Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 11: Bán Hạ Về Nhà Mẹ Đẻ

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:40:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, chúng thôi." Bán Hạ lạnh lùng đầu , đón lấy đứa bé từ trong lòng định rời .

 

Vương Thúy Hoa cuống cuồng kéo lấy Bán Hạ chịu buông tay: "Bán Hạ, thể như ! Tuy Đông Thanh đúng, nhưng bây giờ con cũng về , con đừng so đo nữa, để Đông Thanh xin con, nó đảm bảo sẽ phạm sai lầm nữa ."

 

Bán Hạ cảm thấy mệt mỏi vô cùng: "Mẹ, con về , cũng thấy thì thể yên tâm, bây giờ con chỉ về nhà ngủ một giấc thật ngon."

 

Vương Thúy Hoa: "Đây chính là nhà của con mà!"

 

Phải ?

 

Bán Hạ căn sân nhỏ , nơi còn thể trở thành nhà của cô ?

 

Mấy ngày cô cho là , nhưng bây giờ xem...

 

Bên cạnh sân là một vạt hoa bướm cô mang từ núi về trồng, chồng cô vẫn luôn thích lắm, mấy ngày nay cô ở nhà, hoa bướm gà trong sân mổ cho tan tác còn hình thù gì, xem qua hai ngày nữa sẽ thoát khỏi phận xẻng xúc .

 

Trương Thục Phân thể để Vương Thúy Hoa khó con gái , bà kéo con gái về phía : "Nhà gì chứ? Có ai ở trong nhà mà còn mất con trai ? Con gái , cháu ngoại chịu nhiều tội như , bà định dùng một câu nhẹ tênh là cho qua chuyện ? Bà đừng mơ!"

 

Vương Thúy Hoa vỗ đùi, mặt nhăn nhó thành một đoàn: "Bà thông gia ơi là bà thông gia! Chẳng lẽ bà hai vợ chồng nó ly hôn !"

 

Vương Thúy Hoa ý kiến nhỏ với Trương Thục Phân, nào khuyên giải mà còn ở đây châm ngòi thổi gió chứ!

 

Vừa nhắc đến ly hôn, Trương Thục Phân liền nghẹn lời, bà con gái một cái, sắc mặt đổi: "Cũng thể, cùng lắm thì nuôi con gái, cháu ngoại cả đời!"

 

Vẻ mặt bình thản của Bán Hạ động, cô rũ mắt con trai trong lòng, ngẩng đầu Thạch Đông Thanh đang cầm lá thư xem chăm chú ở bên cạnh.

 

Một ý nghĩ vẫn luôn ẩn hiện trong lòng cô giờ phút trồi lên mặt nước.

 

Thạch Đông Thanh cuối cùng cũng xem xong thư, bước lên hai bước đến mặt Bán Hạ: "Bán Hạ, em chỗ đó?"

 

Bán Hạ châm chọc một tiếng, đàn ông a!

 

Câu đầu tiên khi xem thư xong là hỏi cái .

 

Đây là đang trách cô đảo lộn kế hoạch báo ân của ?

 

" cứ đấy, lẽ thể coi như và con trai tâm linh tương thông." Mặt Bán Hạ lạnh, giọng càng lạnh hơn.

 

Thạch Đông Thanh nhíu mày, hiển nhiên là tin, hít sâu một , hiện tại cũng hỏi nhiều: "Thôi, cứ như ."

 

Thấy thái độ của , lòng Bán Hạ càng lạnh hơn.

 

Cái gì gọi là thôi, cứ như ?

 

Không như thì còn thế nào?

 

Sao hả, là đội trưởng Khương cần lấy con trai báo ân, còn cảm thấy khó chịu !

 

Bán Hạ đoán cũng thể đoán trong thư đại khái cái gì.

 

"Bán Hạ, đây là đúng, em bình an trở về là , đưa con trai cho bế một cái nào." Thạch Đông Thanh xong mấy câu đau ngứa , đưa tay định bế Tiểu Thạch Đầu.

 

Bán Hạ nghiêng tránh , Tiểu Thạch Đầu trong lòng thấy Thạch Đông Thanh đưa tay về phía , sợ tới mức "oa oa" lớn.

 

"Oa... a... oa..." Tiểu Thạch Đầu nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo Bán Hạ buông, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt tràn đầy vẻ kinh hoảng.

 

Trương Thục Phân vội vàng sán gần: "Đây là dọa sợ ! Tiểu Thạch Đầu ngoan, sợ sợ, bà ngoại đ.á.n.h nó nhé!"

 

Nói bà đập mạnh Thạch Đông Thanh một cái.

 

Chuyện thật đúng là châm chọc, bố mà dọa sợ con trai .

 

Nghĩ đến đây, Trương Thục Phân trừng mắt Thạch Đông Thanh một cái, với Bán Hạ: "Về nhà đốt cho Tiểu Thạch Đầu quả trứng xem ."

 

Bán Hạ dỗ con gật đầu.

 

Vương Thúy Hoa : "Đừng về nữa, đốt ngay ở nhà , lấy trứng gà ngay đây." Nói xong còn đ.á.n.h Thạch Đông Thanh mấy cái: "Con bố kiểu gì thế hả!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-11-ban-ha-ve-nha-me-de.html.]

 

"Không cần ." Giọng Bán Hạ lạnh băng, cô với Thạch Đông Thanh: "Chuyện của chúng dễ dàng cho qua như , ngày mai đến nhà một chuyến, chuyện với ."

 

"Bán Hạ, chuyện con cái là đúng, xin , em yên tâm, chuyện như sẽ xảy nữa." Thạch Đông Thanh Bán Hạ với ánh mắt trầm trầm, chỉ thiếu điều thẳng là, đều theo ý em , em còn thế nào nữa?

 

Bán Hạ hít sâu một : "Anh cũng thể đến."

 

Nói xong cô kéo thẳng.

 

Vương Thúy Hoa cuống lên vỗ Thạch Đông Thanh: "Con còn mau đuổi theo Bán Hạ và con về đây!"

 

Thấy con trai bất động, bà vội vàng đuổi theo vài bước cửa hét lên: "Bán Hạ , ngày mai Đông Thanh sẽ sang đón con..."

 

Thấy Bán Hạ bế cháu nội bà cùng Trương Thục Phân thèm ngoảnh đầu , sắc mặt Vương Thúy Hoa cũng trầm xuống.

 

" đây là tạo cái nghiệp gì ! Từng từng một đều đòi mạng , con trai thì con trai chọc tức, con dâu thì con dâu cũng để mắt, đây là vì ai chứ!"

 

Nói đến đây, Vương Thúy Hoa cũng nước mắt.

 

Thạch Đông Thanh thấy bà như bèn thở dài: "Mẹ, Bán Hạ đang lúc nóng giận, cố ý , yên tâm, ngày mai con sẽ đón Bán Hạ và con về, chúng vẫn sống thôi."

 

Vương Thúy Hoa trừng mắt : "Con , cho con , chuyện con giấu chúng đem con cho phép nữa! Con mà một nữa, chính là lấy mạng và bố con đấy!"

 

Thạch Đông Thanh trầm mặc gật đầu, hiện tại cho dù ý nghĩ , Khương Nham cũng sẽ chấp nhận nữa.

 

lúc , Thạch Lão Thực đồng cùng con trai cả và con dâu cả nhận tin cũng trở về, về đến nhà Vương Hồng Anh liền hỏi: "Không Bán Hạ về ? Người ?"

 

Thạch Lão Thực đảo mắt một vòng cũng thấy , hỏi Vương Thúy Hoa: "Tiểu Thạch Đầu ?"

 

Vương Thúy Hoa phịch xuống ngạch cửa: "Bán Hạ bế về nhà đẻ ."

 

Thạch Lão Thực cũng đặt m.ô.n.g xuống ngạch cửa, cầm tẩu t.h.u.ố.c lá sợi treo bên hông lên hút: "Về là , về là ."

 

Hai ngày nay ông ít lời tiếng , thậm chí còn hỏi thẳng mặt ông , hỏi nhà họ Thạch nuôi nổi cháu trai nên mới đem cháu cho , ông Đông Thanh vì báo ân mới đem con cho nhưng chẳng mấy ai tin.

 

Ông rít hai t.h.u.ố.c: "Ngày mai vợ chồng thằng cả cùng một chuyến, sang bên nhà thông gia xin một tiếng, cho phép, tránh để trong thôn chê nhà ."

 

Thạch Đông Phương gật đầu : "Bố yên tâm, ngày mai con và Hồng Anh sẽ cùng."

 

Vương Hồng Anh cũng gật đầu ở bên cạnh.

 

Lại bên phía Bán Hạ, đầy nửa giờ hai về đến Lâm Gia Câu.

 

Về đến nhà, Bán Hạ như trút hết sức lực , chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng: "Mẹ, con phòng một lát, phiền tắm rửa cho Tiểu Thạch Đầu giúp con."

 

Trương Thục Phân đón lấy đứa bé: "Mau , cứ ở phòng em trai con , phòng con lát nữa trải giường cho."

 

Bán Hạ uể oải gật đầu phòng.

 

Chưa đầy một phút , cô liền chìm giấc ngủ.

 

Hoa thím ở nhà bên cạnh cũng sang, hạ thấp giọng : " bảo ông nhà trấn gọi điện thoại , bảo ông gọi thẳng đến xưởng may của Mai Mai, tránh cho bố và em trai Bán Hạ còn đang tìm ở huyện thành."

 

Trương Thục Phân vội vàng lời cảm ơn: "Cảm ơn bà nhé, quên béng mất chuyện ."

 

Hoa thím xua tay: "Có gì , hàng xóm láng giềng mấy cái gì, nhà khéo đang đun nước, xách sang đây tắm cho Tiểu Thạch Đầu."

 

Dứt lời, Hoa thím liền về xách nước, Tiểu Thạch Đầu mở to đôi mắt tò mò Hoa thím bước qua hàng rào.

 

Trương Thục Phân ôm bé đung đưa: "Nhìn bà Hoa ? Bà Hoa lấy nước cho Tiểu Thạch Đầu của chúng đấy, tắm rửa sạch sẽ cho Tiểu Thạch Đầu nhé."

 

Tiểu Thạch Đầu chỉ cái sân bên cạnh, cái miệng nhỏ khẽ mở: "A."

 

Trương Thục Phân : " đấy, Tiểu Thạch Đầu thật thông minh."

 

Tiểu Thạch Đầu cũng đây là đang khen , hai bàn tay nhỏ vỗ vỗ tự hoan hô, toét cái miệng nhỏ .

 

 

Loading...