Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 121: Sóng Gió Vì Chiếc Tv
Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:46:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạch Đông chạy chậm lên tầng hai, đến quầy hàng, nhoài lên hỏi: “Còn TV màu ạ?”
Nhân viên bán hàng vốn đang cúi đầu c.ắ.n hạt dưa, Mạch Đông hỏi một câu như suýt chút nữa thì sặc.
Cô phủi vụn hạt dưa tay dậy, bực bội : “Cậu nhóc , giật cả .”
Mạch Đông hì hì, “Xin chị nhé, em mua TV, loại TV màu ạ!”
Trên kệ hàng trong quầy bày mấy chiếc TV, nhưng đó ghi gì cả, Mạch Đông cũng cái nào là TV màu.
Nhân viên bán hàng trong lòng tuy chút ý kiến, nhưng cũng nỡ giận một nhóc trạc tuổi con trai .
“Cháu tự mua ? Có quyết đấy?”
Mạch Đông đầu chỉ Bán Hạ và Tiêu Thanh Vân đang lên lầu phía , : “Cháu cùng nhà!”
Cậu thật sự hỏi tại quyết , tuy lớn tuổi nhưng cũng tiền mà!
Dù tiền của về cơ bản đều do giữ, trong tay chỉ ít tiền tiêu vặt.
Nói đến tiền, Mạch Đông , nghĩ thế nào mà quản ngày càng c.h.ặ.t, đây trong tay còn mấy trăm đồng, giờ thì , một trăm cũng tới.
Còn gì mà sợ mấy cô gái bên ngoài lừa tiền trong tay .
Cậu ngốc đến thế ? Tiền để yên để lành lừa?
Mạch Đông phản đối kịch liệt, thu tiền của thì , nhưng ngốc thì !
Nhân viên bán hàng thấy ‘ lớn’ thể quyết định đến liền : “Muốn TV màu ? Có! Mười tám inch, nhãn hiệu Gấu Trúc, một nghìn bốn trăm tám mươi đồng, chỉ còn một chiếc cuối cùng, các vị mà đến muộn chút nữa là đợi đợt .”
Bán Hạ còn kịp mở lời, Mạch Đông vội vàng kêu lên: “Lấy! Lấy! Chúng cháu lấy một chiếc!”
Bán Hạ cũng gật đầu, : “Phiền chị hóa đơn, chúng lấy một chiếc.”
Nhân viên bán hàng thấy họ dứt khoát như , liền lấy cuống phiếu , loẹt quẹt vài đường đó, xong thì xé đưa cho Bán Hạ, “Đi trả tiền .”
Bán Hạ đang định tiến lên nhận, đúng lúc , một bàn tay thon dài trắng nõn từ bên cạnh vươn tới, cùng là một giọng nữ quen thuộc: “Chiếc TV chúng lấy!”
Bán Hạ đầu , con ngươi co : “Là cô!”
Bạch Vi!
Tay của Bạch Vi lấy hóa đơn, ngay khi cô sắp chạm hóa đơn thì nhân viên bán hàng rụt tay .
Không ai ngờ giữa đường xuất hiện một giành TV, trớ trêu đều quen .
Mạch Đông lập tức nổi nóng!
“Cô bệnh ! Chúng đến ! Cô còn giành giật, phường trộm cướp sinh !”
Bạch Vi hề tức giận, ngược còn : “ ! Đến , hỏi chị nhân viên bán hàng xem, rốt cuộc là ai đến ?”
Chị nhân viên bán hàng cầm hóa đơn trong tay huơ huơ: “Cô đồng chí thế nhỉ! Vừa hai lấy ?”
Bạch Vi : “Chị ơi, chúng lấy, và chồng chỉ qua bên cạnh bàn bạc một chút thôi.”
Tiêu Thanh Vân và Bán Hạ khẽ nhíu mày Thạch Đông Thanh tới từ phía Bạch Vi.
Trên tầng hai cũng ít , lúc họ lên thật sự để ý hai cũng ở đây.
Thạch Đông Thanh thấy họ thì chút lúng túng, đưa tay kéo Bạch Vi, “Thôi bỏ .”
Anh chút nghi hoặc tại Tiểu Vi hỏi giá xong chê đắt quá giờ lấy.
Bạch Vi lườm một cái, “Anh quên khi ngoài chúng gì với ? Kiếm tiền về sẽ mua một chiếc TV hiếu kính , để cũng thể xem Gala Chào Xuân dịp Tết.
Cô kéo tay Thạch Đông Thanh lắc lắc, “Vừa em nghĩ nhiều như , bây giờ nghĩ chúng dù cũng kiếm chút tiền, là mua cho một chiếc, để vui vẻ !”
Bị Bạch Vi lắc như , Thạch Đông Thanh nghĩ ngợi gì mà gật đầu.
Đây là tấm lòng hiếu thảo của Tiểu Vi, cũng sẽ hài lòng hơn về cô , tám trăm đồng trở thành tâm bệnh của .
Bán Hạ khoanh tay , trong lòng khẩy.
Thạch Đông Thanh chút áy náy với Bán Hạ: “Bán Hạ, chiếc TV nhường cho chúng ? họ mấy ngày nữa một lô TV màu về, đến lúc đó…”
“Không .” Lời còn xong, Tiêu Thanh Vân trầm giọng ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng liếc một cái.
“ đang hỏi Bán Hạ…” Thạch Đông Thanh nhíu mày, vẻ mặt u uất.
Bán Hạ vẻ mặt thờ ơ: “Lời của chính là điều .”
Mạch Đông ở bên cạnh bật khẩy: “Xì! Sao thể mở miệng nhỉ? Mặt dày thật!”
Bạch Vi , “Nói gì chứ, chúng cũng chỉ hỏi một câu vì lịch sự thôi, gì mà dám mở miệng?”
Cô vén lọn tóc rủ bên má, ánh mắt nhanh ch.óng lướt qua Tiêu Thanh Vân, “Thế , chúng hỏi chị nhân viên bán hàng, xem chị nên đưa cho ai.”
Cô đầu, tươi hỏi: “Chị ơi, chị xem, theo thứ tự , chiếc TV nên bán cho ai? Chúng đều là phụ nữ, là con dâu, chị chắc cũng hiểu lòng em.”
Chị nhân viên bán hàng rõ ràng ưa kiểu của cô , trợn mắt : “Cái gì mà ? Cô đặt cọc , là miệng bảo giữ cho cô? hiểu cái b.úa tâm tư của cô !”
Sắc mặt Bạch Vi biến đổi, định mở miệng thì chị nhân viên bán hàng : “Kể cả cô mở miệng bảo giữ cho cô, dựa mà giữ? Trả tiền mua đồ, thiên kinh địa nghĩa! Không chuyện cô cứ mở miệng là ! Còn bàn bạc? Cô bàn thì liên quan gì đến ? Nếu ai cũng như cô, cửa hàng chúng ăn thế nào ?”
“Chị gái oai phong!” Mạch Đông hô lên.
Chị nhân viên bán hàng nhướng mày với Mạch Đông, “Các vị yên tâm, đây nay luôn lý lẽ, ai cứ trơ mặt bừa là trái lương tâm .”
Bán Hạ cũng cảm ơn: “Cảm ơn chị, chị là hiểu chuyện, cũng chỉ như chị mới thể trông coi quầy hàng quan trọng như .”
Chị nhân viên bán hàng chút tự hào ngẩng đầu: “Cô em chuyện thích đấy, chẳng thế ? thể ở quầy , đó cũng là dựa bản lĩnh thật sự!”
Sắc mặt Bạch Vi biến đổi mấy , “Đồng chí, cô vô lý , vốn là chúng hỏi , chúng chỉ qua một bên bàn bạc thôi, cũng xa, cô chuyện như , tìm lãnh đạo của các cô để phản ánh đấy.”
“Đi !” Chị nhân viên bán hàng xua tay như đuổi ruồi, “Mau ! Có cần chỉ đường cho ?”
Bạch Vi nghẹn họng, suýt chút nữa lời của nhân viên bán hàng cho tức c.h.ế.t, bao nhiêu năm nay cô từng thấy một nhân viên bán hàng nào thể ngang ngược như .
Nghĩ đến cửa hàng Hữu Nghị ở Thương Đài thị, nơi .
Quả nhiên là non cùng nước độc sinh dân điêu ngoa! Người ở nơi nhỏ bé đúng là tố chất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-121-song-gio-vi-chiec-tv.html.]
Thạch Đông Thanh thể chịu chuyện với Bạch Vi như , vội vàng tiến lên một bước, chắn mặt Bạch Vi, sợ ai đó bắt nạt cô .
“Đồng chí, phiền cô gì thì cho t.ử tế, cần ác ngữ tương hướng!”
“Ác ngữ tương hướng ? á?” Chị nhân viên bán hàng chỉ ngược mũi , “Này! Đồng chí phân biệt trái trắng đen gì cả! Rõ ràng là vợ ở đây gây sự vô cớ, gì mà phản ánh với lãnh đạo, c.ắ.n ngược một cái?”
Cô liếc Bạch Vi và Thạch Đông Thanh, trợn mắt: “Quả nhiên một nhà một cửa, là những kẻ lý lẽ!”
Cuộc tranh cãi ở đây dần dần thu hút tất cả khách hàng tầng hai , liền hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì.
Có từ đầu xem bộ quá trình liền kể nguyên nhân cho .
Đa đều về phía Bán Hạ, cho rằng TV nên đưa cho họ, nhân viên bán hàng đúng.
Cũng về phía Bạch Vi, còn TV là món đồ nhỏ, vợ chồng bên cạnh bàn bạc một chút cũng gì quá đáng, bàn bạc xong là mua thì nên bán cho đến hỏi .
Bạch Vi thấy giúp chuyện, liền thở dài một với , : “Chiếc TV là mua cho bố chồng xem, họ sống cả đời còn xem TV, cả đời chỉ mong đó. Vừa , hai vợ chồng chúng ngoài kiếm chút tiền, liền nghĩ mua một chiếc TV màu về nhà.”
Nói đến đây, cô thở dài một , “Đều tại , lúc đầu do dự một chút, nghĩ xem rốt cuộc nên giữ tiền vốn là mua TV, liền kéo chồng qua một bên bàn bạc… ngờ chỉ trong chốc lát …”
Nói , hốc mắt Bạch Vi đỏ lên.
Cô một cách bi ai như , quả thật ít về phía cô , còn khuyên Bán Hạ nhường TV cho , thành cho tấm lòng hiếu thảo của con dâu.
Thạch Đông Thanh đau lòng nắm lấy tay Bạch Vi, Tiểu Vi là lương thiện hiếu thuận.
“Rốt cuộc cô thế nào mới đồng ý nhường TV cho chúng ?” Anh Bán Hạ.
Bán Hạ mặt lạnh như tiền, “Đừng như thể chúng cướp của , cái gì của tại nhường?”
Mạch Đông ưỡn cằm: “ thế! Không nhường!”
Tiêu Thanh Vân cũng : “Thạch Đông Thanh, cũng chữ ‘nhường’, điều đó chứng tỏ bản cũng , theo lý mà chiếc TV vốn dĩ nên là của chúng , như , thì những lời từ chối một xin đừng để chúng thứ ba, trong quân đội chắc dạy mấy chữ đoạt đồ khác yêu thích, cậy thế ép nhỉ?”
Nói đến mấy chữ cậy thế ép , lướt qua những đang vây xem náo nhiệt, rõ ràng cái thế , chính là một Bạch Vi kích động bằng diễn xuất vụng về.
Chị nhân viên bán hàng lẩm bẩm: “Hóa còn từng lính ? Chẳng lý lẽ gì cả!”
Thạch Đông Thanh Tiêu Thanh Vân chất vấn một cách chậm rãi như , sắc mặt biến đổi mấy như mở phường nhuộm ngũ sắc, nghiến răng : “ ý đó.”
Anh thôi bỏ , kéo Tiểu Vi rời khỏi, nhưng cam tâm, đây còn là vấn đề của chiếc TV nữa.
Mà là sự bất mãn đối với Tiêu Thanh Vân, rời quân ngũ, lý do gì đây Tiêu Thanh Vân đè nén, bây giờ còn chất vấn, khiển trách!
Chiếc TV , nhất quyết lấy!
Anh khẽ ngẩng đầu, với Bán Hạ: “ bằng lòng trả thêm tiền, chiếc TV một nghìn bốn trăm tám mươi đồng đúng , trả thêm một trăm!”
“Oa!” Mọi kinh ngạc kêu lên.
Họ từng thấy ai vì mua TV mà bằng lòng trả thêm tiền!
Vừa tay là một trăm!
Một trăm đồng đấy!
Đây là tiền nhiều đến mức đốt hết ?
TV màu cũng bán xong là tuyệt sản!
Chị nhân viên bán hàng cũng kinh ngạc, cô việc ở cửa hàng mười mấy năm, từng thấy kẻ ngốc nào như !
Cô khó xử : “Chúng là cửa hàng bách hóa, cửa hàng của nhà nước, đều là niêm yết giá rõ ràng! Không thu thêm của dân một xu một hào nào, trả thêm hai trăm cũng vô dụng.”
Chị nhân viên bán hàng xua tay, trong lòng thầm tiếc, nếu đó cô mua một chiếc thì , thể bán ngay cho tên ngốc , còn thể kiếm một khoản, cũng vi phạm quy định của cửa hàng.
Chị gái nghĩ , vẻ mặt khỏi lộ , miệng còn nhỏ giọng một câu, Bán Hạ gần thấy, suýt chút nữa nhịn .
Bạch Vi suy nghĩ của Thạch Đông Thanh, ở bên cạnh giải thích: “Số tiền để mua TV, mà là đưa cho cô đồng chí , chồng nghĩ chu , cũng đoạt đồ khác yêu thích, cậy thế ép . Nên mới nghĩ, dù chúng chịu thiệt một chút, cũng để khác chịu thiệt, như , cũng coi như thành cho tấm lòng hiếu thảo của chúng đối với cha .”
Mọi xong vội gật đầu, cảm thấy khả thi, còn : “Một trăm đồng đấy! Không kiếm thì phí, cùng lắm mua thôi!”
“ thế, nếu là sẽ lấy tiền.”
Thạch Đông Thanh và Bạch Vi đều Bán Hạ, chỉ chờ cô đồng ý.
Bán Hạ đưa tay về phía chị nhân viên bán hàng, “Chị ơi, phiền chị đưa hóa đơn cho em, em trả tiền.”
Chị nhân viên bán hàng ngẩn , cô còn tưởng Bán Hạ sẽ đồng ý, dù thời buổi một trăm đồng bằng lương hai ba tháng của .
Chị nhân viên bán hàng đưa tờ hóa đơn vẫn cầm trong tay cho Bán Hạ.
Có thấy , thẳng thắn tiếc quá, một trăm đồng đấy!
Mạch Đông khoanh tay, vẻ mặt chế giễu Thạch Đông Thanh và Bạch Vi, cứ như ai thèm một trăm đồng đó !
Nhà là thiếu tiền!
Chị nhân viên bán hàng còn khuyên Bán Hạ: “Em gái, là nhận tiền , đợi TV màu về, chị giữ cho em một chiếc.”
Bán Hạ : “Không cần chị, dù nhà em cũng già.”
Giọng Bán Hạ nhỏ.
Bạch Vi còn giữ nụ mặt.
Một trăm đồng, gần bằng tiền nuôi con một năm của cô , cô cần!?
Bạch Vi cũng Bán Hạ kiếm tiền, trong thôn nhiều như , cũng , nhưng theo cô thấy, cùng lắm cũng chỉ năm sáu nghìn thôi, cái gì mà hộ vạn nguyên, đó là quá.
Huống hồ đó mua đất xây nhà, bây giờ mua TV, trong tay còn bao nhiêu?
Rõ ràng, Thạch Đông Thanh cũng nghĩ như , cho rằng, một lớn lên ở nông thôn kiến thức gì như Bán Hạ thể kiếm nhiều tiền.
Lần ngoài, và Tiểu Vi cũng xa, tốn ít công sức, dựa việc buôn bán hàng hóa từ Hương Cảng mới kiếm chút tiền, cũng kiếm tiền khó khăn, thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một thứ cũng .
Bán Hạ cúi đầu trang phục của , cô ăn mặc quá giản dị, nên mới cho rằng, cô sẽ một trăm đồng mua chuộc?
Bạch Vi gượng: “Bán Hạ, em vẫn còn giận Đông Thanh…”
Lời còn dứt, Tiêu Thanh Vân lạnh lùng : “Đồng chí Bạch Vi, dạo liên lạc với Khương Nham, cô đến đây, nhờ gửi lời hỏi thăm cô.”
Trang web quảng cáo pop-up