THẬP NIÊN 80: CÔ VỢ SÁT THỦ VÀ ANH CHỒNG "NGỐC" CỰC PHẨM - 17

Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:17:16
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 17: BIỂN LỬA TRONG ĐÊM – BẢN NĂNG THỨC TỈNH

Làng Đại Hà chìm trong giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng gió lùa qua những kẽ lá xào xạc. Thế nhưng, trong bóng tối mịt mù phía nhà kho rượu t.h.u.ố.c, một bóng đen đang lén lút di chuyển.

Lâm Đại Phúc – gã Bí thư xã vốn cay cú vì vụ con gái liệt cơ mặt và đường dây ăn ngầm lung lay, quyết định tung đòn hiểm. Gã thể lộ mặt, nhưng gã thể khiến "cơ nghiệp" của Lục Hy tan thành mây khói. Một mồi lửa, một can dầu hỏa, và cả một kho rượu đầy cồn t.h.u.ố.c nổ tung như một quả b.o.m.

OÀNH!

Tiếng nổ vang dội x.é to.ạc màn đêm. Ngọn lửa hung hãn bốc cao hàng chục mét, rực đỏ cả một góc trời bìa rừng.

Lục Hy choàng tỉnh. Bản năng của một sát thủ cho cô chuyện gì đang xảy khi cô kịp mở mắt. Mùi dầu hỏa quyện với mùi cồn t.h.u.ố.c nồng nặc đang bốc cháy dữ dội. Đó chỉ là tiền bạc, mà là tâm huyết và là "bàn đạp" để cô tiến về thủ đô.

"Kho rượu!"

Hy tung chăn, lao thẳng khỏi cửa. Phía cô, Hoắc Cẩn cũng bật dậy, đôi mắt trong bóng tối sắc lẹm như một lưỡi d.a.o tuốt vỏ. Anh thấy cô lao như thiêu hướng về phía biển lửa, trái tim vốn dĩ sắt đá của một đặc công bỗng thắt một nhịp đầy đau đớn.

"Hy Nhi! Quay !"

Anh hét lên, nhưng tiếng hét nuốt chửng bởi tiếng gào thét của ngọn lửa và tiếng đổ nát của xà gồ gỗ.

Lục Hy thấy, hoặc cô . Trong kho một bình d.ư.ợ.c liệu quý mà cô mất hàng tháng trời mới điều chế xong để quà gặp mặt cho Chủ tịch Trần – quân bài quan trọng nhất của cô lúc . Cô thể để nó mất.

Hy dùng tấm chăn ướt quấn quanh , lao thẳng trong cái nóng hầm hập. Khói đen kịt bốc lên, che khuất tầm . Những bình gốm đựng rượu bắt đầu nổ tung vì nhiệt độ cao, b.ắ.n những mảnh sành sắc lẹm khắp nơi như mảnh đạn pháo.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

"Khụ... khụ..."

Phổi cô đau rát vì hít khói độc. lúc Hy chạm tay chiếc hộp gỗ đựng d.ư.ợ.c liệu, một thanh xà ngang lớn bốc cháy ngùn ngụt từ trần nhà sụp xuống, chắn ngang lối thoát duy nhất của cô.

"C.h.ế.t tiệt!" Hy nghiến răng. Thân hình cô nhỏ bé, kẹt giữa những bức tường đang sụp đổ và ngọn lửa đang l.i.ế.m dần vạt áo.

Ở bên ngoài, Hoắc Cẩn chứng kiến cảnh tượng đó qua khung cửa sổ đang sụp đổ. Mặt nạ "kẻ ngốc" của chính thức vỡ vụn .

"Khốn kiếp!"

Cẩn gầm lên một tiếng như mãnh thú. Anh còn giả vờ loạng choạng, còn bài đồng d.a.o nào cả. Đôi chân bật mạnh, cả cơ thể cao lớn lao với tốc độ của một vận động viên đặc công đỉnh cao. Anh vớ lấy một xô nước dội lên đầu, dùng vai húc thẳng cánh cửa gỗ đang cháy, phá tan nó thành từng mảnh vụn.

Trong biển lửa mịt mù, Lục Hy đang lùi góc tường, tay ôm c.h.ặ.t hộp gỗ. Cô thấy một bóng cao lớn vạm vỡ xuyên qua đám cháy lao tới. Khí thế của đó mạnh đến mức dường như ngọn lửa cũng dạt hai bên.

Hoắc Cẩn!

"Anh..."

Hy kịp hết câu, Cẩn tiếp cận cô. Anh một lời, đôi bàn tay to lớn như gọng kìm sắt nhấc bổng cô lên bằng tư thế bế ngang. Khi thanh gỗ thứ hai chuẩn sụp xuống đầu cả hai, Cẩn thi triển một kỹ năng di chuyển đặc chủng — một cú lộn vòng điêu luyện mặt đất đầy tàn lửa mà vẫn giữ c.h.ặ.t cô trong lòng để che chắn .

RẦM!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/17.html.]

Nhà kho sụp đổ ngay gót chân .

Ra đến bãi cỏ trống, Cẩn đặt Hy xuống, thở nặng nề, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Quần áo cháy xém nhiều chỗ, bả vai đầy những vết bỏng rát, nhưng ánh mắt hề vẻ ngây ngô thường ngày.

Đó là ánh mắt của một đàn ông phụ nữ của khi cướp cô về từ tay t.ử thần — đầy lo lắng, giận dữ và cả một sự chiếm hữu điên cuồng.

"Em điên ?!" Cẩn gầm lên, giọng trầm thấp, đầy uy lực chấn động cả gian. "Chỉ là một cái kho rách, em định bỏ mạng ở trong đó ?"

Lục Hy cỏ, tóc tai rũ rượi, mặt lấm lem than đen, nhưng cô vẫn ôm khư khư cái hộp gỗ. Cô ngước đàn ông mặt — chồng "ngốc" của cô, lúc đang tỏa một uy áp kinh của một bậc quân vương.

Lần đầu tiên, cô thấy đáng sợ như . Và cũng là đầu tiên, cô thấy ... thật sự thuộc về .

"Hoắc Cẩn... lộ ." Hy khẽ nhếch môi, nụ nhạt giữa đống tro tàn.

Hoắc Cẩn khựng . Anh quanh, thấy đống đổ nát, thấy đôi tay vẫn còn đang run lên vì sợ mất cô, đôi mắt phượng trong veo đang thấu thị tất cả của Hy.

Anh hít một thật sâu, sát khí và khí thế đặc công từ từ thu , nhưng trở về vẻ ngây ngô ban đầu. Anh xuống đối diện cô, tay đưa lên lau vết nhọ má cô một cách thô bạo nhưng chứa chan tình cảm.

"Lộ thì lộ. Nếu giữ cái mặt nạ đó mà để mất em, thì cái mặt nạ đó ích gì?"

Hy sững . Câu của trực tiếp và mạnh mẽ như một phát s.ú.n.g b.ắ.n thẳng trái tim lạnh lùng của cô. Một sát thủ như cô luôn sống vì lợi ích, nhưng đàn ông chứng minh rằng đối với , cô chính là lợi ích cao nhất.

"Ai đốt?" Cẩn hỏi, giọng điệu trở nên lạnh lẽo như băng tuyết.

"Lâm Đại Phúc." Hy siết c.h.ặ.t hộp gỗ. "Ông triệt đường sống của ."

Cẩn dậy, bóng đổ dài ánh lửa còn tàn lụi. Anh về phía văn phòng xã, nơi ánh đèn vẫn còn le lói xa xa.

"Ông đốt kho rượu của em, sẽ cho ông thấy... thế nào là hỏa thiêu địa ngục."

Hy dậy, phủi bụi , ánh mắt cô cũng trở nên sắc lẹm kém:

"Không cần tay. Kho rượu bảo hiểm."

"Bảo hiểm?" Cẩn nhíu mày, từ ngữ năm 85 vẫn còn xa lạ.

"Phải. Chủ tịch Trần ký giấy bảo trợ cho xưởng rượu danh nghĩa tài sản của tỉnh." Hy nhếch môi đầy tàn nhẫn. "Lâm Đại Phúc đốt kho của , mà ông đốt 'tài sản nhà nước'. Sáng mai thôi, công an tỉnh sẽ về đây. Việc của là thu thập bằng chứng buôn lậu của ông , còn việc đẩy ông chỗ c.h.ế.t... cứ để ."

Hoắc Cẩn vợ , đột nhiên bật . Một nụ chân thành và đầy sủng ái. Anh vươn tay kéo cô lòng, mặc kệ vết bỏng vai đang đau nhức, vùi đầu tóc cô, thì thầm:

"Vợ , em đúng là ác quỷ xinh nhất mà từng thấy."

"Cảm ơn, Đại tá." Hy vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của . "Lần cứu , nhớ mặc áo , mồ hôi của bẩn hết chăn của ."

Dưới đống tro tàn của kho rượu, một liên minh mới thắt c.h.ặ.t. Không còn giả dối, còn lớp vỏ bọc khờ khạo. Chỉ còn hai kẻ săn mồi đang chuẩn những đòn kết liễu cuối cùng cho kẻ thù. Làng Đại Hà đêm nay cháy lớn, nhưng ngày mai, nó sẽ chứng kiến một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u nhất lịch sử.

Loading...