Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 21: Buôn Bán Không Tệ

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:41:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bán Hạ bán ít đồ ngay cửa nhà bác gái. Kinh doanh là , chỉ cần vây quanh mua thì khách hàng đó sẽ tự nhiên kéo đến.

 

Chưa đợi Bán Hạ khỏi thôn , hàng trong gùi vơi hơn một nửa, chỉ còn bánh quy là nhiều, dù cũng mấy ai nỡ cân nửa cân một cân cho con ăn vặt, cơm trắng vẫn là thứ chắc bụng nhất.

 

Những mua đường cát trắng và đường phèn đa là để thăm , biếu quà.

 

"Chị ơi, em chỉ mua một miếng bánh quy ạ?" Một cô bé sáu bảy tuổi cẩn thận hỏi Bán Hạ, đôi mắt nỡ rời khỏi thùng bánh quy nửa phân.

 

trêu chọc cô bé: "Tiểu Yến Yến, bảo cháu cân cho một cân , cháu còn nỡ thua tiền đ.á.n.h bài, nỡ mua bánh quy cho cháu ?"

 

Cô bé gọi là Tiểu Yến Yến tủi bĩu môi: "Mẹ chỉ cho con năm xu thôi."

 

Cô bé xòe bàn tay nắm c.h.ặ.t , chỉ thấy bên trong là một tờ tiền giấy năm xu, cô bé nắm đến biến dạng.

 

Bán Hạ suy nghĩ một lát xổm xuống : "Được chứ, chị thể bán cho em ba xu một miếng, năm xu hai miếng, em mấy miếng?"

 

Một cân bánh quy năm mươi miếng, bán lẻ như , mỗi cân còn thể bán thêm một hào, nhưng bánh quy dễ vỡ, bánh quy vỡ giá chắc chắn sẽ giảm mạnh, hao hụt cũng tính , gần như thể bù trừ.

 

Gương mặt vốn đang cau của Tiểu Yến Yến bỗng chốc rạng rỡ như ánh mặt trời, "Con hai miếng ạ!"

 

Bán Hạ nhận tiền của cô bé, đưa cho cô bé hai miếng bánh quy đường vừng ngay ngắn, đều tăm tắp.

 

Tiểu Yến Yến cẩn thận nhận lấy nhét túi, ôm c.h.ặ.t túi áo chạy về nhà, cô bé nỡ ăn hết một lúc, cô bé mỗi ngày ăn một chút.

 

Lần thì , đám trẻ con vốn đang vây quanh chảy nước miếng, co giò chạy về nhà, đứa tìm ông, tìm bà, tìm .

 

Mẹ ơi! Nếu đến ba xu cũng nỡ cho chúng nó mua thì cũng quá tàn nhẫn .

 

Tiểu Yến Yến mở đầu , chỉ một lát , gần như tất cả trẻ con trong thôn đều cầm ba xu, năm xu đến mua bánh quy.

 

Còn đứa trẻ chỉ túi đường phèn hỏi, thể mua như bánh quy ?

 

Bán Hạ cũng xé một túi , một cân đường phèn một trăm bốn mươi viên nhỏ, một xu một viên, mua đường phèn còn nhiều hơn mua bánh quy.

 

Lúc mua đồ, còn bắt chuyện với Bán Hạ, hỏi cô là .

 

Biết cô là Lâm Gia Câu, cách đây cũng xa, dường như yên tâm hơn nhiều.

 

Bán Hạ đề nghị trứng gà, trứng vịt bán , cô cũng thu mua, các loại hàng khô chất lượng như hoa hiên, mộc nhĩ, nấm cũng .

 

Các thôn làng ở nông thôn đa đều dựa núi, gần như nhà nào cũng sẽ lên núi nhặt chút hàng khô để phong phú thêm giỏ rau của , loại chất lượng cũng sẽ mang trấn bán, nhưng thường bán giá cao, trứng gà, trứng vịt thì khá hơn một chút.

 

"Có, , nhà trứng gà, đang định lúc nào đó trấn bán đây, cô cho giá bao nhiêu?" Một thím hỏi.

 

Bán Hạ : "Vẫn là giá thị trường, giá nào, giá đó, một hào một quả thế nào? Nếu nhỏ quá thì giá thấp hơn một chút."

 

"Được, giá , lấy cho cô ngay." Vất vả chạy trấn một chuyến cũng chỉ giá thôi.

 

Bán Hạ vội gọi bà : "Bác gái, lát nữa cháu còn qua đây, là thế , lúc cháu về sẽ ghé qua thu mua, bác cũng thể với ."

 

"Được, chúng đợi cô."

 

Trong gùi vẫn còn một ít đồ, đòn gánh của Mạch Đông gánh nước tương và giấm cũng còn một nửa, khi chào hỏi xong, hai Bán Hạ tiếp tục đến thôn tiếp theo.

 

Đến thôn tiếp theo, Bán Hạ thêm lời rao, nào là bánh quy ba xu một miếng, năm xu hai miếng!

 

Đường phèn một xu một viên!

 

Chẳng mấy chốc Bán Hạ đám trẻ con vây quanh.

 

"Đây của Lâm Gia Câu ? Ba cháu tên là Lâm Trường Sinh ?" Một bà cụ thiếu răng móm mém tới hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-21-buon-ban-khong-te.html.]

Bán Hạ tay ngừng việc, tươi : " ạ, chúng cháu là Lâm Gia Câu, ba cháu tên là Lâm Trường Sinh."

 

Bà cụ : "Bà mà, hình như đây gặp hai đứa ."

 

Bán Hạ vội hỏi: "Bà họ hàng ở Lâm Gia Câu chúng cháu ạ?"

 

Bà cụ : "Con gái bà gả đến thôn các cháu đấy."

 

Bán Hạ lập tức phản ứng , "Bà là Đường đại thẩm ạ?"

 

Đây là Đường Gia viện t.ử, trong một sân đều là nhà họ Đường, Đường đại thẩm chính là của Đường Gia viện t.ử.

 

Bà cụ gật đầu: " , đó là con gái lớn nhà bà."

 

Nói còn chút quan hệ họ hàng, thấy bên cạnh xem náo nhiệt mà tới, bà cụ còn gọi: "Trong nhà thiếu gì , còn mau tới mua , đây là con bé nhà chồng con gái lớn của , thật thà lắm, lừa ."

 

Bà cụ , những vốn đang cửa nhà sang đây đều vây .

 

Việc buôn bán của Bán Hạ lập tức lên, đồ trong gùi cũng ngày càng ít .

 

Bà cụ còn bụng bưng ghế cho Bán Hạ và Mạch Đông, múc nước cho hai uống.

 

"Xem hai đứa nóng kìa, mồ hôi đầy đầu, mau nghỉ ngơi ."

 

"Cảm ơn bà ạ." Bán Hạ và Mạch Đông vội nhận bát cảm ơn.

 

Chẳng bao lâu, mấy món đồ Bán Hạ mang theo bán hết sạch, chỉ còn hai bánh xà phòng và hơn một cân bánh quy, nước tương và giấm bán hết.

 

Còn mua muối và đường cũng còn, chỉ còn nửa túi đường phèn bán lẻ.

 

Mạch Đông chút bực bội : "Lẽ nên mang nhiều một chút, hôm nay thể bán hết."

 

Bán Hạ liền : "Chúng ngoài cả buổi sáng , cũng nên về thôi, đợi ngày mai chúng xa hơn một chút, chắc chắn sẽ bán hết."

 

Đợi mua xong, Bán Hạ đề nghị thể thu mua trứng gà, hàng khô núi.

 

"Nhà ít nấm hương, cô ?"

 

"Nhà mộc nhĩ, là trẻ con trong nhà rảnh rỗi lên núi nhặt ."

 

"Nhà cũng ..."

 

Bán Hạ : "Phiền các thím mang xem thử, nếu chất lượng , chắc chắn sẽ thu mua."

 

Lúc một đàn ông gầy gò đen nhẻm cách đó xa hỏi: "Nhà quả óc ch.ó, các cô thu mua ?"

 

Bán Hạ ngẩn một lúc, vội : "Thu mua! Là loại khô còn vỏ xanh?"

 

Quả óc ch.ó ở chỗ họ khá hiếm, hợp tác xã cung tiêu trấn cũng bán.

 

Người đàn ông gật đầu: " sạch sẽ , năm mươi cân, cô cho bao nhiêu tiền một cân."

 

Lúc bà cụ nhà họ Đường ở bên cạnh Bán Hạ : "Trong thôn chúng , chỉ nhà một cây óc ch.ó, là cây cổ thụ nhiều năm ."

 

Bán Hạ suy nghĩ một lát giá: "Năm hào một cân thế nào?"

 

Người đàn ông mặt mày hớn hở, "Được, gánh qua cho cô ngay."

 

Vốn dĩ còn đang lo lắng thế nào với đống óc ch.ó rừng ở nhà, cho khác thì tiếc, tự ăn thì phí, gánh trấn bán thì chẳng mấy ăn thứ , vị gì, tiền rảnh rỗi thà mua thịt còn hơn!

 

Giờ thì , tự dưng thêm hai mươi lăm đồng.

 

 

Loading...