Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 74: Vào Nhà, Tôi Muốn Đứa Bé

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:31:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ, , , xong , xảy chuyện lớn .”

“Cố Minh Mỹ, nhất là con chuyện thật!”

Gần đây vì chuyện trong nhà nhiều đến mức mất ngủ, Phương Phức Bội khó khăn lắm mới tranh thủ ngày cuối tuần việc gì để ngủ bù, thế mà giọng sức xuyên thấu cực mạnh của Cố Minh Mỹ đ.á.n.h thức.

Cố Thuấn cũng sa sầm mặt mũi từ trong phòng , quát: “Cố Minh Mỹ, em uống nhầm t.h.u.ố.c hả?”

Người đ.á.n.h thức chỉ Phương Phức Bội, hôm nay nhà họ Cố hiếm khi đều mặt ở nhà.

Cố Minh Mỹ Cố Thuấn quát cho rụt cổ , lập tức : “Anh ba con riêng ở bên ngoài !”

Một câu như sét đ.á.n.h ngang tai khiến sự bất mãn của nhà họ Cố bay biến trong nháy mắt, Cố Quốc Cường và Phương Phức Bội , trong lòng kinh ngạc mừng rỡ.

Cố Thuấn thì mặt đen như mực, nghi ngờ : “Lão tam mới về bao lâu chứ, thể con riêng , Minh Mỹ, em nhầm .”

Mạch Miêu đang bận rộn trong bếp thấy thì siết c.h.ặ.t cái xẻng trong tay, trong lòng dâng lên dự cảm lành.

Phương Phức Bội lập tức từ trong phòng , kéo Cố Minh Mỹ xuống: “Minh Mỹ, con đừng vội, từ từ .”

“Con mới nhầm, con thấy rõ ràng mà, hôm nay con vườn bách thú gặp ba, cổ ba còn cõng một bé trai, chừng bốn năm tuổi, cực kỳ thiết với ba, chắc chắn là con riêng của ba.”

Nếu thì Cố Minh Mỹ thật sự nghĩ lý do gì thể khiến ba của cô trở nên “dễ gần” như .

“Không thể nào.”

Cố Thuấn trực tiếp phủ nhận, rằng trong cả nhà, mong Cố Tranh con ở bên ngoài nhất chính là Cố Thuấn.

Cố Thuấn và Mạch Miêu kết hôn cũng bảy năm , trong bảy năm đừng là sinh con, Mạch Miêu ngay cả cái trứng cũng đẻ , nếu Cố Tranh con thì còn địa vị gì trong nhà họ Cố nữa.

“Cố Thuấn, con đừng vội.” Cố Quốc Cường ghế giơ tay ngăn Cố Thuấn , vô cùng nghiêm túc với Cố Minh Mỹ: “Minh Mỹ, lúc con thấy ba con, bên cạnh còn đồng chí nữ nào khác ?”

Cố Minh Mỹ nghiêng đầu nhớ một chút, chần chừ lắc đầu: “Không thấy đồng chí nữ nào tỏ mật với ba cả.”

Câu trả lời của Cố Minh Mỹ khiến Cố Quốc Cường nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên ghế, đang suy nghĩ điều gì.

Phương Phức Bội đột nhiên nhớ một chuyện: “Lão Cố, đây Phòng Tâm Di từng đến tìm Cố Tranh con ở bên ngoài, là một bé gái, lúc đó cứ tưởng Phòng Tâm Di ghi hận chuyện lão tam đưa con trai cô về nhà họ Hướng nên cố ý đến xúi giục , ông xem lời cô là thật ?”

Cố Thuấn: “Xì, , xem, lúc thì một bé trai lúc là bé gái, con thấy chuyện tuyệt đối cơ sở.”

Cố Quốc Cường trực tiếp quyết định: “Đi gọi Phòng Tâm Di đến hỏi là ngay.”

Vì chuyện Cố Tranh thể con riêng ở bên ngoài khiến nhà họ Cố như xảy trận động đất tám độ richter, Cố Quốc Cường lên tiếng, tất cả đều hành động.

Việc mời Phòng Tâm Di rơi tay Mạch Miêu, dù đến nhà họ Phòng cũng là việc tốn công mà chẳng lòng ai.

khi Mạch Miêu kiên trì tìm đến Phòng Tâm Di, Phòng Tâm Di phối hợp ngoài dự đoán.

Nhìn sự nhiệt tình lâu thấy của Phương Phức Bội và nhà họ Cố, trong lòng Phòng Tâm Di hiện lên vài phần chế giễu, nhưng giọng vẫn dịu dàng như : “Dì Phương, cháu quả thực gặp một bé gái trông giống Cố Tranh, nếu cha con ruột thì chẳng ai tin .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-74-vao-nha-toi-muon-dua-be.html.]

Phương Phức Bội nắm lấy tay Phòng Tâm Di vỗ vỗ: “Cô gái , cháu từng gặp một bé trai gần gũi với Cố Tranh nhà dì , cũng tầm bốn năm tuổi.”

Phòng Tâm Di cụp mắt xuống, lông mi khẽ run, như đang hồi tưởng : “Dì Phương, cháu đột nhiên nhớ một chuyện, hôm đó trai cháu dẫn Hướng Dương lóc về nhà, hai đứa trẻ do Cố Tranh dẫn đến đ.á.n.h, là bé trai mà dì .”

“Vậy thì đúng .” Phương Phức Bội vui vẻ vỗ tay một cái, phấn khích với Cố Quốc Cường: “Lão Cố, ông thấy , chúng cháu trai .”

“Cái đó, dì Phương, dì xem hai đứa trẻ khả năng là do Lâm Mãn sinh ạ?”

Lời của Phòng Tâm Di khiến nụ mặt Phương Phức Bội và Cố Quốc Cường cứng đờ, như thấy từ ngữ xui xẻo gì đó.

“Không thể nào, thể là con của Lâm Mãn .” Cố Minh Mỹ là đầu tiên tỏ vẻ đồng ý: “Mẹ, nếu là Lâm Mãn, con tuyệt đối cho phép cô bước nhà chúng .”

Lời của Cố Minh Mỹ thể trúng tim đen của Phương Phức Bội, bà vốn dĩ chỉ cháu trai, còn việc ai sinh cháu trai bà quan tâm cũng quan trọng, loại phụ nữ chồng mà chửa như thế tư cách bước cửa nhà họ Cố.

Khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị của Cố Quốc Cường càng thêm nghiêm túc: “Bất kể là ai sinh, chỉ cần là giống của nhà họ Cố chúng thì thể lưu lạc bên ngoài, Phức Bội, bà tìm lão tam bảo nó đưa con về nhà .”

“Ừ, .”

Nghe đến đây, Phòng Tâm Di nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay móng tay bấm đỏ, trong lòng dâng lên một trận sảng khoái nên lời.

Cố Tranh, khiến con chia lìa, thì cũng đừng hòng sống yên .

Chúng cứ chờ xem.

Chuyện cháu đích tôn khiến Phương Phức Bội khả năng hành động siêu phàm, kéo Cố Minh Mỹ thẳng đến Cục Công thương, nhưng vồ hụt.

Sắc mặt Phương Phức Bội chút kéo một nhân viên : “ của Cục trưởng Cố các , Cục trưởng Cố của các ?”

“Thật sự xin , đây là việc riêng của Cục trưởng chúng , tiện tiết lộ.”

Nhân viên của Cục trưởng Cố, tôn trọng nhưng nhiều, ai mà chẳng Cục trưởng Cố của họ là thiết diện vô tư nhất.

Đừng Cục trưởng Cố, cho dù là Thị trưởng và Tỉnh trưởng đến cũng chắc Cục trưởng Cố sắc mặt .

Phương Phức Bội hỏi liên tiếp mấy đều lắc đầu , hết cách , Phương Phức Bội tìm đến ký túc xá của Cố Tranh, nhưng canh gần một tiếng đồng hồ cũng thấy bóng dáng Cố Tranh trở về.

Cố Minh Mỹ dậm dậm đôi chân đến tê rần, oán trách : “Mẹ, con thấy ba đang ở nhà phụ nữ sẽ về , chúng là về .”

Trong lòng Phương Phức Bội cũng nén giận, nhưng mãi thấy , cứ đợi mãi cũng cách, đành về nhà, nhưng bao nhiêu bực tức trong lòng đều ghi nợ lên đầu ruột của cháu đích tôn bà .

Chuyện đứa trẻ kẻ vui sầu, sầu chỉ Cố Thuấn, vì sự kích thích của chuyện , Cố Thuấn hiếm khi đến cửa bếp, nhíu mày Mạch Miêu đầy mùi dầu mỡ, dùng giọng điệu ban ơn .

“Hôm nay tắm rửa , mặc bộ quần áo mua phòng sớm một chút.”

Sắc mặt Mạch Miêu trắng bệch, như thấy tiếng quỷ đòi mạng, nhưng Cố Thuấn đang ở cửa chằm chằm, Mạch Miêu chỉ đành thấp giọng một tiếng.

Đợi Cố Thuấn rời , Mạch Miêu như con b.úp bê mất hồn ngây tại chỗ, mãi đến khi mùi khét từ bếp lò truyền đến mới gọi lý trí, luống cuống tay chân dọn dẹp.

 

 

Loading...