Vườn rau ở ngay mảnh đất chân núi nhà, gần nhà, nếu đây từ sân qua đây còn gần hơn.
vì thời gian mới xây chuồng gà, chuồng vịt, còn rào một vòng hàng rào, chặn mất con đường qua, bên cạnh rừng tre thể qua, nhưng Tiêu Thanh Vân đang bế Tiểu Bình An, trẻ con chui rừng tre dễ nổi mề đay, nên Bán Hạ họ đành vòng từ sân .
Đi vòng như , tự nhiên dễ gặp khác trong thôn.
"Ô! Bán Hạ đấy?"
Bán Hạ giơ chiếc giỏ trong tay lên với bà thím hỏi chuyện, "Đi hái rau ạ, thím bận nhé."
Bà thím đến nhăn cả mặt, vẻ mặt như hiểu hiểu, còn ngừng liếc Tiêu Thanh Vân phía , "Hái cho ngon , bảo cô nhiều món ngon mà đãi khách nhé."
Bán Hạ: "..." Cô chỉ ha ha.
Đã đến vườn rau , cô vẫn thể cảm nhận ánh mắt hừng hực lửa hóng chuyện của bà thím!
Tiêu Thanh Vân liếc Bán Hạ đang im lặng nhổ củ cải, ho nhẹ một tiếng: "Bán Hạ, là để cho."
Bán Hạ đang vật lộn với củ cải, đầu cũng , nhàn nhạt thốt hai chữ: "Không cần."
Hai chữ thốt , tim Tiêu Thanh Vân đập thịch một cái, Tiểu Bình An, như đang hỏi bé: Giận ? Dỗ thế nào đây?
Thật trùng hợp, lúc , Tiểu Bình An cũng ôm tay nhỏ Tiêu Thanh Vân.
Tiêu Thanh Vân: "..."
Tiểu Bình An: "..."
Hai ánh mắt giao , cuối cùng kết thúc bằng việc Tiểu Bình An vỗ tay.
Tiểu Bình An: "... Ồ." Vỗ tay.
Tiêu Thanh Vân thu hồi ánh mắt ho nhẹ một tiếng: "Bán Hạ, em cảm thấy nên đến ?"
Giọng , cũng một vẻ đáng thương.
Thế là, Tiểu Bình An chu đáo còn đưa tay nhỏ sờ mặt , vẻ giúp lau nước mắt.
Tiêu Thanh Vân ngửa cũng tránh .
Lúc Bán Hạ đầu , thấy cảnh , càng càng buồn , nhịn mà 'phì' một tiếng bật .
Cười xong, đối diện với hai cặp mắt long lanh một lớn một nhỏ đang , cô còn thể tức giận .
Thôi , chuyện ngốc nghếch đây đừng tự trách nữa.
Bán Hạ trả lời câu hỏi lúc nãy của , "Em nghĩ , ngược lời em ít đến lúc thật quá đáng, đừng để ý nhé, em sẽ những lời như nữa, cả nhà em đều chào đón , bao gồm cả Tiểu Bình An của chúng ."
Tiểu Bình An thấy gọi tên , cũng cần hiểu , lắc lắc đầu nhỏ gật lia lịa.
Bán Hạ đến gần sờ mặt bé, gì khác, chỉ riêng việc Tiêu Thanh Vân với Tiểu Bình An, chính là điều cô luôn mong đợi.
Cũng là tình yêu thương của cha mà Tiểu Bình An của cô thiếu thốn trong kiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-108-lai-tien-gan-hon-mot-buoc-den-thanh-cong.html.]
Cô hy vọng Tiêu Thanh Vân thể như một, lấp đầy tình yêu thương của cha vốn .
Hiểu ý tứ trong lời của Bán Hạ, trong mắt Tiêu Thanh Vân lóe lên niềm vui sướng tột độ, điều nghĩa là, Bán Hạ sợ khác quan hệ của hai họ nữa? Cũng sợ lời tiếng của khác nữa?
Có tiến một bước dài đến thành công !
"Để hái rau!" Tiêu Thanh Vân đưa Tiểu Bình An cho Bán Hạ, cúi một cái liền nhổ củ cải mà lúc nãy Bán Hạ nhổ mãi .
Nhổ xong củ cải, hái đậu đũa, cho đến khi Bán Hạ đủ mới dừng .
Trên đường về, Tiêu Thanh Vân một tay bế Tiểu Bình An một tay xách giỏ rau, phát huy triệt để phẩm chất để đối tượng của vất vả.
...
Xe khách từ huyện về trấn dừng ở bến xe, xe lượt mấy xuống, đợi xuống gần hết, liền thấy ở cửa xe đầu tiên xuất hiện hai cái túi lớn, đó một đàn ông xách túi bước xuống, đàn ông trông khá, mặc một chiếc áo khoác màu xám, áo sơ mi bên trong trắng tinh, trông là một chỉn chu.
Người đàn ông xuống xe xong, ngay, mà đặt hành lý xuống đất, lên xe, một lát , thấy xách một cái túi , tay còn cẩn thận dắt một nữ đồng chí trẻ tuổi.
Nữ đồng chí qua giống địa phương, đến ngoại hình, chỉ đến cách ăn mặc, trời cuối tháng mười mà còn mặc một chiếc váy liền để lộ bắp chân, bắp chân trắng nõn, là tất da chân, đôi giày da chân cũng trắng tinh.
Chiếc áo khoác ngoài, là rẻ!
Chị phụ xe thầm "chậc chậc" hai tiếng, trong lòng c.h.ử.i thầm: là đồ yêu tinh!
Đây là chị phụ xe thấy xinh ăn mặc mà ghen tị, mà là ưa nổi bộ dạng yếu đuối của nữ đồng chí , lên xe vẻ chịu nổi, khó chịu, mùi khó ngửi, cần nam đồng chí bên cạnh hỏi han ân cần.
Xem kìa, xuống xe còn dắt, còn tưởng là mù!
Kéo theo đó là ưa đàn ông, chị phụ xe dù cũng xe mấy năm, những xe là quen hết, nhưng cũng chút ấn tượng, những nhiều , xuống ở chị đều rõ, cần gọi, chị tự bảo tài xế dừng xe.
Vừa , chị cũng chút ấn tượng với nam đồng chí , đàn ông hình như một đứa con...
phụ nữ là ở đây, chỉ riêng giọng khác, chắc chắn vợ của đàn ông...
Không vợ mà còn kéo kéo, lằng nhằng...
Người đàn ông và phụ nữ còn , hai họ coi là gian phu dâm phụ hổ.
"Đông Thanh, đây là quê hương của ?"
Người phụ nữ, cũng chính là Bạch Vi khi xuống xe quanh hỏi, miệng thì vẻ dịu dàng khao khát, trong mắt lóe lên một tia chê bai.
Vừa tia chê bai chị phụ xe thấy rõ mồn một.
Chị phụ xe: ... Đồ dở ở !
Cũng đồ dở là Thạch Đông Thanh, là Bạch Vi.
Thạch Đông Thanh gật đầu, giọng dịu dàng như sợ cô hoảng, " , Tiểu Vi, đây cũng là quê hương của em."
Chị phụ xe đóng cửa xe luôn, chị sợ thêm nữa chắc nôn mất.