CHƯƠNG 25: SỰ CHIẾM HỮU CỦA ĐẠI TÁ – ĐIỀU LUẬT BẤT THÀNH VĂN
Sau bữa tiệc tại khách sạn quốc tế, cái tên Lục Hy chỉ là biểu tượng của y thuật thần sầu mà còn trở thành nỗi ám ảnh về vẻ bí ẩn, sắc sảo. Tại quân khu Thủ đô, bắt đầu truyền tai một "điều luật t.ử thần": Đừng bao giờ phu nhân của Đại tá Hoắc quá ba giây nếu nếm mùi "địa ngục trần gian".
Hoắc Cẩn, đàn ông vốn dĩ lạnh lùng, nay biến thành một con sư t.ử giữ lãnh thổ với mức độ chiếm hữu điên cuồng.
Sáng thứ Hai, Lục Hy lái chiếc xe Jeep màu quân đội đến thao trường để gửi cho Hoắc Cẩn bình rượu t.h.u.ố.c bóp chân mà cô ủ xong. Cô mặc một bộ quần áo đơn giản: quần tây ống và sơ mi lụa trắng, mái tóc đen cột đuôi ngựa năng động.
Ngay khi bóng dáng thanh mảnh của Hy xuất hiện cạnh hàng rào dây thép gai, cả một tiểu đội lính trinh sát đang tập xà đơn bỗng chốc... khựng .
"Này... đó là phu nhân Đại tá đúng ? Đẹp quá, như minh tinh điện ảnh ." Một lính trẻ tên Bình, mới điều từ tỉnh về, ngây .
Một giây. Hai giây. Ba giây...
"Cậu Bình, xà đơn hôm nay nhẹ quá mà thời gian ngắm mây thế?"
Một giọng trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá từ phía vang lên. Hoắc Cẩn đó từ lúc nào, đôi găng tay da đen siết c.h.ặ.t, khuôn mặt hầm hố chiếc mũ kê-pi tỏa uy áp khiến đám lính rùng , đồng loạt rơi phịch xuống đất, nghiêm chỉnh.
"Báo cáo Đại tá! ... chỉ thấy phu nhân đến..." Cậu lính Bình lắp bắp.
Cẩn xoáy lính tội nghiệp, đôi mắt nheo đầy nguy hiểm:
"Cậu thị lực đấy. Tốt đến mức thể xuyên qua thao trường giữa trưa nắng. Được, Đội trưởng trinh sát !"
"Có!"
"Cậu Bình và ba nãy dừng tập xà. Chuyển sang nội dung 'Tập huấn đặc biệt': Hành quân 20km đường rừng với 30kg trang lưng, xuất phát ngay bây giờ. Khi nào mặt trời lặn mà về đến đây thì tăng gấp đôi ngày mai."
Cả tiểu đội há hốc mồm. Đây tập huấn, đây là hành xác! gương mặt "sát khí đằng đằng" của Đại tá, ai dám hó hé nửa lời, chỉ lầm lũi vác ba lô chạy trốn khỏi ánh mắt của .
Lục Hy từ xa chứng kiến bộ màn kịch, cô thong thả bước tới, đưa bình rượu t.h.u.ố.c cho Cẩn, khóe môi khẽ nhếch lên nụ trêu chọc:
"Đại tá Hoắc, đuổi hết lính của đấy ? thấy lính trẻ chỉ là vô tình thôi mà."
Hoắc Cẩn đón lấy bình rượu t.h.u.ố.c, nhưng vì cầm lấy bình, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Hy, kéo mạnh cô phía chiếc xe tải quân sự lớn để che khuất tầm của . Anh ép cô thành xe, đôi tay to lớn chống hai bên, bao vây lấy cô trong gian chật hẹp đầy mùi nam tính và nắng gió.
"Vô tình?" Cẩn gằn giọng, thở nóng hổi phả lên trán Hy. "Ánh mắt của dừng eo em đúng 3,5 giây. Anh tính giờ ."
Hy bật , đôi mắt phượng xoáy sự ghen tuông lộ liễu của đàn ông:
"Anh là Đại tá quân đội là đồng hồ bấm giờ thế? Hoắc Cẩn, là đang hỏng danh tiếng của ? Người sẽ Đại tá Hoắc là kẻ cuồng vợ mất thôi."
"Cứ để họ ." Cẩn cúi xuống, ch.óp mũi chạm mũi cô, giọng trở nên khàn đặc và đầy chiếm hữu. "Em là của . Từ làng Đại Hà đến Thủ đô , chỉ mới phép em lâu hơn 3 giây. Kẻ nào thử thách giới hạn của , cứ việc nếm mùi tập huấn đặc biệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/25.html.]
Nói , bất thần cúi xuống hôn mạnh lên môi cô – một nụ hôn mang đậm tính đ.á.n.h dấu chủ quyền, thô bạo và nồng nhiệt. Hy bất ngờ nhưng cũng vòng tay lên cổ , đáp sự cuồng nhiệt đó. Giữa thao trường đầy nắng gió và tiếng hô vang quân kỷ, sự chiếm hữu của đàn ông khiến cô thấy phiền phức, thấy... ngọt ngào đến lạ.
Buổi chiều, tại cuộc họp giao ban Quân khu.
Thiếu tá Vương – một bạn cũ của Cẩn – bước phòng họp, thấy Cẩn đang trầm ngâm xem bản đồ nhưng thực chất là đang bức ảnh nhỏ của Hy giấu trong sổ tay.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Này Cẩn, cho cả tiểu đội trinh sát hành quân trừng phạt vì vợ ? Cậu quá đáng quá ?" Vương ha hả, vỗ vai bạn.
Cẩn từ từ đóng cuốn sổ , ngước mắt Vương bằng ánh mắt sắc như d.a.o:
"Cậu gì? Nhìn ai cơ?"
Vương cảm thấy sống lưng lạnh toát, lập tức thu nụ : "À ... là... thời tiết hôm nay quá, thích hợp cho việc... tập huấn đột xuất."
"Tốt." Cẩn dậy, thu dọn tài liệu. " thấy dạo lười vận động. Sáng mai 5 giờ, một đợt tập huấn nhảy dù ở vùng núi phía Bắc. điền tên danh sách chỉ huy . Đi 2 tuần nhé."
"Cái gì?! Cẩn! chỉ trêu thôi mà!" Vương gào lên đầy tuyệt vọng.
" trêu." Cẩn lạnh lùng bước khỏi phòng. "Ai chạm vùng cấm của , đó trả giá. Cậu nên cảm ơn vì là bạn , nếu thì chỉ là nhảy dù ."
Trở về căn biệt thự cổ, Lục Hy đang bên cửa sổ sách y học. Cô tiếng bước chân mạnh mẽ quen thuộc, cần ngẩng đầu cũng "con sư t.ử" của về.
Cẩn tới, ôm lấy cô từ phía , vùi mặt hõm cổ thơm mùi thảo mộc.
"Vợ, hôm nay ai đến tiệm thẩm mỹ của em quá lâu ?"
Hy lật một trang sách, thản nhiên đáp: "Có chứ. Một vị thiếu gia họ Trần, còn khen đôi mắt của ."
Cánh tay đang ôm eo Hy bỗng siết c.h.ặ.t. Hoắc Cẩn im lặng một lúc, khẽ : "Họ Trần... thiếu gia tập đoàn vận tải ?"
"Phải."
"Được ." Cẩn buông cô , rút điện thoại bàn gọi cho cấp . "A lô, báo cho đơn vị kiểm soát giao thông, ngày mai kiểm tra diện các xe của tập đoàn vận tải họ Trần cho . phạm một nhỏ cũng giữ xe một tuần để 'tập huấn quy trình an '."
Lục Hy , dở dở : "Hoắc Cẩn, điên thật ."
Cẩn , nhấc bổng cô lên về phía giường ngủ, đôi mắt rực cháy ngọn lửa chiếm hữu:
"Anh điên vì em lâu . Vợ , em nhớ kỹ: Ở Thủ đô , em thể bất cứ điều gì em , nhưng đôi mắt và trái tim của em... chỉ phép chứa đựng một Hoắc Cẩn thôi."
Đêm kinh thành tĩnh lặng, nhưng trong căn phòng nhỏ, sự chiếm hữu của vị Đại tá đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lục Hy hiểu rằng, đằng sự ghen tuông điên cuồng là một tình yêu tuyệt đối, một sự bảo vệ bất chấp tất cả mà đàn ông dành riêng cho cô.
Và cô, nữ sát thủ lạnh lùng ngày nào, cam tâm tình nguyện giam cầm trong sự chiếm hữu ngọt ngào .