Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 34: Trương Thục Phân Hai Mắt Sáng Rực
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:41:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Bán Hạ từ trong phòng , thấy mang vẻ mặt thôi.
"Sao ? Ba và Mạch Đông ?"
Trương Thục Phân đưa con cho Bán Hạ bế: "Ra bãi sông gánh đất , con nghĩ ?"
Bán Hạ câu của cho ngơ ngác, cái gì mà cô nghĩ ?
Trương Thục Phân ngập ngừng, "...Nếu do dự, thì suy nghĩ ?"
Bán Hạ lúc mới hiểu, bất đắc dĩ : "Mẹ, nghĩ nhiều , con nãy đang nghĩ xem tiền Thạch Đông Thanh gửi về dùng những việc gì, lập một danh sách, chiều nay đưa cho cũng rõ ràng, để nghĩ con tham tiền."
Trương Thục Phân cũng là thất vọng may mắn, lẩm bẩm đáp một tiếng: "Ồ."
Bà đưa Tiểu Thạch Đầu cho Bán Hạ: "Mẹ nấu cơm."
Bán Hạ: "Để con, trông Tiểu Thạch Đầu là ."
...
Trước cổng ủy ban xã, Bán Hạ cầm trong tay một tờ giấy mỏng, đây là giấy chứng nhận ly hôn của cô và Thạch Đông Thanh, mỗi một bản.
Cô cầm lên xem kỹ, đó ghi tên, tuổi, quê quán, ngày tháng hôn nhân của cô và Thạch Đông Thanh.
Lý do ly hôn: Hai bên tính cách hợp.
Giải quyết con cái: Một bé trai do bên nữ nuôi dưỡng.
Giải quyết tài sản: Tài sản chia đều.
Phía còn một mục ghi chú: Bên nam mỗi tháng cấp dưỡng cho con mười đồng, cho đến mười tám tuổi.
Bán Hạ nhẹ nhàng thở một , tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Tránh xa những cần tránh xa, kiếp , cô và con sẽ kết cục như trong sách nữa .
"Đây là danh sách tất cả các khoản chi tiêu trong hơn một năm qua, gửi bao nhiêu, dùng bao nhiêu, đều ghi rõ ràng, xem ."
Cô từ trong túi lấy tờ danh sách chi tiết từ sáng đưa cho .
"Trước khi tìm Tiểu Thạch Đầu và dọn khỏi nhà , lúc đó trong tay còn hai trăm bốn mươi bảy đồng sáu hào, hai chúng mỗi một nửa, đây là một trăm hai mươi ba đồng tám hào, cầm ."
Thạch Đông Thanh tiền Bán Hạ đưa nhưng nhận, xem qua danh sách Bán Hạ liệt kê, đó gần như khoản nào Bán Hạ tiêu, phần lớn là chi cho .
Ngày mười một tháng ba, gửi thịt khô, dưa muối cho Thạch Đông Thanh, chi phí mười một đồng ba hào rưỡi.
Ngày hai mươi ba tháng tư, gửi đồ hộp trái cây, bánh quai chèo cho Thạch Đông Thanh, chi phí tám đồng.
Ngày ba mươi tháng năm, gửi cho Thạch Đông Thanh...
Ngày một tháng bảy gửi cho Thạch Đông Thanh...
Ngày hai mươi sáu tháng tám...
Tháng mười...
Tháng mười một...
Trên đó còn ghi chép may quần áo, giày cho bố , tặng quà năm mới cho cả, chị dâu, cháu trai, cháu gái.
Nhìn những ghi chép , trong lòng Thạch Đông Thanh ngổn ngang trăm mối, nhớ ở đơn vị là nhận nhiều bưu kiện nhất, gần như tháng nào cũng , tất cả những điều đều bắt đầu từ khi kết hôn.
Mọi đều ghen tị với vì cưới một vợ , còn trêu chọc bảo Bán Hạ lên đơn vị thăm chồng, để họ xem mặt chị dâu thường xuyên cải thiện bữa ăn cho họ trông như thế nào.
Để trực tiếp cảm ơn cô.
Cũng vì những bưu kiện cô thường xuyên gửi đến, ở đơn vị yêu quý, quan hệ với đồng đội cũng hòa hợp từng .
Trước khi về, lãnh đạo trong liên đội còn về việc đề bạt .
Thạch Đông Thanh lùi một bước: "Anh cần, em giữ lấy ."
Bán Hạ tiến lên thì lùi , khiến cô cũng hết kiên nhẫn, "Anh cầm, về nhà ăn với ? Vừa cũng đưa danh sách liệt kê cho bà xem, chúng cũng rõ ràng một chút, thứ đều minh bạch, để mập mờ, nghĩ bắt nạt một thật thà như , chiếm món hời lớn của ."
Thạch Đông Thanh thở dài, đôi mày rậm nhíu : "Lời em đừng để trong lòng, tiền nếu em giữ, thì cứ coi như đưa tiền cấp dưỡng một năm cho Tiểu Thạch Đầu , đợi đến lúc năm , sẽ bắt đầu đưa tiền cho năm tiếp theo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-34-truong-thuc-phan-hai-mat-sang-ruc.html.]
Tay Bán Hạ dừng một chút, "Được." Cô rút tay về, đếm ba đồng tám hào, "Đây là tiền thừa, trả ."
Thạch Đông Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, thật với cô, tiền của , cô một xu một hào cũng nhận thêm.
Anh đành đưa tay nhận lấy.
Bán Hạ cũng thêm một cái nào nữa, liền .
"Bán Hạ!" Phía truyền đến giọng của Thạch Đông Thanh, "Sau nếu gặp chuyện gì khó khăn, thể với , nhất định sẽ giúp."
Bước chân Bán Hạ dừng , đầu, cũng mở miệng, đạp xe rời .
...
Ngày hôm , Mạch Đông đạp xe mang nguyên liệu Chu lão bản đặt giao.
Tương đậu biện đựng trong vại dưa muối, sợ giữa đường vấn đề vỡ, Bán Hạ mang theo chuyến xe khách buổi sáng để giao.
Cô dặn Mạch Đông giao hàng xong thì nhanh ch.óng đến cửa hàng bán buôn nhập hàng, đợi cô đến thì về thẳng.
Tương đậu biện hai năm sáu mươi cân, ba năm bốn mươi cân, cộng thêm kim chi hai mươi cân, dưa muối hai mươi cân, Bán Hạ tổng cộng thu hai trăm hai mươi sáu đồng.
Đây là tiền nhiều nhất cô nhận từ đến nay bao ngày chạy ngược chạy xuôi, mà vốn ít, vốn chính là tay nghề của cô cộng với những nguyên liệu vốn rẻ .
Xem , bất kể ngành nghề gì, tay nghề trong tay mới bản lĩnh kiếm tiền thực sự.
Bán Hạ thấy mắt, ừm, triển vọng!
Khi Bán Hạ giao bộ tiền cho , đôi mắt của Trương Thục Phân sáng rực lên!
Tay cầm tiền cũng run, một năm lụng, lương thực thu từ ruộng đồng, trừ phần nhà ăn, bán hết phần còn cũng kiếm ngần tiền!
"Phải thêm! Mẹ bảo ba con lên thị trấn mua mấy cái vại lớn về." Trương Thục Phân nếm vị ngọt từng .
Điều còn thực tế hơn nhiều so với những lời Bán Hạ hôm qua, tiền cầm trong tay, bà mới cảm giác rằng dưa muối, tương do thể bán nhiều tiền.
Bán Hạ : "Đừng sai ba, ba đang bận xây chuồng gà chuồng vịt, chuyện vại, con và Mạch Đông sẽ mua về cho ."
...
Hôm nay là kỳ thi cuối kỳ của học sinh lớp hai xã.
Hôm nay bà trẻ nào đến tuyên truyền miễn phí cho Bán Hạ và họ.
Cũng , lúc kỳ thi sắp kết thúc, Bán Hạ pha cho Mạch Đông một gói, đám học sinh khỏi phòng thi, thấy một trai xắn tay áo, bóng cây trong sân trường, mồ hôi nhễ nhại ăn mì.
Thơm ơi là thơm!
"Ực ực"
Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp.
Anh , , , còn uống nước ngọt Bắc Băng Dương!
Trong chốc lát, quầy hàng nhỏ của Bán Hạ chật kín , đều là ăn mì ăn liền.
Học sinh lớp hai chủ kiến hơn lớp một nhiều, ít nhiều đều mang theo tiền, cần phụ đồng ý, ăn gì tự mua.
Dù cũng là học sinh lớp hai , khác với mấy đứa nhóc lớp một.
Hôm nay Bán Hạ nhập ba thùng mì ăn liền, ba thùng nước ngọt Bắc Băng Dương, cộng thêm một thùng kem que.
Không gì bất ngờ, bán sạch sành sanh.
Hôm nay cô cũng thông minh hơn một chút, mang theo mấy phích nước sôi, cũng mang thêm ít bát.
Đến cuối cùng nước sôi vẫn đủ, cô bé mua mì ăn liền cũng thông minh, cần ai dạy, xé túi mì, hai tay dùng sức, ‘rắc rắc’ bóp nát, đổ gói gia vị , lắc mấy cái, ăn một cách thỏa mãn.
"Ăn như ngon ?"
Có hỏi cô bé.
Cô bé gật đầu, mãn nguyện vui vẻ: "Ngon lắm luôn."