CHƯƠNG 22: QUÂN PHỤC RỰC RỠ – NGÀY VỀ CỦA VỊ VUA
Sương sớm làng Đại Hà vẫn còn đọng những lá ngô, nhưng bầu khí yên bình thường nhật x.é to.ạc bởi tiếng động cơ gầm rú trầm đục. Từ phía con đường đất đỏ dẫn làng, một đoàn xe Jeep quân sự phủ đầy bụi trường chinh, lầm lũi tiến như một mãnh thú đang tiến về lãnh địa của .
Dân làng đang chuẩn đồng bỗng khựng . Họ bao giờ thấy nhiều xe quân đội như thế, còn là những chiếc xe mang biển đỏ quyền lực của Quân khu Thủ đô.
Chiếc xe Jeep dẫn đầu đột ngột phanh gấp ngay cổng nhà chính của họ Hoắc, tạo một màn khói bụi mịt mù. Từ xe, một đôi ủng da quân đội đen bóng, nện xuống nền đất phát tiếng "cộp" đanh thép.
Hoắc Cẩn bước xuống.
Cả làng Đại Hà dường như nín thở. Người đàn ông mặt họ còn là "thằng Cẩn ngốc" mặc áo vải thô rách vai, đầu tóc bù xù, miệng hơ hớ. Thay đó là một vị sĩ quan oai phong lẫm liệt trong bộ đại lễ phục mùa hè.
Trên vai , ba ngôi vàng lấp lánh nền quân hàm đỏ ch.ót – quân hàm Đại tá. Những tấm huy chương kháng chiến và huy chương chiến công hạng nhất đính ngay ngắn n.g.ự.c trái, phản chiếu ánh nắng ban mai ch.ói lòa. Chiếc mũ kê-pi đội chỉnh tề, che vết sẹo nhỏ trán nhưng giấu nổi đôi mắt sắc lạnh, sâu thẳm như vực thẳm. Khí chất áp đảo của một từng trải qua hàng trăm trận chiến khiến những dân làng vốn từng nhạo nay đều run rẩy lùi , ai dám thẳng.
Bà Trương lúc đang cầm cây chổi tre quét sân, miệng vẫn ngừng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa cái hợp đồng thuê mà Lục Hy bắt bà ký. Nghe tiếng xe, bà hớt hải chạy , định bụng sẽ dùng cái miệng lưỡi điêu ngoa để mắng mỏ những kẻ " ồn".
khi thấy Hoắc Cẩn, cái chổi tay bà rơi bộp xuống đất. Đôi môi thâm tím run bần bật, bà dụi mắt liên tục:
"Cẩn... Cẩn đó ? Con... con mặc bộ đồ gì? Con đóng kịch ? Hay... con ăn trộm ở ?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Hoắc Cẩn bước tới, mỗi bước chân của như nện thẳng tim bà Trương. Anh dừng mặt bà , chiều cao vượt trội và bờ vai rộng lớn tạo thành một bóng đen bao trùm lấy đàn bà già nua, tham lam.
"Bà Trương." Giọng của còn một chút ngọng nghịu, nó trầm, khàn và đầy uy lực. " nghĩ bà nên học cách gọi đúng chức danh của . Hiện tại, là Đại tá thuộc Lữ đoàn đặc công 1, Quân khu Thủ đô."
Cùng lúc đó, Lục Hy từ trong hiên nhà thong thả bước . Cô còn mặc bộ đồ ruộng sờn cũ, mà diện một chiếc váy lụa trắng tinh khôi, tay cầm chiếc túi xách sang trọng. Cô đến bên cạnh Cẩn, bàn tay nhỏ nhắn tự nhiên đặt lên cánh tay quân phục của .
"Đại tá, đến muộn đấy. dọn xong đồ đạc ." Hy mỉm , một nụ đầy sự kiêu hãnh.
Hoắc Liên và cô út nhà họ Hoắc tiếng động cũng chạy . Khi thấy cảnh tượng , hai họ như sét đ.á.n.h ngang tai. Hoắc Liên, kẻ từng nhổ nước miếng bát cơm của Cẩn, giờ đây sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đống bùn cổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/22.html.]
"Anh... cả... Anh là Đại tá thật ?" Hoắc Liên lắp bắp, khuôn mặt xanh mét. "Thế... thế còn vụ ngốc?"
Cẩn lạnh lùng liếc đứa em trai bất hiếu: "Nếu giả ngốc, thấy lòng trong nhà mục nát đến thế? Hoắc Liên, nợ vợ bao nhiêu tiền, cứ tiếp tục thuê mà trả cho xong. Quân đội chỗ cho những kẻ lười biếng và bất nghĩa như ."
Bà Trương bỗng nhiên gào lên, lao tới định ôm chân Cẩn: "Cẩn ơi! Mẹ sai ! Mẹ già lẩm cẩm! Con là Đại tá, con đưa lên Thủ đô ở nhà lầu, xe chứ! Con thể để ở cái xó xỉnh thuê cho con Hy..."
Cẩn lùi một bước, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của bà . Ánh mắt chút ấm nào:
"Người cùng lên Thủ đô chỉ một Lục Hy. Bà Trương, bà nên nhớ, chính bà là bán cho cô với giá một trăm tệ. Hiện tại, là 'tài sản' của cô . Mọi quyết định của , đều do cô chủ."
Lục Hy bà Trương đang lóc t.h.ả.m thiết đất, Trưởng làng đang khúm núm đằng xa, cô lớn:
"Trưởng làng! Hợp đồng thuê đất và thuê nhân công nhà họ Hoắc giao cho ông giám sát. Số tiền thu hoạch hằng năm, một nửa ông giữ cho làng, một nửa gửi lên Thủ đô cho . Đừng để họ trốn việc, Đại tá của chúng sẽ vui ."
Trưởng làng đổ mồ hôi hột, nghiêm như lính: "Rõ! Rõ thưa bà Đại tá! Ngài cứ yên tâm, sẽ đốc thúc họ việc ngày đêm!"
Hoắc Cẩn vòng tay ôm lấy eo Hy, nhấc bổng cô lên đặt ghế phụ của chiếc Jeep mui trần. Anh vòng qua phía lái, khi lên xe còn đầu ngôi nhà cũ kỹ, đổ nát một cuối.
"Đoàn xe, xuất phát!" Cẩn lệnh qua bộ đàm.
Tiếng động cơ gầm vang, khói xe mịt mù thổi thẳng mặt bà Trương và Hoắc Liên đang quỳ đất. Họ ho sặc sụa, theo bóng dáng con trai cao lớn và cô con dâu "quỷ quyệt" khuất dần rặng tre làng.
Sự hối hận dâng lên như thủy triều, nhưng quá muộn. Họ đ.á.n.h mất một vị Đại tá, đ.á.n.h mất một tương lai vinh hoa phú quý chỉ vì vài đồng tiền lẻ và lòng tham vô đáy.
Trên xe, Lục Hy tựa đầu vai Cẩn, mái tóc cô bay nhẹ trong gió.
"Cảm giác mặc quân phục 'vả mặt' khác thế nào, Đại tá?"
Cẩn nắm lấy tay cô, siết nhẹ: "Không sảng khoái bằng việc bế em lên xe mặt họ. Vợ , Thủ đô đang chờ chúng . Ở đó, sẽ cho em thấy... vinh quang thực sự là như thế nào."
Chiếc xe Jeep lao mạnh mẽ con đường nhựa, bỏ lưng cái làng Đại Hà nghèo nàn và những kẻ ác đang trả giá trong bùn lầy. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi vai áo lính, hứa hẹn một chương mới huy hoàng tại kinh kỳ.