Thập Niên 80: Cô Vợ Bé Bỏng Trong Đại Viện, Người Lính Lạnh Lùng Phá Giới - Chương 253: Mách Lẻo
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:22:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông ưu tú như nên thích ?
Lưu Cúc Anh nghĩ thôi cũng thấy kích động, mặt cũng lộ vẻ khao khát ngọt ngào, khỏi mơ mộng, cùng là phụ nữ, cô cảm thấy Lục Lâm Nhi nhất định sẽ chấp nhận Chu Thời Tiêu nữa, đến lúc đó Chu Thời Tiêu tổn thương tình cảm đang trong giai đoạn chữa lành, đến sưởi ấm cho .
“Lần nhất định cưa đổ Chu Thời Tiêu!”
Lưu Cúc Anh bá khí tỏ tình.
Giây tiếp theo vả mặt.
Ôn Thiển đẩy cửa bước , cô mối quan hệ giữa Chu Thời Lẫm và Chu Thời Tiêu, đối với hành vi hóa danh Cố Lương Châu cảnh sát chìm bên cạnh Lục Đình Sinh cô bình luận, nhưng lợi dụng tình cảm của Lục Lâm Nhi để đạt mục đích, tổn thương gây là song phương.
Bây giờ xuất hiện một thầm mến.
Vì Chu Thời Tiêu mà bắt nạt Lục Lâm Nhi.
Cô lập tức học theo giọng điệu của Lưu Cúc Anh, âm dương quái khí : “Cưa đổ Chu Thời Tiêu? Chu Thời Tiêu nhan sắc, năng lực, cô gì? Một khuôn mặt như bánh bao hấp? Hay cái miệng mồm mép lanh lợi?”
Lưu Cúc Anh sững sờ.
Có chút hồn.
Cô là công an, trong quần chúng nhân dân là sự tồn tại ngưỡng mộ, đến cũng tôn trọng, đây là đầu tiên mặt đối mặt mỉa mai như , thế là lập tức sa sầm mặt.
“Cô là ai?”
“Ai cho cô lá gan chế giễu công an nhân dân?”
“Hừ, thảo nào tìm bên trong, là cùng một giuộc!”
Đợi Lưu Cúc Anh xong, Ôn Thiển mới chậm rãi : “Cô thích Chu Thời Tiêu ? Chồng là em ruột của Chu Thời Tiêu, cô là ai?”
Lưu Cúc Anh chút phản ứng kịp.
Nữ cảnh sát kinh ngạc lên tiếng: “Cô là em dâu của Chu Thời Tiêu?”
Em dâu?
Lưu Cúc Anh cảm thấy chút .
Muốn cưa đổ Chu Thời Tiêu, cô còn định bắt đầu từ nhà của Chu Thời Tiêu, bây giờ thì , xuất quân thắng c.h.ế.t, gì đắc tội với em dâu của Chu Thời Tiêu, nếu đối phương thêm dầu thêm mỡ bôi cô mặt Chu Thời Tiêu, Chu Thời Tiêu sẽ nghĩ gì về cô ?!
Mắt Lưu Cúc Anh đảo một vòng.
Lập tức đổi bộ mặt.
Cô cũng là cúi đầu, như thể chuyện gì xảy , toe toét bắt chuyện với Ôn Thiển.
“Ôi chao, đây thật đúng là nước sông phạm nước giếng, một nhà nhận , cô và Chu Thời Tiêu là một nhà, và Chu Thời Tiêu là bạn kiêm đồng nghiệp, tròn , tương đương với chúng cũng là bạn bè .”
Ôn Thiển: “?”
Làm tròn còn thể như ?
Cô định , ngẩng mắt lên thấy đối diện một bóng cao lớn thẳng tắp tới, Chu Thời Tiêu thì còn là ai, nghĩ đến việc Lưu Cúc Anh gây khó dễ cho Lục Lâm Nhi, mắt cô đảo một vòng chủ ý.
Cô hiền hòa với Lưu Cúc Anh.
“Vậy chúng cũng coi như đ.á.n.h quen , chỉ là thái độ của cô đối với em gái quá tệ, nó đau lòng, còn , trong lòng cũng khó chịu, cô tuyệt đối đừng như nữa, đều là con gái, ai cũng đừng gây khó dễ cho ai.”
Nói xong.
Chính cũng những lời xanh của cho khó chịu.
Lưu Cúc Anh và Ôn Thiển đối mặt, chú ý đến bóng dáng của Chu Thời Tiêu, những lời của Ôn Thiển, tuy trong lòng đồng tình, nhưng mặt lộ vẻ tán thành.
“Cô đúng.”
Ôn Thiển động thanh sắc liếc Chu Thời Tiêu mặt biểu cảm ở cách đó xa, tiếp tục tăng thêm sức nặng.
“Cô thích Chu Thời Tiêu ?”
“Anh quả thực ưu tú, cũng các cô gái yêu thích.”
Vừa Chu Thời Tiêu hot như , cảm giác khủng hoảng của Lưu Cúc Anh liền ập đến.
Cô mặt dày với Ôn Thiển, nhờ Ôn Thiển cho mặt Chu Thời Tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-vo-be-bong-trong-dai-vien-nguoi-linh-lanh-lung-pha-gioi/chuong-253-mach-leo.html.]
“Cô tự với .”
Ôn Thiển chỉ về phía lưng Lưu Cúc Anh, đôi mắt to lóe lên tia ranh mãnh: “Chu Thời Tiêu ở ngay lưng cô đó, lời gì cô cứ thẳng với .”
Nói , cô còn khoa trương giơ ngón tay cái.
“Yêu là dũng cảm nhé.”
Lưu Cúc Anh: “…”
Cô cứng đờ theo hướng Ôn Thiển chỉ, đối diện ngay với khuôn mặt lạnh như băng của Chu Thời Tiêu, cách mấy mét cũng thể cảm nhận cái lạnh thấu xương tỏa từ .
Mộng Vân Thường
“Đội, Đội trưởng Chu…”
Lưu Cúc Anh gượng chào một tiếng, cúi đầu dám thẳng Chu Thời Tiêu.
Chu Thời Tiêu sải bước tới, tiên chào Ôn Thiển và nữ cảnh sát , đó mới Lưu Cúc Anh, ánh mắt mang theo áp lực nặng nề: “Cô gì Lục Lâm Nhi?”
“Không, .”
Lưu Cúc Anh trong lòng run lên, mắt đảo lia lịa, cô đưa ánh mắt cầu cứu về phía Ôn Thiển, hy vọng cô thể giúp vài câu để giảm bớt sự ngượng ngùng, ngờ Ôn Thiển cong mày thành một đường cong mắt, ngây thơ chớp mắt, : “Cô gái bao giờ dối, đồng chí công an, cô cứ thật .”
Lưu Cúc Anh tức đến run tay.
Uổng công cô còn tưởng phụ nữ là , hết lòng lấy lòng, ngờ là con ch.ó sủa, cố ý hại cô , phá hoại hình tượng của cô trong lòng Chu Thời Tiêu, gây trở ngại cho con đường theo đuổi Chu Thời Tiêu của cô , hừ, món nợ cô ghi nhớ.
Đợi cô trở thành phụ nữ của Chu Thời Tiêu.
Trở thành chị dâu cả nhà họ Chu, xem cô xử lý con nhỏ tâm cơ thế nào.
Tuy nhiên, tất cả đều là ảo tưởng của cô .
Chu Thời Tiêu hiện tại rõ ràng tức giận, cô vội vàng thanh minh cho , tiện thể kéo đồng nghiệp cùng chứng, tỏ vẻ nhằm , càng bắt nạt Lục Lâm Nhi.
Nữ cảnh sát thể gì.
Cô dám đắc tội với như Lưu Cúc Anh, nếu trong công việc ngáng chân, cũng chỗ mà , thế là phụ họa theo lời Lưu Cúc Anh vài câu, hai một xướng một họa khiến Ôn Thiển chỉ .
Hóa phụ nữ đều giống .
Bất kể hào quang nghề nghiệp của cô lớn đến , lớp đồng phục che giấu những tâm tư nhỏ nhặt cũng khác gì phụ nữ bình thường, thậm chí vì thấy quá nhiều vụ án kỳ quặc mà trở nên lạnh lùng hơn, lòng đồng cảm hơn.
Cô đột nhiên mất hứng trả thù.
“Anh cả, tâm trạng của Lâm Nhi bây giờ vẫn định, em nghĩ tạm thời đừng , một là nó sẽ cho sắc mặt , hai là, vẫn nên xử lý xong đào hoa nát của .”
Một câu đào hoa nát khiến sắc mặt Lưu Cúc Anh khó coi.
Ai nát, cả nhà cô đều nát!
Chu Thời Tiêu thì dứt khoát cắt đứt hy vọng của Lưu Cúc Anh, thẳng thắn kết hôn, hy vọng Lưu Cúc Anh đừng gửi gắm tình cảm thể.
Lời từ chối thẳng thừng khiến trái tim Lưu Cúc Anh vỡ tan thành từng mảnh.
Cô đối với Chu Thời Tiêu thật sự say đắm, nếu cũng sẽ thầm mến nhiều năm như , bảo cô ngừng thích , nhất thời thể .
“Hôn lễ của và Lục Lâm Nhi gián đoạn !”
Sao trở thành vợ ?
Lưu Cúc Anh cam lòng hỏi.
Chu Thời Tiêu tự nhận nghĩa vụ giải thích với liên quan, cũng giữ cho Lưu Cúc Anh một chút tôn nghiêm, thế là để ý đến cô nữa, trực tiếp Ôn Thiển.
“Anh đến đưa Lâm Nhi thẩm vấn theo quy trình.”
“Được, đợi em một chút, em cùng nó.”
Ôn Thiển sớm chuẩn tâm lý.
Quay phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Lục Lâm Nhi bên cửa sổ, cửa sổ mở lớn, gió hè nhẹ thổi bay mái tóc cô, ánh nắng chiếu lên cô, rõ ràng là một khung cảnh , nhưng quanh cô bao trùm một nỗi buồn vô hình.
“Anh đến ?”