Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 54: Đôi Chân Mỏi Nhừ Và Nụ Hôn Nóng Bỏng
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:51:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Trường Hạ chỉ cảm thấy bàn tay còn của Giang Diệu đột nhiên siết c.h.ặ.t lấy eo cô, kéo cả cô áp sát . Cô theo bản năng khẽ kêu lên một tiếng. Ngay đó, âm thanh của cô đôi môi nóng bỏng của chặn .
Cách hai lớp quần áo, cô vẫn thể cảm nhận nhiệt độ Giang Diệu lúc . Cơ thể cô bất giác mềm nhũn, hình nhỏ bé chìm sâu trong vòng tay . Bàn tay vén vạt áo cô lên, khoảnh khắc ấm của chạm làn da mịn màng, Hứa Trường Hạ kìm mà khẽ run rẩy.
Cô mò mẫm tiếp tục cởi cúc áo của , còn kịp cởi áo khoác ngoài , Giang Diệu đột ngột giữ c.h.ặ.t t.a.y cô .
“Đừng lộn xộn...” Anh c.ắ.n nhẹ lên vành tai nhỏ nhắn của cô, giọng khàn khàn vang lên bên tai.
Sau đó, những nụ hôn dày đặc rơi xuống tai, chiếc cổ trắng ngần của cô. Hứa Trường Hạ hôn đến mức nổi cả da gà, dễ chịu bứt rứt, nhịn mà khẽ thở dốc. Cô chỉ cảm thấy lực tay Giang Diệu giữ eo đột nhiên mạnh hơn.
Hứa Trường Hạ hít sâu một ngụm khí lạnh. Cũng tại , mắt cô trắng xóa vài giây, đó, cơ thể nhức mỏi khống chế mà mềm nhũn ngã lòng Giang Diệu.
Đến khi phản ứng , Hứa Trường Hạ chỉ cảm thấy ngẩng đầu lên nổi nữa, quá mất mặt ! Hai bọn họ thậm chí còn cởi quần áo, cô ...
Giang Diệu cúi đầu Hứa Trường Hạ đang rụt rè như con chim cút rúc trong n.g.ự.c , nhịn bật khẽ.
“Anh đừng nữa...” Hứa Trường Hạ sắp đến nơi .
Giang Diệu là cố ý. Bây giờ, và Hứa Trường Hạ gì cũng , nhưng bước cuối cùng vượt rào, tuyệt đối sẽ bước qua. Cho dù cô đến mức nào, cũng sẽ nhịn. Cho đến ngày trở về.
Dưới lầu, loáng thoáng truyền đến tiếng động cơ ô tô. Giang Diệu thấy tiếng động, buông Hứa Trường Hạ .
Hứa Trường Hạ đoán chắc là Hứa Phương Phi và ba Hứa Kính đến, vội vàng cài cúc áo .
Giang Diệu nhẹ nhàng kéo phẳng vạt áo giúp cô, trầm giọng : “Đừng vội, em nhà vệ sinh chỉnh trang , xuống .”
“Vâng!” Chân Hứa Trường Hạ vẫn còn mỏi nhừ, khoảnh khắc dậy suýt chút nữa vững.
Giang Diệu bật trầm thấp, thấy Hứa Trường Hạ sắp nổi giận, liền bế bổng cô lên, đưa trong nhà vệ sinh.
Cho đến khi Giang Diệu đóng cửa , tiếng ngoài, Hứa Trường Hạ mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ghế nghỉ ngơi hai phút, đó đến bồn rửa mặt, dùng nước lạnh rửa mặt. Cô soi gương nửa ngày, xác định vệt hồng mặt phai , điều gì bất thường, chỉnh đốn quần áo mới đẩy cửa bước xuống lầu.
Người vẫn còn cầu thang, thấy ngoài vườn truyền đến giọng xa lạ.
“... Trước đây lúc Vương lão với , còn tin, xem kìa, khi đính hôn thì tỏ vẻ một trăm tình nguyện, bây giờ đến mặt vợ cũng nỡ cho chúng một cái.”
“Cô còn nhỏ, dễ ngại ngùng.” Giang Diệu nhạt giọng giải thích một câu.
Hứa Trường Hạ ngẩn , theo cửa kính phòng khách ngoài, phát hiện bên ngoài đỗ hai chiếc xe lạ, là xe của Hứa Phương Phi và Hứa Kính. Trước đó Giang Diệu với cô là sẽ bạn đến.
“Đây là xuống ?” Một bạn trong đó vặn ngẩng đầu, thấy Hứa Trường Hạ trong phòng khách, liền với Giang Diệu.
Giang Diệu tưởng Hứa Trường Hạ còn nghỉ ngơi một lát, hơn nữa, Thẩm Dục đến nhanh như , cũng còn theo. Anh sợ Hứa Trường Hạ đột nhiên thấy nhiều lạ sẽ tự nhiên, liền sải bước tới bên cạnh cô, nắm lấy tay Hứa Trường Hạ, dẫn cô ngoài vườn.
“Đây là Thẩm Dục, đây lúc đ.á.n.h trận ở phía Nam, là Chỉ đạo viên tiểu đoàn của , cũng là chủ nhân cũ của căn nhà .” Giang Diệu chỉ một đàn ông chải tóc vuốt ngược, giới thiệu.
Thẩm Dục chính là đầu tiên thấy Hứa Trường Hạ xuống lúc nãy. Thẩm Dục lớn lên trai bằng Giang Diệu, nhưng diện mạo cũng coi như đoan chính, đôi mắt hoa đào chút cợt nhả.
“Đừng khách sáo, cứ gọi là Thẩm .” Thẩm Dục với Hứa Trường Hạ, : “ lớn hơn Giang Diệu hai tuổi.”
Hai mươi tám tuổi thể Chỉ đạo viên, thì chỉ đơn thuần là do gia thế bối cảnh , năng lực chắc chắn cũng mạnh. Hứa Trường Hạ nhớ bạn bè của Giang Diệu ít, lúc tiệc đính hôn cô để ý, bàn bạn bè của còn kín chỗ, gần mực thì đen gần đèn thì rạng, bạn của Giang Diệu, tự nhiên hề đơn giản.
“Anh Thẩm.” Hứa Trường Hạ lập tức khách sáo chào một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-54-doi-chan-moi-nhu-va-nu-hon-nong-bong.html.]
“Đây là Tống Gia Từ, và lớn lên cùng trong một đại viện.” Giang Diệu chỉ một đàn ông khác đang bê quà từ xe xuống.
Tống Gia Từ thì Hứa Trường Hạ chút ấn tượng, cô nhớ lúc tiệc đính hôn đến kính rượu. Vậy chính là bạn nối khố của Giang Diệu .
Trên Tống Gia Từ thêm chút khí chất thư sinh so với bọn họ, khách sáo gật đầu với Hứa Trường Hạ: “ nghĩ nhà mới của hai nhất định sẽ cần dùng đến máy sưởi, đến vội quá, nên cùng Trần Vi mua tạm một cái ở Bách hóa tổng hợp ven đường, đừng chê nhé.”
Nói , chỉ một cô gái bước xuống từ ghế phụ: “Đây là đối tượng của , Trần Vi.”
Hứa Trường Hạ lập tức sang đó, là một cô gái xinh mặc áo khoác màu đỏ rượu, uốn tóc gợn sóng to.
“Chào chị, em là em họ xa của Giang Diệu, cũng là chiến hữu đây của .” Cô gái bước đến mặt Hứa Trường Hạ, đưa tay : “Nghe hôm nay hai chuyển nhà mới, nên em mặt dày theo bọn họ đến đây!”
Hứa Trường Hạ thấy cô đáng yêu, cũng mỉm đáp : “Chào em.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Không quy củ, gọi chị dâu.” Thẩm Dục ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng trêu chọc.
Trần Vi lập tức đầu trừng mắt Thẩm Dục : “Em đây vì thấy chị nhỏ hơn em vài tuổi, nên ngại gọi ?”
“Nhỏ hơn em, xét theo vai vế cũng là chị dâu của em.” Tống Gia Từ hùa theo.
Trần Vi cũng tức giận, hì hì đầu , đổi giọng gọi Hứa Trường Hạ: “Chị dâu!”
Hứa Trường Hạ cùng bọn họ bê đồ trong nhà, vì quen với họ, thấy bên Hà tẩu chuẩn bưng thức ăn lên bàn, cô liền nhỏ với Giang Diệu: “Em giúp bưng thức ăn.”
“Em cũng giúp một tay.” Trần Vi thấy Hứa Trường Hạ bếp, liền theo.
“Không cần , gì đạo lý để khách tự động thủ chứ?” Hứa Trường Hạ lập tức từ chối.
“Hà tẩu, còn trộn dưa chuột nữa đúng ?” Hứa Trường Hạ bếp, thấy dưa chuột bàn rửa sạch, liền hỏi.
“ !” Hà tẩu gật đầu đáp.
“Vậy để cháu cho, dì bận việc khác .” Hứa Trường Hạ xắn tay áo lên .
Hà tẩu đầu Hứa Trường Hạ, càng càng thấy hài lòng. Bà suy nghĩ một chút, nhỏ với Hứa Trường Hạ: “Cô Trần Vi , cô chủ đề phòng nhiều một chút!”
“Sao ạ? Cô là em họ của Giang Diệu ?” Hứa Trường Hạ tò mò hỏi.
“Cô chủ ! Lúc ở trong quân đội, cô ý với cả nhà , ngặt nỗi cả thích kiểu như cô nên thèm để ý, cô hết cách mới theo Tống Gia Từ, chừng cô gặp cô, vì ghen tị sẽ chuyện gì...” Hà tẩu mới vài câu, thấy tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, liền im bặt.
Giang Diệu bước đến cửa, chạm mắt với Hà tẩu, Hà tẩu lập tức im lặng bưng thức ăn ngoài, nhường gian riêng tư cho đôi vợ chồng son.
Hứa Trường Hạ đang định Hà tẩu tiếp, chú ý Giang Diệu bước , cầm d.a.o lên, phía đột nhiên vươn một bàn tay, nắm lấy bàn tay đang cầm d.a.o phay của cô.
“Lần , đừng bếp nữa.” Giang Diệu phía , ôm trọn cô lòng, thái dưa chuột trầm giọng .
Hứa Trường Hạ thở khi chuyện của cho tai ngứa ngứa, nhịn cựa quậy hai cái.
“Đừng lộn xộn.” Giang Diệu cúi đầu, nhẹ nhàng mổ một cái lên vành tai nhỏ của cô.
Hứa Trường Hạ lập tức cứng đờ , nhỏ: “Đừng...”
Bên ngoài còn bao nhiêu đang ở đó cơ mà!