Thập Niên 80: Cô Vợ Bé Bỏng Trong Đại Viện, Người Lính Lạnh Lùng Phá Giới - Chương 42: Ôn Thiển Chọc Thẩm Tuyết Ngưng Tức Đến Hộc Máu
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:16:18
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dấu vết trai tát mặt cô tan biến, trải qua vài ngày chăm sóc kỹ lưỡng, dung mạo khôi phục như lúc ban đầu, vì hội diễn văn nghệ , còn đặc biệt bỏ tiền lớn mua sản phẩm dưỡng da.
Tục ngữ câu tình trường thất ý, thương trường đắc ý.
Không tình yêu, cô còn sự nghiệp, Thẩm Tuyết Ngưng thu dọn tâm trạng, hất cao chiếc cằm kiêu ngạo bước phòng tập múa, bước sững sờ.
Sao Ôn Thiển cũng ở đây?
Chắc là đến quét dọn vệ sinh.
Cô tươi như hoa bước tới.
“Thiển Thiển, cô quét dọn chỗ khác , chúng tập luyện .”
Lời thốt , những khác thôi.
Ôn Thiển ung dung mỉm .
Cô đợi chính là ngày , khuôn mặt trang điểm kỹ càng của Thẩm Tuyết Ngưng, bắt đầu mong đợi biểu hiện lát nữa của cô .
“ cũng đang tập luyện mà.”
Tập luyện?
Thẩm Tuyết Ngưng kinh ngạc, trong lòng dâng lên sự khinh miệt.
Tập luyện cái gì? Tập luyện quét dọn vệ sinh ?
Cô nhịn xỉa xói vài câu, nhưng nghĩ , cố nhịn xuống, khóe miệng nở một nụ dịu dàng, nhẹ nhàng : “Thiển Thiển thật hài hước, vẫn thích đùa như , , các cô gái, chúng bắt đầu tập luyện thôi.”
Dứt lời.
Không một ai nhúc nhích.
Mọi đều dùng một ánh mắt phức tạp Thẩm Tuyết Ngưng, trong ánh mắt đó tràn đầy sự đồng tình và tiếc nuối.
Thẩm Tuyết Ngưng lập tức cảm thấy vui.
Ngày thường sự tồn tại của cô mạnh mẽ, thể là xuất sắc nhất trong những , cũng đều lời, cơ bản ai dám chống đối cô , hôm nay thế !
“Các cô…”
“Tuyết Ngưng!”
Vương Hải Yến thật sự nổi nữa, kéo Thẩm Tuyết Ngưng sang một bên nhỏ giọng lầm bầm vài câu, càng mặt Thẩm Tuyết Ngưng càng đen, xong chữ cuối cùng, mặt cô đen như Bao Công.
Mơ hồ còn lộ chút xanh tím.
Giỏi lắm!
Thảo nào từng một đều sai bảo nữa, hóa là đổi con cừu đầu đàn mới!
Thẩm Tuyết Ngưng nghĩ thế nào cũng ngờ tới, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vị trí hát chính của thế, nếu là khác thì thôi , nhưng cố tình là Ôn Thiển!
Phòng ngàn phòng vạn vẫn phòng .
Cô quá rõ điều kiện bẩm sinh của Ôn Thiển đến mức nào, cô ở đoàn ca hát, bản chỉ đè đầu cưỡi cổ một cách tàn nhẫn, thể sẽ vĩnh viễn ngày ngóc đầu lên , tất cả tâm huyết bỏ đây đều đổ sông đổ biển hết!
Thẩm Tuyết Ngưng tức đến thổ huyết.
Trong cổ họng dâng lên một trận nóng rực, cô cố sức nhịn xuống vị tanh ngọt đó, chuyển sang nở một nụ nhẫn nhịn.
“Thiển Thiển, chúc mừng cô.”
“Cô thể đến đoàn thật sự vui, chúng là đồng nghiệp , ân oán vướng mắc cứ để nó cuốn theo chiều gió , chúng sống hòa thuận với , cố gắng giành nhiều vinh dự hơn cho đoàn chúng .”
Không thể thừa nhận.
Thẩm Tuyết Ngưng vô cùng giỏi công phu bề mặt.
Ôn Thiển để ý đến cô , nhưng mười mấy đôi mắt đang chằm chằm, cô cũng tiện tỏ quá tính toán chi li, nếu nhanh sẽ những lời đàm tiếu truyền , vì cũng dịu dàng mỉm , : “Cô đúng.”
“Giành vinh quang cho đoàn quan trọng hơn, chỉ là…”
Cô do dự một giây, liếc Thẩm Tuyết Ngưng, cố ý vẻ rụt rè sợ sệt.
“Đoàn trưởng để thế tiết mục hát đơn của cô, cô sẽ trách chứ?”
Mộng Vân Thường
Ai cũng hát chính chỉ một.
Không ai cũng cơ hội hát đơn.
Một khi thế, thứ mất chỉ là cơ hội lên sân khấu, mà còn là vinh dự và địa vị dày công gây dựng bao năm nay, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mất hết .
Nụ giả tạo của Thẩm Tuyết Ngưng cuối cùng cũng duy trì nổi nữa.
Cô chỉ thấy cổ họng ngọt lịm, mà thật sự phun một ngụm m.á.u.
Lần , tất cả đều bình tĩnh nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-be-bong-trong-dai-vien-nguoi-linh-lanh-lung-pha-gioi/chuong-42-on-thien-choc-tham-tuyet-ngung-tuc-den-hoc-mau.html.]
“Thổ huyết !”
“Mau đưa đến bệnh viện !”
Vương Hải Yến vội vàng hoảng hốt kéo Thẩm Tuyết Ngưng định bệnh viện, mấy bước cô nhẹ nhàng giãy .
“ .”
Nói xong, Thẩm Tuyết Ngưng bước chân lảo đảo đến văn phòng đoàn trưởng.
Nam Lị cũng cô dọa sợ.
“Đang yên đang lành thổ huyết , cơ thể cô vấn đề gì chứ? Hay là nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa hẵng đến việc, công việc trong đoàn cô cần lo lắng, Ôn Thiển biểu hiện , cô ở đây, hội diễn văn nghệ nhất định vấn đề gì.”
Nghe xong lời , Thẩm Tuyết Ngưng là một trận khí huyết cuộn trào.
Cô cố sức đè nén mùi m.á.u tanh trong cổ họng, khóe miệng nhếch lên một nụ tự tin.
“Đoàn trưởng, cơ thể .”
“Ngày mai là hội diễn văn nghệ , nhất định sẽ giành giải nhất hát đơn cá nhân cho đoàn chúng , thực lực của là điều đều thấy rõ, việc bao năm nay vinh dự đạt đếm xuể.”
Dừng vài giây.
Cô : “Thứ cho thẳng, thiên phú của Ôn Thiển cao đến , nhưng cô cũng là mới, từng lên sân khấu, càng kinh nghiệm, còn về việc thể phát huy đến mức nào cũng là một ẩn , cho nên, hy vọng vẫn do đảm nhận vị trí hát chính.”
Nam Lị cũng đang suy nghĩ.
Thẩm Tuyết Ngưng lý, nhưng cô mới thổ huyết, thổ huyết chuyện nhỏ, lỡ như lúc hội diễn xảy sự cố, ai sẽ chịu trách nhiệm .
“Cô chắc chắn vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề gì!”
Thẩm Tuyết Ngưng c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “ nhất định thể !”
“Được , thì cứ theo kế hoạch ban đầu đổi.”
Hát đơn và hát chính vẫn do Thẩm Tuyết Ngưng đảm nhận.
Ôn Thiển quan tâm.
Ngược Vương Hải Yến giống như gỡ gạc một ván đắc ý dương dương.
“ Tuyết Ngưng đến, sang một bên mà.”
“Bây giờ thì , uổng công tập luyện mấy ngày, cuối cùng chỉ thể thành viên dự .”
Nói xong liền khiêu khích Ôn Thiển.
Ôn Thiển nhếch môi: “Hải Yến, cô đừng coi thường thành viên dự nhé, lỡ như cô xảy chuyện gì ngoài ý lên sân khấu , dự chẳng sẽ chuyển chính ?”
“Cô!”
Vương Hải Yến tức đến xanh mặt, hồi lâu mới nặn một câu: “Răng nhọn miệng sắc!”
“Kẻ tám lạng nửa cân.”
Ôn Thiển là quả hồng mềm, đối xử thiện với cô cô cũng sẽ thiện , đối xử tệ bạc với cô cô sẽ phản kích một cách tồi tệ hơn.
Buổi chiều về đến nhà.
Cô kể chuyện trở thành dự cho Chu Thời Lẫm , sầu não thở dài một tiếng, : “Haiz, ngày mai lên sân khấu , thể xem em biểu diễn, thật sự là quá đáng tiếc.”
Hội diễn văn nghệ sẽ mời đại diện của các đơn vị tham gia.
Chu Thời Lẫm cũng trong đó.
Vốn dĩ cũng vì Ôn Thiển mới , bây giờ cô lên sân khấu , cũng định nữa.
Sợ Ôn Thiển hụt hẫng, còn đặc biệt an ủi một phen.
“Đừng buồn, là vàng thì luôn tỏa sáng.”
“Lần bỏ lỡ còn , đúng lúc cũng hứng thú tham gia, lát nữa với chỉ đạo viên một tiếng, bảo đổi khác .”
Ôn Thiển cũng miễn cưỡng, một câu tự xem mà về phòng ngủ.
Rạng sáng hôm , cả đoàn lên đường.
Đến thành phố đúng bảy giờ.
Hội diễn chín giờ bắt đầu, còn hai tiếng đồng hồ để chuẩn .
Mọi đều bận rộn ở hậu trường, trang điểm, quần áo, Ôn Thiển việc gì , dạo một vòng xung quanh, lúc ngang qua một căn phòng thì thấy bên trong truyền tiếng chuyện cố ý đè thấp.
“Cô điên , đây là hội diễn văn nghệ!”
“Hội diễn văn nghệ thì , chính vì đông , của các đơn vị đều ở đây mới tay, đến lúc đó vô con mắt thấy Ôn Thiển trò hề, xem cô còn mặt mũi nào tiếp tục ở đoàn văn công nữa!”