“Ưm...” Hứa Trường Hạ nhịn phát tiếng.
Giang Diệu ép sát tới một bước.
Phía Hứa Trường Hạ chính là ghế sô pha da, sự ép sát của , khiến cô thể lùi hai bước, hõm đầu gối va mép sô pha, suýt chút nữa ngã xuống.
Mông còn chạm ghế, Giang Diệu trực tiếp xách cô lên, nhẹ nhàng như xách một con gà con, để cô ngang đùi .
Hứa Trường Hạ hôn đến mức sắp nghẹt thở, dùng sức mặt , rời khỏi môi quá một giây, ngón cái và ngón trỏ của bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, ép sát về phía cô.
Phòng đồ chỉ rộng vài mét vuông, Hứa Trường Hạ chỉ cảm thấy khí đều trở nên nóng rực, khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng.
Ngay lúc cô nhịn định c.ắ.n , Giang Diệu buông môi cô .
Hứa Trường Hạ thở hổn hển từng ngụm lớn, chỉ cảm thấy đôi môi ướt át nóng hổi của , hôn xuống cổ cô, c.ắ.n lên xương quai xanh của cô.
Nụ hôn của , dần mang theo lực đạo trừng phạt.
Hứa Trường Hạ thấy ngứa thấy đau, nhịn nhỏ giọng mở miệng cầu xin: “Anh...”
Giang Diệu nhả , híp đôi mắt cô.
Trong bóng tối, Hứa Trường Hạ chạm ánh mắt giống như báo gấm nhắm con mồi của , trong lòng lập tức giật .
Thế chút giống Giang Diệu mà cô ... cô sợ hãi.
Cô một cảm giác, giây tiếp theo sẽ mất kiểm soát!
“Anh!” Cô nắm c.h.ặ.t lấy một bàn tay to lớn của Giang Diệu đang khống chế .
“Em đau...” Hốc mắt cô đỏ lên, nhỏ giọng .
Động tác tay Giang Diệu, lập tức khựng .
Anh im lặng lên tiếng, chỉ chằm chằm cô trong bóng tối, ánh mắt trông vẻ tổn thương.
“Thực em ghét và Trần Vi dính líu đến !” Hứa Trường Hạ im lặng vài giây, mở miệng dỗ dành .
Điều khiến Giang Diệu bực bội, chính là điểm .
Cô dường như căn bản quan tâm bên ngoài phụ nữ nào , cũng căn bản để tâm đến quá khứ của .
Dù cô tò mò một chút thôi, chỉ một chút thôi!
Thẩm Dục từng với , thực sự thích một , cho dù khác đó thêm một cái, trong lòng cũng sẽ thấy khó chịu.
Lần ở Hỉ Sơn Cư, Hứa Trường Hạ bộc lộ manh mối.
Cô dường như quan tâm đến .
chuyện , chỉ là ngòi nổ, thái độ của Hứa Trường Hạ, mới là đốm lửa chọc giận , cho nên mới khiến châm lửa là nổ.
Lúc Hứa Trường Hạ tự nguyên nhân, trong lòng Giang Diệu càng thêm bức bối.
Cho nên, cô rõ ràng sẽ tức giận.
Hứa Trường Hạ thấy sắc mặt càng lúc càng trầm xuống, lập tức vòng tay qua cổ , chủ động hôn mạnh lên môi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-85-mat-kiem-soat.html.]
“Vừa nãy em bảo đó , là vì họ là khách! Không vì em quan tâm đẩy cho khác! Anh hiểu lầm !” Hôn xong, cô mới vội vàng tiếp tục giải thích.
Đàn ông đang ghen, tâm tư đương nhiên là nhạy cảm, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ hiểu lầm.
Hứa Trường Hạ thể hiểu , là do bản cô nãy hết câu, mới khiến sinh hiểu lầm.
Giang Diệu cô , lực đạo nắm lấy cô, dần dần nới lỏng vài phần.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Anh im lặng hồi lâu, hỏi ngược : “Thật ?”
“Sao thật? Ai thích chia sẻ vị hôn phu của với khác chứ?” Hứa Trường Hạ bĩu môi nhỏ giọng .
Vừa nãy, thực sự cô sợ .
Giang Diệu nhịn thở dài một tiếng, đó, đổi tư thế ôm cô, để cô đối diện đùi .
Anh giọt nước mắt nơi khóe mắt cô dọa sợ, dùng lòng bàn tay ấm áp lau cho cô: “Vừa nãy, là của .”
Thấy hốc mắt cô đỏ, trong lòng khẽ động, nhịn cúi đầu xuống, thương xót nhẹ nhàng mổ một cái lên môi cô.
Anh thừa nhận, là gì, càng là thánh nhân.
Ôm ngọc mềm mại thơm tho trong lòng, bộ cơ bắp , đều căng cứng lên.
Anh nhẹ nhàng nâng cằm Hứa Trường Hạ lên, , nụ hôn rơi xuống, dịu dàng hơn nhiều.
bên ngoài vẫn còn , Hứa Trường Hạ đỏ mặt nhẹ nhàng đẩy .
Hơn nữa, cô còn giận Giang Diệu.
Cô đương nhiên trong lòng Giang Diệu đang nghĩ gì.
Về chuyện quan tâm , Hứa Trường Hạ dùng miệng , cũng dùng hành động thể hiện, nhưng ngặt nỗi m.á.u ghen của quá lớn, luôn cảm thấy vị trí của Giang Trì trong lòng cô nặng.
Cô cũng , hiểu lầm giữa hai họ, ngày một ngày hai là thể giải quyết , nhưng Giang Diệu nãy, thực sự cô đau.
Cô dậy bật đèn phòng đồ.
Trên tường phòng thử đồ gắn một tấm gương lớn chiếm trọn bức tường, Hứa Trường Hạ dùng khóe mắt cũng thể thấy những vết đỏ , còn những dấu hôn sâu đến mức gần như tím cổ và xương quai xanh.
Cô soi gương kỹ vài , da cô trắng nõn, nên những dấu vết để đó càng thêm rõ ràng và mờ ám.
Hơn nữa, ngày mai cô còn mặc sườn xám, phía sườn xám một nhỏ khoét rỗng, cô sẽ một mảng da nhỏ lộ ngoài.
Giang Diệu những dấu hôn cô, lúc cũng chút hối hận.
Có lẽ là do tính chiếm hữu quá mạnh của đang quấy phá, càng thích cô sâu đậm, thì trong mắt càng thể dung nạp hạt cát.
“Hạ Hạ, xin em.” Anh nhịn thở dài một tiếng, đưa tay kéo Hứa Trường Hạ.
Hứa Trường Hạ vặn eo, né tránh.
Cô cởi bỏ bộ quần áo xé rách , cởi đến khi chỉ còn đồ lót.
Giang Diệu ghế sô pha bên cạnh , đáy mắt dần trở nên đỏ ngầu.