Thập Niên 80: Con Đường Nghịch Chuyển Tái Sinh - Chương 267: Bắt Giữ

Cập nhật lúc: 2025-04-04 00:19:19
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Hiểu không chịu nổi nữa. Hai năm nay chưa có ai dám ăn nói với hắn như vậy. Ngọn lửa giận dữ trong lòng Hàn công tử lập tức bùng lên.

"Đồ khốn! Mày nhanh chóng cút ngay đi! Những kẻ dám nói chuyện với lão tử như thế này, tám trăm năm trước đã bị lão tử đánh đến mức không tìm được phương hướng. Mày là thằng nào mà dám hung hăng như vậy? Gọi Ngô Hạo Tử của Thành Thạc ra đây, để lão tử xem ai cho hắn cái gan dám làm như thế!"

Hàn Kỹ cười nhạt, lúc này lại tỏ ra thư thái. Ngô Hạo Tử của Thành Thạc chính là ông chủ của Thành Thạc, cũng là đại lão đại của bọn họ, một nhân vật đã ngoài bốn mươi tuổi, ở nơi này chỉ cần dậm chân một cái cũng khiến mặt đất rung chuyển ba lần. Làm sao có thể quen biết một tên tiểu tốt bẩn thỉu như trước mặt?

Lúc này, Hàn Kỹ đã chắc chắn trăm phần trăm rằng những kẻ này chỉ là những tên vô danh giả danh đi lừa đảo khắp nơi.

"Đập phá hết! Để tao xem mày có cái gì mà dám nói đánh tao không tìm được phương hướng!" Hàn Kỹ ra lệnh.

Mười mấy tay đàn em lập tức vung gậy gộc xông thẳng vào cửa hàng trà sữa.

Cố Hiểu Thanh kéo Lý Thái Miên và Lý Thái Thanh lại, có vẻ như Hàn Hiểu không thể bảo vệ nơi này được nữa.

Giữ được người là quan trọng nhất.

Hàn Hiểu thấy bọn chúng hoàn toàn không coi mình ra gì, lại còn làm mất mặt trước mặt Cố Hiểu Thanh, nên càng tức giận hơn.

Hắn đá một cước bay Hàn Kỹ, dĩ nhiên cũng bởi lúc đó Hàn Kỹ đang tập trung vào tình hình cửa hàng trà sữa, không hề đề phòng Hàn Hiểu.

Chủ yếu là vẻ ngoài của Hàn Hiểu lúc này quá có tính lừa đảo, trông chẳng giống một tay đánh đ.ấ.m chút nào.

Kết quả là Hàn Kỹ bị đá bay thẳng.

Cả người hắn đập vào khung mái hiên, không may là mặt đập vào, hai chiếc răng cửa gãy ngay lập tức, miệng đầy máu, không phải m.á.u phun ra mà là do vết thương nghiêm trọng trong miệng.

Mấy tên côn đồ đang đập phá dữ dội thấy lão đại bị đánh, liền nhảy qua những chiếc ghế ngã trên sàn, vung gậy xông thẳng về phía Hàn Hiểu.

Hàn Hiểu một tay nhặt chiếc ghế xếp trên đất lên làm vũ khí.

Cố Hiểu Thanh, Lý Thái Miên và Lý Thái Thanh chỉ có thể tránh xa chiến trường, ba người họ gộp lại cũng không địch nổi một tay của bất kỳ tên nào.

Cố Hiểu Thanh nhìn lại cửa hàng trà sữa, lúc này đã tan hoang, cánh cửa kính lớn vỡ tan tành, nửa cánh cửa còn lại cũng đong đưa sắp đổ, các máy móc trên quầy đều bị đập nát, không còn hình dạng.

Nói chung, mọi thứ gần như bị phá hủy hoàn toàn.

Lý Thái Miên và Lý Thái Thanh sợ hãi ôm chặt lấy nhau, họ không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy. Từ một cửa hàng yên bình bỗng chốc biến thành đống đổ nát.

Cô chủ xinh đẹp hiền lành của họ sao lại gây ra đám côn đồ hung ác này đến đập phá?

Cố Hiểu Thanh hối hận vì đã gọi Hàn Hiểu ra. Trong tình huống này, Hàn Hiểu chắc chắn sẽ chịu thiệt.

Đối phương không biết hắn là ai, nếu đám côn đồ này thực sự hạ thủ độc, Hàn Hiểu sẽ gặp chuyện chẳng lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-con-duong-nghich-chuyen-tai-sinh/chuong-267-bat-giu.html.]

Chưa kịp nghĩ ra cách đối phó, tiếng còi cảnh sát vang lên. Hai xe cảnh sát dừng trước cửa, mười mấy cảnh sát mặc đồng phục bước xuống, lập tức kiểm soát tất cả mọi người ở đây.

Cố Hiểu Thanh lạnh lùng quan sát, lòng chùng xuống khi thấy Hàn Kỹ nghe tiếng còi cảnh sát mà không hề tỏ ra hoảng sợ, thậm chí không có ý định bỏ chạy. Điều này chỉ chứng tỏ một điều: cảnh sát khu vực này có quan hệ mật thiết với bọn chúng, hoặc ít nhất cũng quen biết.

Vì vậy, Hàn Kỹ mới dám ngang nhiên không trốn tránh.

Quả nhiên, viên cảnh sát trưởng nhìn thấy Hàn Kỹ, tiến lên xem xét tình hình rồi hỏi: "Ai đánh người này?"

Mặc dù không nói gì thêm, nhưng rõ ràng hắn đang tìm cách gây khó dễ cho người đánh nhau.

Hàn Hiểu thản nhiên trả lời: "Là tao đánh."

Đội trưởng Trương Minh Hàn liếc nhìn Hàn Hiểu, lục lại trí nhớ xem có liên quan đến ai không, thấy không có gì đặc biệt nên lập tức ra lệnh: "Bắt giữ tên cố ý đánh nhau gây rối này lại!"

Hai cảnh sát tiến lên, lấy còng định khóa tay Hàn Hiểu.

Hàn Hiểu tức giận, ném chiếc ghế về phía Trương Minh Hàn, "Mày mù à? Đánh nhau là bọn chúng, chúng nó đập phá cửa hàng người ta, tao chỉ là tự vệ thôi! Gọi Khuất Phong đại đội trưởng của mày ra đây! Lão tử không biết cảnh sát bây giờ có thể cấu kết với côn đồ nữa à?"

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Trương Minh Hàn nghe vậy, cười nhạt: "Đại đội trưởng Khuất hôm nay đi họp ở thành phố. Chúng tôi không cấu kết với côn đồ, chỉ làm theo sự thật. Có phải mày đánh người không? Vừa rồi mày tự nhận rồi còn gì? Tôi không oan cho mày đâu. Như thế mà còn sai sao?"

Cố Hiểu Thanh thấy Hàn Hiểu sắp chịu thiệt, lập tức bước ra nói: "Xin chào đồng chí cảnh sát, người này tên là Hàn Hiểu, việc đánh nhau là có nguyên nhân. Ngài không thể bắt người đánh nhau mà không hỏi rõ ngọn ngành chứ? Nếu vậy, những người này đập phá cửa hàng của tôi, có vẻ còn nghiêm trọng hơn."

Trương Minh Hàn lạnh lùng nhìn cô gái trước mặt, không khách khí nói: "Bắt cả cô ta nữa, đem về đồn, chúng tôi cần thẩm vấn kỹ. Cô là người liên quan để phối hợp điều tra. Tôi không bắt người vô cớ, tất cả đều có căn cứ. Hơn nữa, những người này chúng tôi đều sẽ đem về."

Ngay lập tức, tất cả mọi người hiện trường đều bị đưa về đồn.

Hàn Hiểu bị áp giải một cách thô bạo, vị Hàn công tử này gần như phát điên lên: "Mày là đội trưởng phụ trách phải không? Mày dám bắt lão tử về đây, vậy thì đừng trách! Tao chờ xem mày thả tao ra như thế nào!"

Trương Minh Hàn không kiên nhẫn, ra hiệu nhanh chóng rời đi. Hàn Kỹ thấy không còn ai, mới tiến lại gần nói: "Đội trưởng Trương, thằng nhãi này hôm nay đánh tôi, anh không thể dễ dàng tha cho nó được, phải dạy cho nó một bài học, trả thù cho tôi."

"Được rồi! Hôm nay mày cũng gây chuyện quá lớn rồi, còn đập phá cửa hàng người ta. Đây là khu vực tôi quản, mày làm việc không biết điều chút nào! Mặc dù bên trên có quen biết cục trưởng, nhưng cũng không thể làm như vậy được. Bao nhiêu con mắt đang nhìn đây, mày cũng phải về đồn với tôi, không thì tôi không thể báo cáo được."

Trương Minh Hàn không khách khí chút nào, chủ yếu là không có gì để nói với Hàn Kỹ. Nếu không phải trước khi xuất phát có người gọi điện từ bên trên, hắn cũng chẳng thèm quan tâm mấy chuyện nhảm này.

Sắp tới Đại đội trưởng Khuất sẽ thăng chức trưởng đội hình sự, còn hắn là ứng viên sáng giá cho vị trí đại đội trưởng lần này. Vào thời điểm quan trọng này, Trương Minh Hàn không muốn xảy ra chuyện gì.

Hàn Kỹ bị đẩy lên xe, Trương Minh Hàn dẫn hai xe về đồn.

Hàn Hiểu bị áp giải xuống xe một cách thô bạo, vì chống cự nên hắn còn bị hai cảnh sát tát mấy cái rất mạnh.

Cố Hiểu Thanh theo sát phía sau.

Trong lòng cô đang tính toán nên tìm ai để cứu họ ra.

Loading...