Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 113: Cảnh Cáo

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:43:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi bọn Thạch Đông Thanh , Mạch Đông nhổ một bãi nước bọt về phía lưng : “Loại ! Vừa trong miệng còn một câu Tiểu Bình An hai câu Tiểu Bình An, đến chuyện của phụ nữ , liền quên sạch sành sanh Tiểu Bình An, phi!”

 

Bán Hạ nhếch mép châm chọc, Thạch Đông Thanh giờ vẫn luôn như , là bản tính nhà họ Thạch chính là như thế.

 

Người nhà họ Thạch miệng thì nỡ rời xa Tiểu Bình An, thích thằng bé bao nhiêu, nhưng thực tế, từ lúc cô và Thạch Đông Thanh ly hôn đến giờ, bất kỳ ai đến thôn Lâm Gia thăm Tiểu Bình An một nào.

 

Tiêu Thanh Vân cau mày, việc nhỏ việc lớn, Thạch Đông Thanh thể lơ là con ruột của như , thể thấy đối với Bán Hạ cũng từng để tâm.

 

Lâm Trường Sinh trực tiếp hỏi Bán Hạ: “Người phụ nữ bên cạnh Thạch Đông Thanh, là vợ của gia đình mà đem con cho đó ?”

 

Bán Hạ gật đầu.

 

Lâm Trường Sinh tức giận vỗ mạnh đùi: “Con , ba chắc chắn là như .”

 

Mạch Đông ở bên cạnh thấp giọng c.h.ử.i rủa Thạch Đông Thanh.

 

Cái gì mà ân nhân cứu mạng để báo ơn?

 

Chó má!

 

Rõ ràng là vì phụ nữ !

 

Những khác thấy bọn Lâm Trường Sinh tức giận thành như , tự nhiên là hỏi thăm, Mạch Đông là giữ mồm miệng, đem những gì và trong lòng suy nghĩ tuôn hết một lượt.

 

Mọi , khỏi bàn tán xôn xao.

 

Cũng Bạch Vi và Thạch Đông Thanh hai sẽ hắt xì bao nhiêu cái.

 

Lúc Bán Hạ về nhà, Tiêu Thanh Vân mời mà tự đến cùng.

 

Trên đường, đạp xe đạp, phía chở Bán Hạ.

 

Trừ lúc đầu Tiêu Thanh Vân hai câu, suốt cả quãng đường Bán Hạ đều mở miệng.

 

Điều khiến trong lòng Tiêu Thanh Vân chút thấp thỏm, sợ cô vì những lời mà giận, dù Bán Hạ quá cao điệu, đó ngay cả quan hệ của hai cũng cho quá nhiều .

 

“Em giận. Em chỉ đang nghĩ về Thạch Đông Thanh và Bạch Vi.”

 

Cuối cùng, Tiêu Thanh Vân nhịn hỏi miệng, câu trả lời của Bán Hạ tiên yên tâm, đó khiến trái tim treo ngược lên cao.

 

“Em... tại nghĩ về bọn họ?” Theo Tiêu Thanh Vân thấy, chỉ để tâm mới nhớ đến.

 

Hồi lâu , Bán Hạ mới lẩm bẩm: “Sao Bạch Vi bây giờ ở bên Thạch Đông Thanh nhỉ? Chẳng lẽ là vì Đội trưởng Khương thể cho cô con cái, cho nên mới ly hôn?”

 

Chẳng lẽ vì biến là cô, mới khiến Thạch Đông Thanh và Bạch Vi dây dưa với sớm hơn?

 

Bán Hạ chút thông, Bạch Vi là để ý con cái như ?

 

, xét về các phương diện, Khương Nham hiện tại ngoại trừ hạng mục thể con , thì mặt đều mạnh hơn Thạch Đông Thanh.

 

Tiêu Thanh Vân yên tâm, hóa là đang nghĩ cái , : “Em thì lúc nào rảnh gọi điện thoại hỏi Khương Nham một chút là rõ.”

 

Bán Hạ: “Thôi đừng hỏi, đây là xát muối vết thương của Đội trưởng Khương ?”

 

Không, hỏi. Tiêu Thanh Vân nghĩ, tránh cho cô việc gì nghĩ đến hai , thời gian chi bằng nghĩ nhiều đến đây .

 

Lại bên , Thạch Đông Thanh cuối cùng cũng đưa Bạch Vi thôn Thạch Gia.

 

Vừa thôn, Bạch Vi quả thực thu hút ánh mắt của tất cả .

 

Tây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-113-canh-cao.html.]

 

Là ấn tượng đầu tiên của thôn Thạch Gia đối với Bạch Vi.

 

“Đông Thanh , cô gái là ai?” Người thấy hầu như ai cũng hỏi.

 

Thạch Đông Thanh hề keo kiệt giới thiệu Bạch Vi với thôn Thạch Gia.

 

“Đây là đối tượng của , Bạch Vi, chúng sắp kết hôn , đến lúc đó mời đến uống rượu mừng.”

 

Bạch Vi đỏ mặt đem kẹo mua ở trấn chia cho .

 

Ăn của thì miệng mềm, cầm của thì tay ngắn, thi khen Bạch Vi xinh , Thạch Đông Thanh phúc.

 

Đợi .

 

“Các bà kỹ , chỉ về tướng mạo, xinh bằng Lâm Bán Hạ, cái ăn mặc , trắng! Tây! Các bà bộ đồ cô mặc , e là đủ tiền dầu ăn cả năm của chúng .”

 

thấy cũng thế, chắc chắn tiền, thành phố.”

 

“Mù ! Có thể nhiều tiền bằng Lâm Bán Hạ? Cô vợ mới của nhà họ Thạch bộ đồ mặc còn tự mua nữa kìa, Lâm Bán Hạ bây giờ là hộ vạn tệ đấy, hàng thật giá thật xây hai tòa nhà trấn!”

 

thế, nhà họ Thạch còn hối hận thế nào ! thấy cả nhà Vương Thúy Hoa hối hận từ lâu , hai thấy bà về hướng thôn Lâm Gia, nửa đường về, đoán chừng là ngại.”

 

“Hi hi, cũng thấy, các bà xem, Lâm Bán Hạ giỏi thế nhỉ, sớm thế con trai cầu cưới cô ...”

 

“Bà nghĩ nhỉ, , Lâm Bán Hạ hình như cũng tìm một , còn là quan...”

 

“Bà ai ? Bà thấy ?”

 

“Cái đó thì , chỉ loáng thoáng thế thôi...”

 

Sau lưng Thạch Đông Thanh và Bạch Vi ít theo, đa phần là đám trẻ con thò lò mũi xanh kẹo thu hút, còn một là họ hàng thích của nhà họ Thạch, con dâu mới đầu tiên tới cửa, những đều là đến xem náo nhiệt.

 

Bạch Vi sắp duy trì nổi biểu cảm mặt, đám trẻ con thò lò mũi xanh cứ cọ qua cọ bên cạnh cô và những thấy cô liền hai mắt sáng rực trực tiếp đưa tay sờ quần áo cô , đều khiến cô kìm c.h.ử.i .

 

Trên chiếc áo khoác màu nhạt của cô mắt thường thể thấy in mấy dấu đen, ảo giác của cô , cô cảm thấy chỗ sờ qua, hình như móc sợi.

 

Đây chính là chiếc áo khoác cô bỏ một trăm đồng để mua!

 

Cuối cùng, ngay lúc cô sắp sụp đổ, nhà họ Thạch đến.

 

Hai vợ chồng Vương Thúy Hoa và Thạch Lão Thực ở cửa, chạy đến báo cho họ , Thạch Đông Thanh dẫn vợ mới về .

 

Hai ông bà già giật nảy , dù đó con trai út của họ ngay cả một tiếng chào hỏi cũng với họ.

 

Người báo tin khen Bạch Vi lên tận trời, cái gì mà thành phố, giống như tiểu thư con quan, xinh , nhiều tiền... ba la ba la đem hết những từ tuôn sạch sẽ.

 

Vương Thúy Hoa còn thấy thì lòng nóng lên, vội vàng sai Vương Hồng Anh xuống bếp luộc trứng gà, nấu nước đường.

 

Hai ông bà già phủi phủi quần áo , vuốt tóc mai, từ trong nhà , ở cổng lớn nghênh đón, còn tưởng là tiếp kiến nhân vật lớn nào đó.

 

Không bao lâu , Thạch Đông Thanh dẫn Bạch Vi đến cửa nhà, Thạch Đông Phương vội vàng nhận lấy túi trong tay , xách trong nhà.

 

“Ba, , đây là Bạch Vi.” Thạch Đông Thanh giới thiệu, những lời khen ngợi của dọc đường sớm khiến quên chuyện vui ở trấn.

 

Khuôn mặt nhỏ của Bạch Vi ửng hồng, hào phóng gọi: “Bác trai, bác gái.”

 

Vương Thúy Hoa thấy mắt , một tay nắm lấy tay Bạch Vi, đôi tay thô ráp đầy vết chai sạn ma sát bàn tay nhỏ nhắn bảo dưỡng trắng nõn của Bạch Vi, “Bạch Vi ? Cái tên thật, thảo nào mà trắng thế, cái tay non mềm đến mức bác dám dùng sức.”

 

Mọi xung quanh trêu chọc: “Ái chà! Nhìn bà kìa, cô con dâu mới chẳng lẽ bằng đậu phụ? Ha ha!”

 

 

Loading...