CHƯƠNG 6: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG
Căn nhà chính của họ Hoắc chìm trong bầu khí âm u. Kể từ vụ con lợn rừng Lục Hy mang về, bà Trương càng lúc càng cảm thấy bất an. Cổ tay gãy vẫn đau âm ỉ, nhưng nỗi sợ về đứa con dâu "ma nhập" còn lớn hơn gấp bội.
"Mẹ, thể để nó lộng hành như thế ! Mẹ xem cái ao bùn hôm , con suýt mất mạng đấy!" Hoắc Liên bên cạnh, bôi t.h.u.ố.c lên những vết trầy xước nghiến răng kèn kẹt. "Nó mà còn ở nhà , sớm muộn gì nó cũng g.i.ế.c cả nhà mất."
Bà Trương đưa mắt phía gian nhà nát của vợ chồng Hy, giọng thì thầm độc địa: "Mày tưởng tao tống khứ nó ? nó gả đây giấy tờ rõ ràng. Giờ mà đuổi , ai trả tiền nợ cho cha nó?"
"Thế thì bán nó !" Hoắc Liên mắt sáng lên. "Lão Trương hói ở làng bên c.h.ế.t vợ, lão đang tìm về nối dõi. Lão bảo ai đem đến, lão trả ngay hai trăm tệ, còn xóa luôn khoản nợ cũ của nhà nữa."
Bà Trương khựng . Hai trăm tệ là một con khổng lồ ở cái làng nghèo . Quan trọng hơn, lão Trương hói nổi tiếng là kẻ bạo lực, vợ của lão c.h.ế.t cũng vì lão đ.á.n.h đập. Nếu gả Lục Hy qua đó, chẳng khác nào đẩy cô hố lửa.
"... còn thằng Cẩn?"
"Ối dào, trai ngốc như thế thì cái gì! Mẹ cứ bảo là chị bỏ trốn theo trai, tí quên ngay thôi."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Bà Trương gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn: "Được, đêm nay lão Trương sẽ mang xe bò đến bến sông nhà. Tao sẽ đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê nó."
Ở gian nhà lá, Lục Hy đang thong thả mài con d.a.o phay ánh trăng. Thính giác sát thủ giúp cô sót một chữ nào từ cuộc bàn mưu bên nhà chính.
Một nụ lạnh lẽo nở môi. Cô vốn định để yên cho con bà Trương sống thêm vài ngày, nhưng xem họ chê mạng quá dài.
"Vợ ơi... kẹo mạch nha hết ..."
Hoắc Cẩn từ trong bóng tối bước , vẻ mặt đầy sự u sầu, chiếc bát tay trống rỗng. Anh cô, về phía nhà chính, ánh mắt thoáng qua một tia sát khí sắc lẹm biến mất trong chớp mắt.
"Kẹo mạch nha ngon." Lục Hy thu d.a.o bao, dậy vỗ vai . "Đêm nay cho xem một vở kịch . Đi, giúp hái ít lá bùa ở vườn."
Lá bùa thực chất là một loại thảo d.ư.ợ.c tác dụng gây mê nhẹ mà Hy tìm thấy lúc rừng. Cô dùng đá ép lấy nước, trộn bát chè đỗ xanh mà bà Trương "ân cần" sai Hoắc Liên mang sang.
"Chị dâu, bảo chị vất vả , bát chè để bồi bổ." Hoắc Liên đặt bát chè lên bàn, ánh mắt giấu nổi vẻ đắc ý.
"Để đó , tắm xong sẽ ăn." Hy nhàn nhạt đáp.
Chờ Hoắc Liên lưng, Lục Hy lập tức tráo đổi bát chè. Cô nhanh nhẹn lẻn sang phòng của Hoắc Liên, đổ bát chè t.h.u.ố.c mê bình nước cá nhân của cô . Với kỹ năng của một sát thủ, việc một căn nhà gạch cũ mà gây tiếng động đối với cô dễ như trở bàn tay.
Nửa đêm.
Bà Trương rón rén kiểm tra, thấy Lục Hy đang bất động giường, bà hớn hở hiệu cho lão Trương hói đang đợi ở cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/6.html.]
"Vào , nó ngất . Mau mang nó , đừng để ai thấy!"
Trong bóng tối, một bóng gầy gò đột ngột bật dậy từ giường. Đó Lục Hy đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, mà là cô dùng gối và chăn độn thành hình .
Lúc , ở phòng bên cạnh, Hoắc Liên khi uống nước lịm . Lục Hy khoác lên Hoắc Liên bộ quần áo cũ của , quấn khăn kín mặt ném cô lên chiếc giường gỗ trong buồng tối của bà Trương – nơi lão Trương hói chờ sẵn để "nhận hàng".
Lão Trương hói vốn đang hăng m.á.u, thấy "vợ mới" ngợm thon thả, đang ngất xỉu thì mừng húm. Lão vác cái "bao tải" lên xe bò, ném thêm vài tấm vải bố che lẳng lặng đ.á.n.h xe rời làng trong đêm tối.
Bà Trương ở cổng, nắm c.h.ặ.t xấp tiền trong tay, lòng sướng rơn: "Thế là xong! Đứa con dâu tai họa !"
"Mẹ tìm ai cơ?" Một giọng thanh lãnh đột ngột vang lên lưng.
Bà Trương giật b.ắ.n , suýt nữa ngã ngửa. Dưới ánh trăng mờ ảo, Lục Hy đó, khoanh tay n.g.ự.c, bên cạnh là Hoắc Cẩn đang cầm một chiếc bánh bao ăn dở.
"Mày... mày... mày ở đây?" Bà Trương lắp bắp, mặt cắt còn giọt m.á.u. "Mày ở xe bò của lão Trương hói chứ?"
Lục Hy bước tới một bước, áp lực từ sát thủ khiến bà Trương run cầm cập: "Trên xe bò đó là bà yêu quý nhất đấy. Bà gả cho lão , thấy nỡ, nên gửi con gái bà . Chắc giờ ... họ cũng khỏi làng ."
"Cái gì?! Liên Nhi!" Bà Trương gào lên một tiếng xé lòng, định chạy đuổi theo nhưng chân mềm nhũn .
lúc , Hoắc Cẩn bỗng nhiên bật "hì hì", nắm lấy áo bà Trương, giọng ngô nghê: "Mẹ ơi, em gái chơi với lão đầu hói ! Lão bảo sẽ chăm sóc em gái thật giường... hì hì... em gái còn thèm mặc quần áo ấm nữa..."
Câu của Hoắc Cẩn như một nhát d.a.o chí mạng đ.â.m tim bà Trương. Bà hiểu rõ lão Trương hói là hạng nào. Con gái bà rơi tay lão, còn trong tình trạng t.h.u.ố.c mê...
"Lục Hy! Đồ con khốn! Mày g.i.ế.c con tao !" Bà Trương phát điên, lao định cấu xé.
Lục Hy thèm tránh, cô chỉ khẽ đưa chân . Bà Trương vấp ngã nhào, mặt đập thẳng vũng bùn cửa.
"Bà nên nhớ," Hy cúi xuống, giọng sắc lẻm, "bát chè là do bà nấu, lão góa phụ là do bà tìm. chỉ là giúp các đoàn tụ sớm hơn thôi."
Bà Trương bết bát đất, tiếng, lòng đau như cắt nhưng dám gì. Tiền nhận, , giấy trắng mực đen gán nợ bà đưa cho lão Trương. Giờ báo quan cũng chỉ tự rước nhục .
Trong bóng tối, Hoắc Cẩn lặng lẽ quan sát Lục Hy. Ánh mắt còn chút ngây ngô nào, mà là sự tán thưởng cực độ. Quyết đoán, tàn nhẫn, để dấu vết. Vợ , em việc còn gọn gàng hơn cả lính b.ắ.n tỉa của .
Cẩn tiến gần, dụi đầu vai Hy, giọng trở nên nũng nịu: "Vợ ơi... to quá, Cẩn sợ... Vợ bế Cẩn ngủ ..."
Lục Hy liếc chồng to xác, khẽ thở dài: "Về phòng. Đêm nay diễn lắm, mai thịt lợn cho ăn."
"Thật ạ? Vợ là nhất!"
Hai bóng khuất gian nhà nhỏ, để bà Trương đó, gào trong tuyệt vọng giữa trời đêm tĩnh mịch của năm 1985. Kế hoạch bán vợ của bà , cuối cùng biến thành lễ tiễn con gái địa ngục.