Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 112: Tôi Rất May Mắn
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:43:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi đầu , chỉ thấy Tiêu Thanh Vân sải bước tới, bước qua đống vật liệu gỗ chất bên cạnh, đến mặt Bán Hạ nắm lấy tay cô, trong ánh mắt kinh ngạc của Thạch Đông Thanh và Bạch Vi, xoay đối diện với bọn họ.
“Tiêu, Tiêu Thanh Vân?”
“Trung đội trưởng Tiêu?”
Sắc mặt Tiêu Thanh Vân bình tĩnh, đối với việc gặp bọn họ ở đây lúc một chút cũng tò mò.
Ngược là Thạch Đông Thanh và Bạch Vi, biểu cảm mặt đổi liên tục mấy .
Đặc biệt là khi thấy hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy .
Cô dựa cái gì?
Đây là suy nghĩ đầu tiên nảy sinh trong đầu Bạch Vi.
Còn về Thạch Đông Thanh, biểu cảm mặt quả thực thể dùng từ "ngũ sắc rực rỡ" để hình dung.
“Hai ...” Thạch Đông Thanh dám tin, trong đầu lập tức suy nghĩ nhiều.
Hai tám sào tre cũng đ.á.n.h tới ở bên ?
Mặc dù thừa nhận, nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t buông mắt lên tất cả.
Hèn gì...
Hèn gì Tiêu Thanh Vân lúc ở trong quân đội cứ luôn tìm gây phiền phức!
Hèn gì Tiêu Thanh Vân luôn bằng ánh mắt kỳ lạ, đặc biệt là khi nhận bưu kiện Bán Hạ gửi tới, các trung đội trưởng, tiểu đội trưởng khác đều sẽ khách sáo nhận lấy đồ ăn biếu, chỉ Tiêu Thanh Vân là bao giờ nhận, đối với cực kỳ lạnh nhạt, đều đoán già đoán non xem ý kiến với .
Hèn gì thời gian đó, cứ tìm cơ hội là đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t...
Hóa là như .
Hóa hai vẫn luôn quen .
Bọn họ e là vẫn luôn giữ liên lạc !
Lâm Bán Hạ còn tâm tư với Tiểu Vi, còn bản cô thì ?
Thạch Đông Thanh thể nghi ngờ, rõ ràng đáng lẽ thăng chức biến thành phục viên, trong chuyện liệu cũng bàn tay của Tiêu Thanh Vân !
Chính là để giúp Lâm Bán Hạ trả thù việc đem Tiểu Thạch Đầu cho khác!
“Hai ... hai quen thế nào?” Thạch Đông Thanh nheo mắt, nghi hoặc của , vẫn chút tin, xác định xem suy đoán của là thật .
Trước đây ở trong quân đội, rõ ràng Tiêu Thanh Vân đến từ thành phố lớn Thượng Hải.
Một sống ở thành phố lớn.
Một sống ở vùng quê hẻo lánh.
Hai cách xa ngàn dặm thể quen ?
Chẳng lẽ là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ?
Tiêu Thanh Vân nhàn nhạt liếc một cái: “Quên cho , nguyên quán ở An huyện, hồi nhỏ từng sống ở đây nhiều năm.”
Lời ít, nhưng ý tứ biểu đạt rõ ràng.
“Hóa là như ...”
Thạch Đông Thanh nghiến răng, ánh mắt về phía Bán Hạ và Tiêu Thanh Vân giống như đang đôi gian phu dâm phụ cắm sừng cho .
Bán Hạ trợn trắng mắt một cái rõ to, trong lòng hừ lạnh.
Ánh mắt Bạch Vi lóe lên: “Đồng chí Tiêu và Bán Hạ đây là đang yêu đương ?”
Bạch Vi mở miệng, thần sắc Thạch Đông Thanh khôi phục như thường, giống như thị uy mà nắm lấy tay Bạch Vi.
Tiêu Thanh Vân khẽ gật đầu: “Không sai, Bán Hạ là đối tượng vất vả lắm mới cầu , thời niên thiếu thích cô , nhưng đó vì một nguyên nhân rời khỏi quê hương, cũng mất liên lạc, vốn định khi trưởng thành bản lĩnh sẽ về theo đuổi cô , ai ngờ cô lấy chồng, chỉ đành ảm đạm rời . Có điều, vô cùng may mắn...”
Anh cúi đầu Bán Hạ một cái, siết c.h.ặ.t t.a.y cô: “Thông qua báo cáo ly hôn của đồng chí Thạch Đông Thanh cô ly hôn, thế là , quyền theo đuổi cô .”
Anh nhàn nhạt liếc Thạch Đông Thanh và Bạch Vi một cái: “Hai xem, may mắn ?”
Bạch Vi: “... Ha ha.” Cười gượng, trong lòng ghen tị đến phát điên.
Thạch Đông Thanh âm thầm nghiến răng: “...” Hắn thể ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-112-toi-rat-may-man.html.]
Màn tỏ tình ngay tại hiện trường của Tiêu Thanh Vân, chỉ rõ ràng quá trình quen giữa và Bán Hạ, tránh cho kẻ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, mà còn khiến nổi hết cả da gà.
“Ôi chao!” Mọi ồ lên, trêu chọc đầy thiện ý.
Còn xây gạch hỏi Lâm Trường Sinh bao giờ thì đám cưới?
Lâm Trường Sinh cha, ngay mặt ông bố già tỏ tình với con gái , mặt già cũng nóng bừng lên, mặc dù đỏ mặt, nhưng nụ mặt thì giấu , trong lòng đối với Tiêu Thanh Vân cũng càng thêm hài lòng.
Nhìn Thạch Đông Thanh Tiêu Thanh Vân, quả thực thể so sánh!
Còn về lời khác hỏi, ông liền ha hả, theo ý bọn trẻ.
Mạch Đông càng một bên giơ ngón tay cái lên với Tiêu Thanh Vân.
Ông rể hợp gu, duyệt!
Bán Hạ thì mặt đỏ bừng, cô cũng ngờ tới, sẽ lúc , ở ngay tại đây, lời tỏ tình của Tiêu Thanh Vân.
Cô ngượng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Anh từng với cô những lời .
Trong lòng cô cảm động, cũng nhịn đoán già đoán non tâm tư nhỏ của Tiêu Thanh Vân.
Lần thì , Tiêu Thanh Vân coi như chốt hạ cô, nếu hai thành, sẽ chẳng ai tin là Tiêu Thanh Vân đá cô, mà là cô mắt Tiêu Thanh Vân.
Dù cũng là một thâm tình đến thế mà!
Không đợi câu trả lời của hai đối diện, Tiêu Thanh Vân tiếp tục : “Đồng chí Bạch Vi vẫn là bớt lo chuyện nhà khác , Tiểu Bình An tự nhiên sẽ và Bán Hạ yêu thương, chúng sẽ cho thằng bé một gia đình trọn vẹn. Đương nhiên, cô cũng cần cảm thấy áy náy, thì, còn cảm ơn cô.”
Sắc mặt Bạch Vi cứng đờ: “Vậy ? Vậy chúc mừng hai nhé.”
Lời chúc phúc thật lòng, giả tạo của cô , nụ mặt vô cùng gượng gạo, cô ghen tị với mệnh của Bán Hạ, một phụ nữ nông thôn mang theo con nhỏ mà thể tìm một đàn ông ưu tú thâm tình như .
Còn cô , chỉ thể theo Thạch Đông Thanh tiền đồ .
Bạch Vi ấn tượng sâu sắc với Tiêu Thanh Vân, chỉ vì và Khương Nham quan hệ khá , mà còn vì năm đó khi cô ở đoàn văn công, Tiêu Thanh Vân chính là đối tượng ưu tú trong lòng nhiều nữ binh trong đoàn.
Nghe điều kiện gia đình , tiền, đến từ thành phố lớn.
Anh chiến công, thủ trưởng coi trọng, tiền đồ vô lượng.
Anh tướng mạo tuấn, cử chỉ giơ tay nhấc chân một loại khí chất khác biệt với khác, chỉ cần đó lời nào, cũng khiến nhịn mà trộm.
Năm đó, Bạch Vi từng tơ tưởng đến Tiêu Thanh Vân, chỉ là cô bao giờ tìm cơ hội mà thôi.
Tiêu Thanh Vân giọng cực nhạt một tiếng cảm ơn: “Cũng chúc hai sớm sinh quý t.ử.”
Mặt Bạch Vi càng cứng hơn, cô đều nghi ngờ những cô thể sinh con ? Nếu câu nào cũng đang kích thích cô ?
Thạch Đông Thanh một khắc cũng ở đây nữa, kéo Bạch Vi định rời .
Tiêu Thanh Vân gọi : “Thạch Đông Thanh.”
Bước chân Thạch Đông Thanh khựng .
Ánh mắt Tiêu Thanh Vân cực lạnh: “Sau chuyện với Bán Hạ khách sáo một chút.”
Lúc Tiêu Thanh Vân tới, khéo loáng thoáng thấy Thạch Đông Thanh Bán Hạ nên định tội cho và Bạch Vi.
Biểu cảm lúc đó của Thạch Đông Thanh hung dữ lắm, vẻ mặt đầy giận dữ.
Thạch Đông Thanh nghiến răng: “ khách sáo với cô chỗ nào? Rõ ràng là cô ...”
Lời còn dứt, Tiêu Thanh Vân lạnh lùng : “Cô sai chỗ nào? Cụ thể trong lòng các tự rõ ràng nhất, cần bóc trần chi tiết với các ?”
Tiêu Thanh Vân đó cũng chuyện giữa Bạch Vi và Thạch Đông Thanh, nhưng thấy Bạch Vi theo về quê, kết hợp với những chuyện xảy mấy tháng nay, cũng đoán đại khái.
Thạch Đông Thanh tư tình với Bạch Vi là chuyện ván đóng thuyền.
Còn về việc tại Bạch Vi ly hôn với Khương Nham, một chút cũng tò mò, cũng cảm thấy kỳ lạ.
Lời , Bạch Vi nhịn tim đập thình thịch, cô sợ là Khương Nham gì đó với Tiêu Thanh Vân, dù quan hệ hai cũng tệ.
Mặc dù cô cảm thấy Khương Nham loại đó, nhưng sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Cô vội vàng kéo tay Thạch Đông Thanh, ngượng ngùng khuyên: “Đồng chí Tiêu và Bán Hạ thể chút hiểu lầm với chúng , em tin đợi khi họ hiểu rõ sẽ minh bạch thôi, chúng vẫn là về nhà .”
Thạch Đông Thanh bản chột , tự nhiên cũng dây dưa tiếp, nhiều sai nhiều, bọn họ cũng cần thiết ở đây để xem chuyện .