Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 17: Đi Huyện Thành Nhập Hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:41:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói , buổi chiều khi cô Lâm về thành, Bán Hạ và Mạch Đông cũng theo cùng, thám thính .

 

Lúc đợi xe ở trấn , Bán Hạ mới nhớ , tiền nợ bác sĩ trẻ ở trạm y tế đó còn trả.

 

Rõ ràng còn với là ngày hôm sẽ trả, cái bao nhiêu ngày , cũng cho rằng cô cố ý trốn viện phí nữa.

 

Bán Hạ một tiếng với cô Lâm và Mạch Đông, chạy chậm một mạch đến trạm y tế.

 

Sau khi đến bệnh viện, cô từng phòng khám và phòng bệnh một lượt, thấy .

 

"Ấy, đồng chí, phiền hỏi một chút, bác sĩ đặc biệt trẻ tuổi của trạm y tế ?"

 

Chính là trùng hợp như , Bán Hạ hỏi vẫn là cô y tá đó, còn cách nào, cả trạm y tế chỉ cô y tá .

 

Y tá hôm nay bận, ngữ khí cũng hơn ít, cô cũng nhận Bán Hạ, bèn : "Cô bác sĩ Giang ? Anh thành phố học tập , tháng mới về."

 

Hèn chi tìm thấy , hóa họ Giang.

 

Xem tiền đường glucose , nhất thời nửa khắc thật đúng là trả .

 

Bán Hạ đành đợi học tập xong về trả.

 

Đến huyện thành, cô Lâm dẫn bọn họ đến cửa hàng phó thực phẩm cỡ lớn nghiệp vụ bán buôn trong thành, là cỡ lớn, thực cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu, nhưng đồ đạc nhiều, dầu muối tương dấm, bánh kẹo, bánh quy, đồ ăn vặt, lá , t.h.u.ố.c lá rượu bia đồ hộp các loại cái gì cần đều , bày thành từng đống ở đó, hợp tác xã cung tiêu và cửa hàng phó thực phẩm huyện đều là nhập hàng ở đây.

 

Bây giờ tuy là năm 85, nhưng những vật tư vẫn khan hiếm, như lương thực, dầu, đường những thứ đều cần phiếu, nếu phiếu cũng hai loại giá cần phiếu và cần phiếu, phiếu đương nhiên rẻ hơn một chút, những thứ khác hầu như đều cung ứng rộng rãi.

 

Bán Hạ vốn dĩ kiếm chính là chút chênh lệch giá , đương nhiên loại nào thực tế thì lấy loại đó, còn kết hợp với những thứ ở nông thôn thực sự cần để mua.

 

Như là cái gì mà đồ hộp, lá , t.h.u.ố.c lá rượu bia những thứ nhập về, chắc chắn là ế trong tay.

 

Cho nên, khi Bán Hạ một vòng, quyết định mua một ít muối, nước tương, dấm, bánh quy, đường phèn và đường trắng, mà những thứ đều là đồ rời, như nước tương, dấm những thứ , đều là dùng can nhựa lớn cả trăm cân đựng, Bán Hạ ăn nhỏ lẻ chắc chắn là cần nhiều như , còn cần mua chai nhựa để đựng.

 

"Mấy cái kiếm bao nhiêu tiền ." Cô Lâm .

 

Một cân muối mua ở hợp tác xã cung tiêu trấn cũng chỉ hai hào năm một cân, nhập hàng ở cửa hàng bán buôn, đặt từ năm mươi cân, cũng cần phiếu, 1 hào năm một cân, mỗi cân cũng chỉ kiếm một hào.

 

Bán Hạ thỏa mãn: "Tích tiểu thành đại mà, dù cũng hơn là chút thu nhập nào."

 

Năm mươi cân muối bán hết thể kiếm năm đồng, theo cô thấy , cộng thêm những thứ khác, nếu lượng tiêu thụ , một tháng tính xuống thu nhập kém cô Lâm ở xưởng.

 

Bán Hạ bỏ tiền mua hai cái can nhựa lớn loại hai mươi cân, loại thể xách tay, nước tương và dấm mỗi loại nhập hai mươi cân, giá tương, dấm như , giá nhập mỗi cân hai hào năm xu, giá của Bán Hạ bán giống hợp tác xã cung tiêu, ba hào sáu một cân, một cân thể kiếm một hào một xu.

 

Lợi nhuận cao hơn một chút cũng chỉ bánh quy và đường thôi, những thứ là cần phiếu, nhưng cũng giá cần phiếu.

 

Như đường cát trắng và đường phèn, cần phiếu thì bảy hào tám một cân, cần phiếu thì tám hào ba, mỗi cân đắt hơn năm xu, nhưng ngàn vạn đừng coi thường năm xu , thể mua nửa lạng một cái quẩy lớn .

 

Bán Hạ cũng bán cần phiếu, thể bán một đồng một cân.

 

Đường loại Bán Hạ dám nhập nhiều, khí hậu chỗ bọn họ vốn ẩm ướt, núi nhiều cây cũng nhiều, cái nếu cẩn thận ẩm, thì ế trong tay, dù đây cũng là thứ đắt nhất trong mấy món Bán Hạ chọn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-17-di-huyen-thanh-nhap-hang.html.]

 

Đường cát trắng, đường phèn dựa theo tiêu chuẩn thấp nhất mỗi loại nhập mười cân, vốn dĩ nhân viên cửa hàng còn tình nguyện lắm, Bán Hạ và cô Lâm nhiều lời ý , là hiện tại cầm , lượng nhập hàng chắc chắn lớn, lúc mới miễn cưỡng cân cho.

 

Bán Hạ mà cũng thấy ngại, vốn dĩ là năm mươi cân một bao buộc c.h.ặ.t chẽ, vì cô cần ít, chỉ thể tháo bao niêm phong, cân đồ rời cho bọn họ.

 

Bánh quy thì cách nào cân trọng lượng theo kiểu đồ rời , chỉ thể mua từng thùng từng thùng, thứ nếu niêm phong thì sẽ ỉu.

 

Bánh quy trong cửa hàng mấy loại, Bán Hạ chỉ chọn một loại, chiếc bánh quy hình chữ nhật rắc đường trắng và vừng, Bán Hạ cũng từng ăn, thơm giòn, trong một thùng hai mươi cân.

 

Về giá cả, cần phiếu thì bảy hào ba, cần phiếu thì tám hào, giá của Bán Hạ thể bán một đồng một cân.

 

Bán Hạ bỏ hai hào mua hai loại túi nilon trong suốt, một loại là hình vuông thể dùng để chia nhỏ đường cát trắng và đường phèn và muối, loại còn tai thể xách, dùng để đựng bánh quy.

 

Còn mua một cái phễu dùng để rót nước tương và dấm, tốn hai hào.

 

Cộng thêm một đồng tiền mua can nhựa, chỗ cộng tiêu mất năm mươi mốt đồng năm hào.

 

Bên cạnh cửa hàng phó thực phẩm sát ngay cửa hàng nhu yếu phẩm hàng ngày, Bán Hạ nhập một ít diêm và xà phòng, hai thứ cũng là đồ tiêu hao, tuy giá mỗi món chỉ thể kiếm vài xu, Bán Hạ cũng định bỏ qua.

 

Diêm một xu ba một hộp, giá bán hai xu, Bán Hạ một lấy 50 hộp.

 

Xà phòng ba hào một một bánh, thể bán ba hào sáu, Bán Hạ nhập hai mươi bánh, dù thứ cũng tất cả đều nỡ dùng.

 

Chỗ tiêu mất sáu đồng tám hào năm xu.

 

Một nhập hàng của Bán Hạ tiêu mất năm mươi tám đồng tám xu.

 

Cô Lâm tặc lưỡi: "Cái từng món từng món bao nhiêu, cộng thật đúng là ít, sắp bằng một tháng rưỡi tiền lương của cô ."

 

Bán Hạ tính toán, những thứ đều bán hết, cô đại khái thể kiếm hơn mười tám đồng, nếu một tháng thể nhập hàng hai , cô sẽ chẳng lo gì nữa.

 

Mạch Đông trông chừng một đống đồ chút phát sầu: "Đáng lẽ gánh hai cái đòn gánh đến mới đúng."

 

Bán Hạ và Mạch Đông đều tay đến.

 

Cô Lâm nghĩ nghĩ : "Hai đứa đợi cô một lát, cô về xưởng mượn cái xe đẩy đến, kéo bến xe, lên xe là ."

 

Bán Hạ gật đầu, cũng chỉ thể như .

 

Xưởng may cách đây cũng tính là xa, bao lâu cô Lâm và Mạch Đông theo cùng đẩy xe đẩy .

 

Mấy cùng chất đồ đất lên xe đẩy, đẩy xe đến bến xe.

 

Trên đường cô Lâm : "Nếu chiếc xe đạp thì , một hai trăm cân đồ kéo tiện lắm, trong huyện cách đây cũng tính là xa, về về đều tiện, cần lúc nào cũng đợi thời gian xe khách, các cháu xuống nông thôn cũng thể mang hàng."

 

Nhà cô Lâm ngược chiếc xe đạp, nhưng bình thường đều là dượng Lâm , cô Lâm về nhà đẻ đều xe khách.

 

Bán Hạ cũng nghĩ như , nhưng mua xe đạp cần phiếu, nhất thời nửa khắc thật đúng là sắm .

 

 

Loading...