THẬP NIÊN 80: CÔ VỢ SÁT THỦ VÀ ANH CHỒNG "NGỐC" CỰC PHẨM - 4
Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:02:54
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 4: ÁC GIẢ ÁC BÁO – AO BÙN DẬY SÓNG
Sau bữa cơm "đầy mùi cám lợn" tại gian bếp chính, khí nhà họ Hoắc trở nên ngột ngạt như thể chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ bùng nổ cả căn nhà. Bà Trương sợ đến mức giấu biệt trong buồng, dám ló mặt ngoài, chỉ còn Hoắc Liên – cô em chồng vốn nuông chiều từ bé – là vẫn ôm hận trong lòng.
Đối với Hoắc Liên, Lục Hy đây chỉ là một bao cát để cô trút giận, một đứa con dâu thấp kém thể tùy ý sai bảo. Sự phản kháng mạnh mẽ của Hy sáng nay khiến cô sợ hãi bằng việc cô cảm thấy x.úc p.hạ.m ghê gớm.
"Con điếm đó chắc chắn là ma nhập , hoặc là nó học tà thuật gì đó ở ." Hoắc Liên hậm hực phía vườn, nơi cái ao thả bèo lớn của gia đình.
Cô thấy Lục Hy đang bên bờ ao, bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp như một ngọn thương. Hy đang quan sát mặt nước, đôi mắt phượng khẽ nheo . Cô đang tính toán xem cái ao loại cá nào thể cải thiện bữa ăn cho và " chồng ngốc" .
Hoắc Liên nghiến răng, đôi mắt lóe lên sự độc ác. Bờ ao dốc và trơn do rêu xanh bám đầy. Nếu cô đẩy một cái thật mạnh, Lục Hy chắc chắn sẽ rơi xuống giữa ao bùn. Với thể trạng yếu ớt , c.h.ế.t đuối thì cũng sẽ trở thành một trò cho cả làng.
"Đợi đấy, để xem mày còn cao ngạo bao lâu!" Hoắc Liên nhón chân, nhẹ nhàng lách qua bụi chuối, tiến dần về phía lưng Hy.
Cách đó xa, bóng cây nhãn cổ thụ, Hoắc Cẩn đang nghịch một đống đất sét. Anh nặn nặn, vẽ vẽ, miệng thỉnh thoảng phát tiếng "vút, v.út" như tiếng máy bay. Thế nhưng, đôi mắt dại khờ của đang khóa c.h.ặ.t từng cử động của Hoắc Liên qua kẽ lá.
Muốn c.h.ế.t ? Hoắc Cẩn thầm nghĩ, đầu ngón tay bóp nát vụn khối đất sét trong tay. Một tia sát khí lạnh lẽo thoáng qua trong đáy mắt, nhưng ngay lập tức thế bởi vẻ ngây ngô khi thấy tiếng bước chân của Lục Hy khẽ dịch chuyển.
Lục Hy vốn là sát thủ, thính giác của cô nhạy bén đến mức thể thấy tiếng kim rơi trong bán kính mười mét. Tiếng bước chân rón rén của Hoắc Liên đối với cô chẳng khác nào tiếng sấm bên tai. Cô đầu , môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng.
Trò trẻ con.
Hoắc Liên đến sát lưng Hy, chỉ còn cách đầy hai bước chân. Cô hít một thật sâu, dồn bộ sức nặng cơ thể hai bàn tay, bất thình lình lao mạnh về phía .
"C.h.ế.t đồ con điếm!" Hoắc Liên hét lên đầy hả hê.
, ngay khoảnh khắc bàn tay cô sắp chạm lưng Lục Hy, mục tiêu bỗng nhiên biến mất.
Lục Hy , cô chỉ đơn giản là khẽ nghiêng , một động tác xoay hông cực nhanh và chuẩn xác. Cô giống như một bóng ma tan biến hư vô, khiến lực đẩy cực mạnh của Hoắc Liên rơi trung.
"A!"
Do mất đà và lực đẩy quá lớn, Hoắc Liên cách nào thu hồi trọng tâm. Chân cô trượt dài lớp rêu xanh mướt ở bờ ao. Theo một quán tính thể cưỡng , cô lao thẳng xuống mặt ao như một mũi tên.
TÕM!
Nước ao b.ắ.n lên tung tóe, bùn đen đáy khuấy động, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Hoắc Liên ngã sấp mặt xuống giữa đám bèo tấm, miệng ngậm đầy nước ao đục ngầu.
Lục Hy bên bờ ao, phủi phủi vạt áo hề dính một giọt nước, cúi đầu xuống sinh vật đang vùng vẫy bùn bằng ánh mắt thương hại.
"Ơ kìa em chồng, vội vàng tắm ao thế ? Chưa đến giờ cơ mà?"
Hoắc Liên nghẹn họng vì bùn, cô quẫy đạp điên cuồng: "Khụ khụ... cứu... cứu ... Lục Hy, đồ khốn... mày..."
lúc , Hoắc Cẩn từ gốc cây nhãn chạy , miệng hét lớn, vẻ mặt đầy hoảng loạn: "Á! Em gái ngã nước! Cứu! Cứu em gái! Vợ ơi, em gái chìm !"
Anh lao thẳng xuống bờ ao, đôi chân to lớn đạp tung tóe nước bùn. Nhìn thì vẻ như đang cuống cuồng kéo Hoắc Liên lên, nhưng Lục Hy nhận điều bất thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/4.html.]
Cẩn lao đến bên cạnh Hoắc Liên, hai tay nắm lấy vai cô . Thay vì kéo lên, "vô tình" trượt chân, đè bộ trọng lượng hơn tám mươi cân của lên em gái.
BÕM!
Cái đầu của Hoắc Liên mới ngoi lên một chút sức mạnh của Cẩn ấn sâu xuống lớp bùn đặc quánh đáy ao.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Huhu... em gái đừng sợ, Cẩn cứu... Cẩn cứu!"
Hoắc Cẩn kêu , tay càng ấn mạnh hơn. Anh giống như một đứa trẻ dùng sức, cứ túm tóc cô là dìm xuống nước, lôi lên, dìm xuống. Mỗi Hoắc Liên định há mồm kêu cứu là một "vô ý" nhồi một vốc bùn đen miệng cô .
"Cẩn... khụ... thả... thả ..." Hoắc Liên trợn mắt, hai tay cào cấu cánh tay sắt đá của Hoắc Cẩn, nhưng sức mạnh của một đại tá đặc công dù chỉ dùng một phần mười cũng đủ khiến cô giống như một con gà con kìm kẹp.
Lục Hy khoanh tay bờ, đôi mắt phượng nheo đầy thích thú. Cô thấy rõ, mỗi Cẩn ấn đầu Hoắc Liên xuống, ngón tay đều bấm một điểm huyệt cổ khiến cô thể phát tiếng hét lớn, chỉ thể ú ớ trong đau đớn.
"Hoắc Cẩn, cứu kiểu gì mà em gái sắp tắt thở kìa?" Hy nhàn nhạt lên tiếng, trong giọng mang theo chút ý trêu chọc.
Hoắc Cẩn ngước khuôn mặt lấm lem bùn đất lên, mếu máo vợ: "Vợ ơi... em gái nặng quá... Cẩn kéo lên ... em gái cứ đòi chui xuống bùn chơi với cá thôi!"
Nói , bồi thêm một cú "trượt chân" nữa, đầu gối thúc mạnh bụng Hoắc Liên cô nôn thốc nôn tháo nước bùn, mắt trắng dã vì thiếu oxy.
Mãi đến khi Hoắc Liên chỉ còn thoi thóp, Hoắc Cẩn mới "may mắn" túm cổ áo cô , lôi xềnh xệch lên bờ giống như lôi một con ch.ó c.h.ế.t.
Hoắc Liên vật bãi cỏ, phủ một lớp bùn đen hôi hám, tóc tai rũ rượi, liên tục nôn những mẩu bèo tấm và nước bẩn. Cô run rẩy chỉ tay về phía hai , nhưng thốt nên lời, ánh mắt Hoắc Cẩn giờ đây còn là một thằng ngốc, mà là sự sợ hãi tột độ.
Cái cảm giác bàn tay ấn xuống bùn... nó là sự vụng về. Đó là sự tàn nhẫn của một kẻ săn mồi.
Hoắc Cẩn chạy bên cạnh Hy, định dùng bàn tay đầy bùn ôm lấy cô: "Vợ ơi... Cẩn giỏi ? Cứu em gái !"
Lục Hy lùi một bước, đưa tay chặn trán , ngăn cho dính bùn . Cô thẳng đôi mắt dại khờ đang lấp lánh vẻ mong đợi của , khẽ :
"Giỏi. Anh cứu 'chuyên nghiệp', Đại tá ạ."
Hoắc Cẩn chớp mắt, nụ ngây ngô vẫn treo môi: "Đại tá là gì? Ăn vợ? Cẩn chỉ ăn kẹo thôi..."
Hy hừ lạnh một tiếng, cô sang Hoắc Liên đang t.h.ả.m hại đất, giọng trở nên sắc lẹm:
"Hoắc Liên, cho rõ đây. Cái ao sâu, nhưng bùn đó đủ để chôn sống một đấy. Lần nếu còn thử cảm giác mạnh, sẽ đích tiễn cô xuống đó, và đảm bảo... sẽ ai đến 'cứu' cô như trai cô ."
Hoắc Liên rùng , cô dám mắt Hy, chỉ ôm n.g.ự.c ho sặc sụa.
Lục Hy dắt tay Hoắc Cẩn về phía gian nhà nhỏ của . Đi vài bước, cô bỗng nhiên siết nhẹ bàn tay , cảm nhận lớp da chai sần và nóng từ lòng bàn tay to lớn đó.
"Lần tay, cứ việc lưng là ." Cô nhỏ, chỉ đủ cho hai . "Dính bùn thế , đun nước tắm cho , phiền phức lắm."
Hoắc Cẩn khựng một nhịp, ngay lập tức hì hì, áp sát cô: "Vợ tắm cho Cẩn... thích lắm! Vợ thơm nhất!"
Dưới ánh hoàng hôn của năm 1985, bóng hai đổ dài mặt đất. Một lạnh lùng sắc sảo, một ngây ngô dại khờ, nhưng sự ăn ý kỳ lạ giữa họ khiến bất cứ kẻ nào thấy cũng rùng .
Lục Hy , chồng chỉ là một diễn viên tài ba, mà còn là một đồng minh vô cùng nguy hiểm. Và cô... bắt đầu cảm thấy sự nguy hiểm chút ấm áp ngờ.