Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 114: Xấu Hổ
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:43:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi !” Vương Thúy Hoa xua tay với đang đùa, “Mấy cái đồ ôn dịch các đừng dọa .”
Có : “Nhìn kìa! Mới gặp mặt che chở .”
Lại vỗ lưng Bạch Vi : “Cô gái, cô coi như gả nhà đấy.”
Bạch Vi: “... Là phúc khí của cháu, cảm ơn bác gái thương cháu.”
Vương Thúy Hoa vội vàng kéo nhà: “Mau trong nghỉ ngơi, bác bảo chị dâu cháu luộc trứng gà , lát nữa là .”
Sau khi nhà, bên ngoài vẫn tản , trẻ con , đều chơi trong sân.
Những khác hoặc xổm hoặc canh ở cửa nhà chính nhà họ Thạch, cứ chằm chằm đ.á.n.h giá Bạch Vi.
Thạch Lão Thực chỉ hút t.h.u.ố.c lào ha hả.
Bạch Vi quen, nhưng cũng chỉ đành nhịn .
Thạch Đông Thanh một chút cũng phát hiện sự lúng túng của Bạch Vi, còn đang đắm chìm trong những lời khen ngợi phúc của .
Vương Thúy Hoa Bạch Vi thế nào cũng thấy hài lòng, chỉ cô gái như mới xứng với con trai bà .
Lâm Bán Hạ kiếm tiền thì chứ? Chẳng vẫn là một phụ nữ nhà quê.
“Bạch Vi , cháu và Đông Thanh quen thế nào?” Vương Thúy Hoa híp mắt hỏi.
Bạch Vi : “Chúng cháu quen trong quân đội ạ.”
Quân đội?
Vậy Bạch Vi cũng là trong quân đội?
Vương Thúy Hoa nữ binh khó khăn thế nào, nữ binh thể quân đội đa phần là bối cảnh, đây vẫn là Thạch Đông Thanh cho bà .
Vương Thúy Hoa càng thêm hài lòng, nếu lưng cái đuôi, thì ch.óp đuôi cũng thể vểnh lên trời!
“Vậy cháu gì trong quân đội?”
Bạch Vi: “Trước cháu ở đoàn văn công.”
Vương Thúy Hoa để ý đến hai chữ " ", ở đoàn văn công, bây giờ thì ở chỗ khác chứ , quân đội lớn như .
“Đoàn văn công , đoàn văn công , thảo nào xinh thế , diễn viên đều xinh .”
Những lời khen ngợi ngớt khiến Bạch Vi hưởng thụ, cô dậy, lấy quà mang cho từ trong túi .
Tặng cho Vương Thúy Hoa là một chiếc áo dài tay, hoa nhí.
Tặng cho Thạch Lão Thực cũng là một bộ quần áo.
Tặng cho...
Quà cô mang cho tất cả nhà họ Thạch đều là quần áo.
Thạch Đông Thanh còn ở bên cạnh : “Đây là Tiểu Vi chuyên môn chọn lựa cho ở trong thành phố đấy, ba, , cả thử xem thích ?”
Thạch Lão Thực ha hả: “Tốt .”
Thạch Đông Phương nhận lấy.
Vương Thúy Hoa cầm quần áo ướm thử, trong lòng sướng rơn.
Vương Hồng Anh bưng nước đường trứng gà nhà, cô cũng nhận quần áo của , một chiếc váy liền áo hoa nhí, thì thật, nhưng hợp với thời tiết bây giờ, lạnh .
Còn một điều nữa là, quen mắt, cứ cảm thấy kiểu dáng , hoa nhí , cổ áo đều toát lên một vẻ quen mắt.
“Chị dâu thích ?” Bạch Vi thấy Vương Hồng Anh cầm quần áo gì liền hỏi.
Vương Hồng Anh thể thích, gật đầu : “Thích, thích, cảm ơn cô nhé, cô tốn kém .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-114-xau-ho.html.]
Bạch Vi còn mua quần áo cho hai đứa con của cô , chỉ là bọn trẻ vẫn tan học, cũng cách nào mặc thử.
Vương Hồng Anh cảm thấy, ngay cả quần áo trẻ con cũng quen mắt cực kỳ, giống y hệt quần áo đám trẻ con chơi bên ngoài đang mặc ?
Vương Thúy Hoa híp mắt : “Chắc chắn tốn kém , quần áo trong thành phố bán đắt lắm, mấy chục đồng thì mua , đời từng mặc quần áo mua ở thành phố, , là tìm thợ may may quần áo mặc.”
Bạch Vi : “Bác gái thích là , cháu còn mua cho bác, đưa bác trung tâm thương mại trong thành phố dạo.”
Những vây quanh nhà họ Thạch rời liền bắt đầu khen Vương Thúy Hoa phúc, lời Bạch Vi là một cô con dâu hiếu thuận.
Cố tình lúc một giọng hài hòa vang lên.
“Bộ quần áo chẳng giống y hệt quần áo Lâm Bán Hạ bán ? Cái váy trong tay chị dâu Hồng Anh cũng đấy, vì là quen, Bán Hạ bán cho tám đồng thôi, mua mười đồng đấy!”
Lời , hiện trường yên tĩnh.
Cố tình vẫn dừng : “Cái áo khoác thím, còn mua cho đấy, năm đồng thôi, rẻ lắm.”
“ , còn cái trong tay chú Thạch nữa, ba cũng một bộ, y hệt.”
Có nhịn hỏi: “Cũng là cô mua ở chỗ Lâm Bán Hạ?”
Lắc đầu.
Vẻ mặt Vương Thúy Hoa giãn , giọng cứng ngắc: “Vậy thì là trùng hợp .”
Vừa dứt lời, liền :
“Không , đó là chị mua cho ba , tuy mua ở chỗ Bán Hạ, nhưng ông chủ đó cũng là lấy hàng ở chỗ Bán Hạ, nhiều lấy hàng ở chỗ Bán Hạ đấy!
Nghe là kiểu dáng cũ kỹ xưởng lớn trong thành phố khó bán, cho nên mới kéo đến những vùng quê như chúng giảm giá xử lý, nếu gì quần áo rẻ thế !”
Xấu hổ.
Những đó khen ngớt miệng tự động ngậm miệng .
Còn cái gì mà quần áo trung tâm thương mại lớn trong thành phố? Quần áo bán trong trung tâm thương mại lớn thì !
Còn tỉ mỉ chọn lựa? là đủ tỉ mỉ, giống y hệt quần áo Lâm Bán Hạ bán, thể tỉ mỉ ?
Còn mấy chục đồng? Ước chừng cũng chỉ cái váy của Vương Hồng Anh đắt hơn một chút, mười đồng, những cái khác, năm đồng, tám đồng.
Mặc dù cộng ít, nhưng mà, cái cảm giác nó khác hẳn.
Xem cô con dâu mới từ thành phố về của nhà họ Thạch , là coi thường nhà quê nha!
Nhìn xem! Đồ mua cho nhà chồng đầu tiên, chính là hàng thành phố cần giảm giá xử lý.
“Cái đó, cả nhà cứ chuyện vui vẻ, chúng phiền nữa, về nhà nấu cơm .” Mọi kéo con cái nhà rời , chẳng mấy chốc nhà họ Thạch chỉ còn trong nhà.
Ồ, đúng , khi , đứa bé mặc bộ quần áo giống y hệt bộ Bạch Vi tặng còn lượn lờ ở cửa, chủ yếu là xem còn phát kẹo nữa .
Thấy từng đều , đứa bé giật , giơ cánh tay quệt nước mũi chảy , xoay chạy biến.
Vương Hồng Anh vo viên bộ quần áo trong tay nhét túi, giảng hòa: “Cái đó, em gái Bạch Vi , chị nấu xong nước đường trứng gà, em uống một bát , cả chặng đường , cũng lót chút.”
Dù da mặt Bạch Vi dày đến , lúc cũng hổ đến mức mở miệng thế nào, cô chút luống cuống về phía Thạch Đông Thanh.
Thạch Đông Thanh nỡ để Bạch Vi khó xử, lập tức giải thích: “Ba, , cả, chị dâu, đừng nghĩ lung tung, đây chỉ là khéo trùng hợp thôi, Bạch Vi cũng là lòng , cô chắc chắn là nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại lừa .”
Bạch Vi vội vàng gật đầu: “Con cũng nghĩ nhiều như , giới thiệu thế nào thì con mua thế .”
Cô cúi đầu vẻ mặt tủi : “Bác trai, bác gái, cả, chị dâu, thật ngại quá, mất mặt.”
Thạch Lão Thực và Thạch Đông Phương nghĩ nhiều như , quần áo nào chẳng là mặc, đây cũng là tấm lòng của Bạch Vi.
Vương Thúy Hoa mặc dù trong lòng thoải mái, cảm thấy cô con dâu thành phố coi thường, nhưng vẫn nở nụ , dù điều kiện khác của cũng .
Chỉ Vương Hồng Anh tin lời cô , bản ăn mặc tây như , thể là nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại tùy tiện lừa gạt .