Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 57: Trẻ Con Đánh Nhau, Hay Là Bỏ Qua Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:30:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bình Bình, chị chứ?”
Vì Bình Bình đẩy ngã nên An An cũng lảo đảo theo, bé lo lắng chạy tới kéo Bình Bình dậy. Bình Bình kéo dậy thì phồng má lên, giống như một quả pháo nhỏ lao thẳng Hướng Dương húc tới.
Trực tiếp húc ngã Hướng Dương - đứa trẻ lớn hơn cô bé một tuổi, ăn uống béo - ngã dập m.ô.n.g xuống đất. Cơn đau truyền đến từ m.ô.n.g khiến Hướng Dương chút ngơ ngác, một lúc mới hồn nhận một con bé nhỏ hơn đẩy ngã, lập tức òa lên.
Bình Bình chống hai tay hông, phồng má lên lớn tiếng với Hướng Dương: “Khóc , mày cái gì? Mày đẩy tao tao còn đây .”
Chân Hướng Dương đạp loạn xạ đất, quệt nước mắt lóc: “Mày đ.á.n.h tao, đồ ăn mày mày đ.á.n.h tao, tao sẽ mách ba Cố của tao để ba đ.á.n.h c.h.ế.t chúng mày.”
Ba Cố?
Cái đầu nhỏ của An An nghiêng một cái, những lạ mặt đang dần tụ tập , vẻ mặt An An càng thêm cảnh giác, kéo Bình Bình vẫn còn xông lên : “Bình Bình, chúng , chúng tìm chú Cố.”
Mẹ từng bọn họ còn nhỏ, dễ chịu thiệt thòi, gặp tình huống nhất định cầu cứu lớn.
Bình Bình gật đầu, nắm tay An An chạy thẳng về hướng Cố Tranh đang . Hướng Dương là đứa trẻ lớn lên trong hũ mật, bất kể là sự chăm sóc của đơn vị đối với nhân liệt sĩ khi Hướng Lâm Vinh hy sinh, là sự yêu thương của lớn nhà họ Phòng đều khiến Hướng Dương dưỡng thành tính cách vô pháp vô thiên.
Thấy hai đứa ăn mày đ.á.n.h chạy, Hướng Dương bò dậy từ đất với sự linh hoạt phù hợp với hình của nó, giơ nắm đ.ấ.m nhỏ đập về phía Bình Bình: “Không chạy, xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày .”
Bình Bình An An với sự ăn ý từng đ.á.n.h với ít đứa trẻ trong hẻm Thạch Đầu nhanh ch.óng né sang hai bên, khiến Hướng Dương vồ hụt.
Bình Bình vòng lưng Hướng Dương đẩy mạnh một cái, trực tiếp đẩy Hướng Dương ngã sấp xuống. An An lập tức cưỡi lên lưng Hướng Dương vung nắm đ.ấ.m nhỏ đập cái lưng đầy thịt của Hướng Dương, Bình Bình xổm phía dùng sức giữ c.h.ặ.t đôi chân đang đạp loạn của Hướng Dương, sợ chân Hướng Dương đá trúng An An.
“Oa, chúng mày thả tao , thả tao .”
“Không thả, đồ béo lý lẽ, mày bắt nạt Bình Bình, tao đ.á.n.h mày.”
Cơn đau lưng và thể diện của một đàn ông nhỏ khiến Hướng Dương sức vùng vẫy. An An cưỡi lưng nhất thời để ý liền Hướng Dương hất xuống, Hướng Dương lập tức nắm lấy cơ hội đè lên An An. Bình Bình thấy thế lập tức cuống cuồng tiến lên túm lấy tóc Hướng Dương, ba đứa trẻ lập tức đ.á.n.h thành một cục.
Hai đ.á.n.h một, tóc Bình Bình rối tung, mặt An An bầm tím, Hướng Dương càng thê t.h.ả.m hơn, má còn dấu răng rớm m.á.u do Bình Bình c.ắ.n, cơn đau mặt khiến Hướng Dương toáng lên, đến mức Phòng Thanh Tùng và Cố Tranh đang dây dưa ở đằng xa cũng thấy động tĩnh.
“Dương Dương?”
Hai lập tức biến sắc, Phòng Thanh Tùng lập tức chạy về phía tiếng , ánh mắt Cố Tranh quét qua xung quanh một lượt đều thấy bóng dáng Bình Bình An An , trong lòng trầm xuống, đôi chân dài sải bước cũng chạy nhanh về phía tiếng .
Phòng Thanh Tùng kiểm tra kỹ vết thương Hướng Dương, càng sắc mặt càng khó coi, đặc biệt là dấu răng mặt Hướng Dương càng khiến Phòng Thanh Tùng giận sôi m.á.u.
Hướng Dương nức nở chỉ Bình Bình An An : “Cậu cả, hai đứa nó đ.á.n.h cháu, còn đá cháu, cháu đau quá, mau bắt chúng nó báo thù cho cháu.”
“Đánh bọn tao thì tìm lớn giúp đỡ, lêu lêu hổ.”
An An nắm tay Bình Bình lớn tiếng : “Mới , rõ ràng là mày tay , bắt cũng là bắt mày .”
Hướng Dương sĩ diện thấy lời lập tức vùi đầu lòng Phòng Thanh Tùng òa lên càng to hơn.
Tiếng ch.ói tai của trẻ con khiến đầu óc Phòng Thanh Tùng cũng đau theo, cộng thêm mái tóc rối bù của Bình Bình che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn giống Cố Tranh đến tám phần khiến Phòng Thanh Tùng nghĩ hai đứa trẻ liên quan đến Cố Tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-57-tre-con-danh-nhau-hay-la-bo-qua-di.html.]
Sự chỉ trỏ của những xung quanh khiến thể diện của Phòng Thanh Tùng càng giữ , nếu đổi là chỗ khác thì chuyện xin một câu là qua .
đây là ?
Cửa hàng Hữu Nghị.
Nếu đứa trẻ nhà họ Phòng bắt nạt thế thì Phòng Thanh Tùng gã chẳng đám thầm lưng đến c.h.ế.t ?
Nhìn hai đứa trẻ ăn mặc bình thường mắt, Phòng Thanh Tùng lạnh lùng với nhân viên bán hàng bên cạnh: “Bây giờ Cửa hàng Hữu Nghị cái gì cũng cho ? Cũng sợ mạo phạm bạn bè quốc tế của chúng , các mau bắt hai đứa trẻ đưa đến Cục Công an , tiện thể kiểm tra xem mất món đồ quý giá nào .”
Biết coi và Bình Bình là trộm.
An An nắm c.h.ặ.t t.a.y Bình Bình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lớn tiếng hét: “Chúng cháu là trộm.”
Trong mắt Phòng Thanh Tùng, hai đứa trẻ mắt giống như hai con kiến nhỏ bé khả năng phản kháng, gã thèm để ý đến lời kiến chứ.
Phòng Thanh Tùng ôm Hướng Dương mất kiên nhẫn thúc giục: “Còn mau .”
“Ai dám .”
Đợi Cố Tranh gạt đám đông , hình ảnh mắt khiến thần sắc Cố Tranh trong nháy mắt đen như mực.
Chỉ thấy bàn tay nhỏ của Bình Bình và An An nắm c.h.ặ.t lấy , vẻ mặt bướng bỉnh phục Hướng Dương đang ôm cổ Phòng Thanh Tùng , mặt hai đứa trẻ đều vết thương, đặc biệt là vết bầm tím mặt An An càng khiến Cố Tranh đau lòng đến mức trái tim run rẩy.
Nhìn thấy Cố Tranh đến, Bình Bình An An đang cố nén nước mắt cho như tìm thấy chỗ dựa lập tức đỏ hoe mắt, những giọt nước mắt to như hạt đậu đảo quanh trong hốc mắt.
Trái tim Cố Tranh như bóp nát, chỉ nhanh ch.óng tới ôm hai đứa trẻ lòng dỗ dành.
“Cố Tranh, ý gì?”
Nhìn hành động của Cố Tranh, mặt Phòng Thanh Tùng lộ vẻ khó hiểu, Hướng Dương trong lòng gã càng như gặp cứu tinh buông tay đang ôm cổ Phòng Thanh Tùng ôm lấy đùi Cố Tranh, tiếng gào ch.ói tai càng thêm gay gắt.
“Ba Cố, hai đứa ăn mày nhỏ đó đ.á.n.h con, ba mau bắt chúng nó .”
“Chú Cố, hu hu, chú cùng một phe với tên xa , cháu bao giờ chơi với chú nữa.”
Nghe thấy thằng bé béo gọi hai chữ "ba Cố", Bình Bình và An An đang chạy về phía chân Cố Tranh lập tức dừng , lúc những giọt nước mắt tủi cuối cùng cũng kìm nữa òa lên nức nở.
Cố Tranh quan tâm đến Hướng Dương, trực tiếp gỡ Hướng Dương từ chân đưa cho Phòng Thanh Tùng, rảo bước đến bên cạnh hai đứa trẻ ôm cả hai lòng, bàn tay vết chai dày nhẹ nhàng lau khóe mắt non nớt của hai đứa trẻ, sợ mạnh tay đau các con.
“Xin , là chú đến muộn, đừng sợ, chú ở đây, ai cũng thể đưa các cháu đến Cục Công an.”
Phòng Thanh Tùng thấy cảnh nếu còn hiểu hai đứa trẻ là do Cố Tranh đưa tới thì gã đúng là ngu ngốc, vì hổ, biểu cảm mặt Phòng Thanh Tùng đổi cực nhanh.
Khó khăn lắm mới dỗ hai đứa trẻ nín , nhưng tiếng nức nở khe khẽ đó khiến cơn giận của Cố Tranh càng thêm rõ ràng, nghiêm túc với Hướng Dương trong lòng Phòng Thanh Tùng: “Hướng Dương, xin Bình Bình An An.”