THẬP NIÊN 80: CÔ VỢ SÁT THỦ VÀ ANH CHỒNG "NGỐC" CỰC PHẨM - 28

Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:41:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 28: QUẢ BÁO NHÃN TIỀN – VINH QUANG VÀ BÙN LẦN

Thủ đô những ngày đầu thu, khí se lạnh mang theo mùi hoa sữa nồng nàn. Tại đại sảnh của Trung tâm Thẩm mỹ Y học Lục Mỹ Đường, gian sang trọng với những bình hoa lan trắng và tiếng nhạc lời du dương đang chào đón những phu nhân quyền quý nhất kinh kỳ.

Lục Hy chiếc bàn việc bằng gỗ khảm trai, thong thả lật xem sổ sách. Sau chiến dịch hạ bệ Cao Minh, danh tiếng của cô và Hoắc Cẩn chỉ dừng ở quyền lực, mà trở thành một biểu tượng của giới thượng lưu. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy nhung đen huyền bí, cổ cao quý phái, n.g.ự.c cài một chiếc ghim kim cương hình nhành liễu – món quà mừng công của Hoắc Cẩn.

Bất chợt, phía bên ngoài cửa kính lớn của trung tâm xảy một vụ náo loạn nhỏ. Tiếng bảo vệ gắt gỏng vang lên:

"Đi chỗ khác! Đây là nơi kinh doanh sang trọng, chỗ cho hành khất!"

Lục Hy nhíu mày, cô khẽ hiệu cho trợ lý xem xét. Một lát , cô gái trẻ , vẻ mặt khó xử:

"Thưa phu nhân, mấy ăn xin rách rưới cứ gào thét đòi gặp bà chủ. Họ họ là... là nhà của Đại tá Hoắc."

Đôi mắt phượng của Hy nheo . Cô dậy, bước phía sảnh chính.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Ngay bậc thềm đá cẩm thạch sáng bóng là ba hình hài t.h.ả.m hại. Một phụ nữ già nua, tóc tai bù xù như ổ rơm, mặc bộ quần áo vá chằng vá chịt, đôi mắt mờ đục đầy rỉ nhèm. Bên cạnh là một đàn ông trung niên chân khập khiễng và một cô gái trẻ mặt mày hốc hác, tay bồng một đứa trẻ đang ngặt nghẽo vì đói.

Đó là bà Trương, Hoắc Liên và cô con gái út nhà họ Hoắc.

Hóa , khi Hoắc Cẩn và Lục Hy rời , bà Trương vì đổi đời nhanh ch.óng nên lời dụ dỗ của một băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o từ tỉnh về. Chúng hứa hẹn đầu tư "vàng đen", lừa bà bán nốt căn nhà cũ (vốn là phần đất nhỏ còn sót khi Hy thâu tóm ruộng) và vay nặng lãi khắp làng. Chỉ trong một đêm, bọn chúng cao chạy xa bay, để nhà họ Hoắc trắng tay, chủ nợ đuổi đ.á.n.h đến đường cùng. Họ đành bấu víu , cuốc bộ hàng trăm cây lên Thủ đô với hy vọng mong manh tìm "thằng con ngốc" để xin sự bố thí.

"Lục... Lục Hy?" Bà Trương thấy phụ nữ quyền quý bước thì sững .

dụi mắt liên hồi, dám tin mắt . Người con dâu mà bà từng coi là món hàng gán nợ, từng bà bắt ăn cơm thừa canh cặn, giờ đây đó với khí chất của một vương phi, ánh sáng từ chiếc ghim cài áo kim cương lóa mắt.

"Mẹ... là chị dâu thật kìa! Chị ơi! Cứu chúng em với!" Hoắc Liên nhào tới định ôm chân Hy nhưng bảo vệ chặn .

Lục Hy bậc thềm cao, xuống họ bằng ánh mắt bình thản đến cực điểm. Không sự tức giận, sự hả hê, chỉ một sự xa cách lạnh lùng như những hạt bụi chân .

"Bà Trương, lâu gặp." Hy cất tiếng, giọng thanh thoát nhưng vang vọng khắp khu phố.

"Hy Nhi ... sai ! Mẹ là con lợn, là con ch.ó mới đối xử tệ với con!" Bà Trương quỳ thụp xuống, đầu đập xuống nền đá kêu bộp bộp. "Con cứu lấy nhà họ Hoắc . Thằng Cẩn ? Bảo nó đây, đẻ của nó mà, nó thể để c.h.ế.t đói đầu đường xó chợ thế !"

Lục Hy khẽ nhếch môi, nụ mang theo sự châm biếm sâu cay:

"Bà quên ? Ngày chúng rời làng Đại Hà, Hoắc Cẩn rõ: Tình nghĩa của dành cho nhà họ Hoắc các đem bán cùng với tiền gán nợ năm đó . Hiện tại, là Đại tá của Quân khu Thủ đô, còn bà... là một lạ đang gây rối trật tự công cộng."

"Mày... mày độc ác thế ?" Hoắc Liên gào lên, mặt mày méo xệch. "Dù cũng công sinh ! Mày giàu sang thế , bố thí cho chúng tao vài vạn tệ thì đáng gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/28.html.]

"Bố thí?" Hy bước xuống một bậc thang, đôi mắt phượng tỏa sát khí khiến Hoắc Liên rùng câm bặt. "Ngày bà Trương đ.á.n.h đến ngất xỉu trong bếp, các bố thí cho một bát nước ? Ngày Hoắc Cẩn lên cơn sốt vì vết thương cũ, các bố thí cho một viên t.h.u.ố.c nào ? Hay các chỉ đó nhạo là thằng ngốc?"

lúc , một chiếc xe Jeep quân sự phanh gấp bên lề đường. Hoắc Cẩn bước xuống, bộ quân phục chỉnh tề bật lên khí thế vương giả. Anh thấy đám đông và ngay lập tức nhận những gương mặt đó.

Gương mặt Cẩn cứng , tới bên cạnh Hy, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, về phía bà Trương bằng ánh mắt một chút gợn sóng.

"Cẩn ơi! Con trai!" Bà Trương định nhào tới nhưng thấy khẩu s.ú.n.g lục bên hông , bà sợ hãi lùi . "Con , sắp c.h.ế.t đói ..."

Hoắc Cẩn , cúi xuống chỉnh cổ áo cho Hy, giọng ấm áp chỉ dành riêng cho cô: "Vợ, ngoài gió lạnh? Để xử lý họ."

Anh sang bà Trương, giọng trở nên lạnh lẽo như băng giá:

"Bà Trương, trả đủ nợ m.á.u cho bà từ lâu . Hôm nay, với tư cách là một sĩ quan quân đội, cảnh cáo bà: Nếu còn dám xuất hiện mặt vợ để quấy rối, sẽ đưa bộ hồ sơ vụ bà nấu rượu lậu và cấu kết với Trương hói ở làng Đại Hà cho công an thành phố. Bà tù để cơm ăn miễn phí, sẽ giúp."

Bà Trương đến đây thì mặt cắt còn giọt m.á.u. Bà hiểu rằng, "thằng con ngốc" năm xưa thực sự c.h.ế.t, giờ đây chỉ còn vị Đại tá sắt đá sẵn sàng nghiền nát bà nếu bà dám động tới phụ nữ của .

"Đi ." Cẩn vẫy tay hiệu cho lính cần vụ. "Đưa họ ga tàu, mua cho họ ba vé hạng bét về quê. Và báo với chính quyền làng Đại Hà: Những còn liên quan gì đến quân đội nữa, cứ xử lý theo pháp luật về các khoản nợ của họ."

"Không! Cẩn ơi! Đừng đối xử với như !"

Tiếng gào thét của bà Trương nuốt chửng khi lính cần vụ lôi họ . Họ từng tất cả, từng một con trai đại tài và một cô con dâu thần y, nhưng lòng tham và sự tàn ác đẩy họ cảnh trắng tay, trong vinh quang giữa sự tủi nhục vô bờ bến.

Khi đám đông giải tán, Lục Hy thở dài một , cô tựa đầu vai Cẩn.

"Anh thấy tàn nhẫn ?"

Cẩn xoay , nâng cằm cô lên, sâu đôi mắt phượng:

"Vợ , đó tàn nhẫn. Đó là sự công bằng. Trên đời , kẻ gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Em cho họ quá nhiều cơ hội ở làng Đại Hà ."

Anh đột ngột bế bổng cô lên ngay cửa trung tâm thẩm mỹ, mặc kệ các phu nhân bên trong đang với vẻ ngưỡng mộ:

"Bỏ qua chuyện đó . Anh đặt một nhà hàng Pháp ngon, chúng mừng vì hôm nay em 'vả mặt' thêm một đám nữa."

Hy bật , vòng tay qua cổ : "Hoắc Đại tá, càng ngày càng nuông chiều quá mức đấy."

"Anh nuông chiều vợ thì nuông chiều ai?" Cẩn nháy mắt, đầy vẻ chiếm hữu. "Đi thôi, tối nay còn một 'bài tập huấn' riêng dành cho em để bù đắp cho buổi chiều mệt mỏi ."

Chiếc xe Jeep lao trong ráng chiều đỏ rực. Quá khứ ở làng Đại Hà chính thức khép . Những kẻ ác trả giá, và đôi vợ chồng "tử thần" giờ đây sẵn sàng để ngự trị đỉnh cao nhất của kinh thành hoa lệ.

Loading...