Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 101: Anh Có Thể Đảm Bảo Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:43:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh... chuyển đến Ban Vũ trang huyện? Chuyển đến từ khi nào ?" Bán Hạ tự nhiên, tìm chủ đề để .

 

Nhận sự tự nhiên của cô, vẻ mặt Tiêu Thanh Vân thu , đáp: "Hôm qua mới đến."

 

Anh dừng một chút, cầm ly nước bàn lên uống một ngụm, xoay xoay chiếc ly, trả lời câu hỏi đầu tiên của cô: "Anh ở gần hơn một chút."

 

Lời , Bán Hạ thoáng sững sờ.

 

rằng, Tiêu Thanh Vân vì bỏ lỡ cô nữa, ngay cả chuyện giải ngũ cũng nghĩ đến, và hành động, may mà cấp đồng ý, Ban Vũ trang An huyện cần , khi tình hình của , ưu ái tạm thời điều qua đó.

 

"Bán Hạ, nghĩ em nên hiểu tấm lòng của ."

 

Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, giọng trầm thấp của Tiêu Thanh Vân vang lên bên tai, những lời khiến tim cô đập thình thịch, cũng khiến cô trả lời thế nào.

 

Sao cô hiểu chứ?

 

Tại trùng hợp như , điều đến Ban Vũ trang của huyện họ?

 

Từ khoảnh khắc điều đó, thực mơ hồ một sự giác ngộ.

 

"... chúng ..."

 

họ hợp, xứng đáng với hơn, nhưng mấy chữ như mắc kẹt trong cổ họng, khiến cô thể thốt .

 

"Bán Hạ," gọi.

 

"Nếu em cảm thấy , ... chúng thử ở bên xem, ?" Anh hỏi, ánh mắt cô ẩn chứa sự cẩn trọng, sợ cô từ chối.

 

Đã đến mặt cô , tiếp tục thăm dò nữa, cũng bỏ lỡ, chỉ rõ cho cô suy nghĩ bấy lâu nay của .

 

Anh mất một cơ hội , thể thứ hai.

 

Bán Hạ , mấp máy môi, trong lòng rối như tơ vò, hai tay xoắn như vặn dây thừng.

 

, nhưng những băn khoăn nọ, lẽ là sợ sẽ hối hận, lẽ là vì những lý do khác.

 

lắc đầu, nhưng mắt , đầu cô như cứng , thể cử động.

 

Hồi lâu vẫn đợi câu trả lời của cô, lòng Tiêu Thanh Vân chùng xuống.

 

"Em cần vội trả lời." Giọng Tiêu Thanh Vân khàn, nắm tay thành quyền đưa lên môi ho nhẹ một tiếng, khi bỏ tay xuống, nhếch khóe miệng cứng đờ : "Đợi em nghĩ kỹ trả lời cũng , vội."

 

Anh dừng một chút, "Bán Hạ, nếu em băn khoăn gì cũng thể với , đừng giữ trong lòng, gây phiền phức cho em..."

 

Nói xong, dậy, "Anh sân giúp một tay..."

 

Ngay khi định bước về phía , một cánh tay mảnh khảnh kéo .

 

Tiêu Thanh Vân dừng bước, thuận thế nắm lấy bàn tay đó, l.ồ.ng n.g.ự.c đập dữ dội, ánh mắt chứa đầy mong đợi thẳng chủ nhân của bàn tay .

 

Có lẽ là ánh mắt cẩn trọng của chạm đến nội tâm, lẽ là thấy vẻ mặt từ mong đợi chuyển sang thất vọng, lẽ là thử gạt bỏ tất cả để thuận theo lòng ..., Bán Hạ ma xui quỷ khiến níu tay .

 

Trong ánh mắt mong đợi của , Bán Hạ căng thẳng mím môi, ngẩng đầu : "Em nghĩ... lẽ thể thử xem."

 

Tiêu Thanh Vân lập tức xuống, nắm tay cô càng c.h.ặ.t hơn, nhoài về phía cô, trong mắt chứa đầy niềm vui sướng tột độ, nụ kìm hiện khuôn mặt cương nghị.

 

Có lẽ hai chữ " lẽ" và "thử xem" tự động bỏ qua.

 

"Anh em hết !" Bán Hạ rút tay về, lùi một chút, thở nóng hổi của sắp phả mặt cô .

 

Tiêu Thanh Vân cũng sợ cô hoảng, đối diện như , mắt ánh lên ý : "Em ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-101-anh-co-the-dam-bao-khong.html.]

Bất kể cô gì, chỉ cần cô đồng ý ở bên , gì cũng .

 

Lúc Tiêu Thanh Vân sướng rơn, trong đầu bay bổng nghĩ đến nhiều chuyện.

 

Bán Hạ hít sâu một : "Chúng thể thử tiếp xúc một thời gian với mục đích tìm hiểu hẹn hò, nếu , chúng hãy bàn chuyện khác. Nhân thời gian , cũng thể hiểu thêm về em, em cũng thể hiểu thêm về , nhưng em hy vọng chuyện của chúng , càng ít càng ."

 

Tiêu Thanh Vân ngờ những lời như , nghi hoặc hỏi: "Tại ?"

 

Trong phút chốc chút tủi , lẽ nào thể mang ngoài ?

 

Tại ...

 

Có lẽ là cô khi hai thành, để khác cô trèo cao tới.

 

Nếu là khác, lẽ cô sẽ suy nghĩ , cũng để trong lòng, nhưng thì khác,... đây lẽ là sự khác biệt giữa quan trọng và quan trọng.

 

Bán Hạ thừa nhận, thực khi đối mặt với Tiêu Thanh Vân, về mặt tình cảm cô tự tin, một cảm giác tại là cô.

 

Tại tình cảm với cô?

 

Tình cảm đến từ ?

 

Là từ sự gắn bó thanh mai trúc mã thuở nhỏ, lớn lên ấp ủ trong lòng mà thành.

 

Trúc mã vẫn còn đó, nhưng thanh mai trao gửi phận cho khác.

 

Nghĩ , thật sự chút khó chịu nên lời.

 

Sau gặp Tiêu Thanh Vân , tâm ý của , Bán Hạ thỉnh thoảng nghĩ, nếu, lúc trở về cô kết hôn thì sẽ thế nào?

 

Thực suy nghĩ là tự tìm phiền não, đời nếu như.

 

Trừ khi, giấc mơ đó của cô thể đến sớm hơn một chút, nhưng, Tiểu Bình An của cô liệu còn tồn tại ?

 

Bán Hạ lắc đầu, những chuyện khác, "tình cảm" như thực cũng mong manh, nó che đậy bởi một tấm màn che xinh mang tên "thanh mai trúc mã", tấm màn che đó rốt cuộc thế nào, thực sự hiểu rõ.

 

Đợi đến khi hiểu rõ, mới là lúc thực sự hợp .

 

Gạt những suy nghĩ lan man của , cô hỏi ngược : "Anh hiểu em ?"

 

Tiêu Thanh Vân: "Anh..."

 

Không đợi trả lời, Bán Hạ tiếp: "Anh hiểu , cũng như em hiểu , mấy ngày tiếp xúc ngắn ngủi thể giúp chúng hiểu . Bản em là một phụ nữ ly hôn, nhiều lời tiếng , cứ coi như em gây thêm nhiều chuyện thị phi nữa ."

 

Tiêu Thanh Vân nhíu mày thật sâu: "Em nghĩ chúng thành ?"

 

Thông minh như , ý tứ đằng câu .

 

Bán Hạ lắc đầu: "Em , thành em thể đảm bảo, xem thế nào, lẽ nào thể đảm bảo ?" Cô hỏi ngược .

 

Anh thể đảm bảo!

 

Tại thể đảm bảo?

 

Từ năm mười lăm tuổi, cưới về nhà luôn là cô.

 

Trước là cảm thấy xuất , xứng.

 

Sau , là về quá muộn, bỏ lỡ cơ hội.

 

Còn bây giờ đối với , tất cả những băn khoăn đều còn nữa.

 

 

Loading...