Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 44: Giúp Tôi Điều Tra Một Người, Tên Là Lâm Mãn

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:29:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dựa chiều cao đáng tự hào của , Cố Tranh bế An An tốn chút sức lực nào né tránh đám đông thành công chen trong phòng bệnh.

Vừa bước phòng bệnh thấy mấy lạ mặt đang đ.á.n.h thành một đoàn, khiến Cố Tranh nhịn nhíu mày, đặt An An xuống giường bệnh của Chu Văn Bân lúc mới lên tiếng: “Chuyện gì thế ? Mấy là ai?”

Chu Văn Bân bất đắc dĩ lắc đầu: “ cũng , mấy đột nhiên xông , nhưng ý tứ trong lời hình như là mâu thuẫn giữa họ hàng với .”

An An ông cụ non, sự bảo vệ của Cố Tranh và Chu Văn Bân thò đầu tò mò về phía .

Chỉ thấy một phụ nữ trung niên dáng vẻ thô kệch đang túm lấy cổ áo của một phụ nữ trẻ tuổi, miệng c.h.ử.i bới những lời sạch sẽ, bên cạnh hai bé gái 7, 8 tuổi đang ôm lấy chân phụ nữ trẻ tuổi thút thít.

Người phụ nữ trẻ tuổi nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo xé rách, van xin: “Thím ơi, cháu thật sự , cháu vụng trộm, là thím nhầm , Đại Nữu ốm nặng quá nên vị đồng chí bụng đó mới cho con cháu nhờ một đoạn, chúng cháu thật sự gì cả.”

Đại Nữu ôm chầm lấy chân phụ nữ trung niên, lóc: “Bà ba, cháu là sự thật, bà buông cháu , cháu cầu xin bà đấy.”

Ánh mắt phụ nữ trung niên lóe lên, âm thầm trao đổi ánh mắt với đàn ông bên cạnh, nhổ một bãi nước bọt mặt phụ nữ trẻ tuổi: “Phi, trong đội sản xuất nhân viên y tế, là y thuật giỏi nhất mấy đội sản xuất công nhận, Vương Xuân Lan cô bỏ qua nhân viên y tế như khám bệnh cứ chạy đường xa đến bệnh viện, cô coi Triệu Tam Ni dễ lừa gạt lắm ?”

Lúc trong đám đông truyền vài tiếng xì xào bàn tán, sót một chữ nào truyền tai Chu Văn Bân.

“Ây dô, Vương Xuân Lan , là đội sản xuất bên cạnh chúng , cũng là ngâm trong hũ nước đắng mà lớn lên, hồi nhỏ ở nhà trâu ngựa, đợi đến khi trưởng thành thì bố ruột bán với giá cao, gả cho chồng đầu tiên mới m.a.n.g t.h.a.i thì mất, vác bụng bầu gả cho chồng thứ hai thì năm ngoái cũng mất , chỉ để vài mẫu ruộng nuôi sống cô và hai đứa con gái.”

“Ây dô, mệnh khổ thật đấy.”

“Thế là gì , bà , chuyện hôm nay chính là do mấy mẫu ruộng chồng cô để gây đấy, vợ chồng Triệu Tam Ni đều mưu đồ chiếm đoạt ruộng của đứa cháu trai c.h.ế.t, chẳng là đang sức hành hạ ba con nhà ? Đợi ép c.h.ế.t thì ruộng đó chẳng rơi tay Triệu Tam Ni ?”

“Ây dô, đúng là tạo nghiệp mà.”

Nghe đến đây đồng t.ử Chu Văn Bân co rụt , bàn tay đặt chăn đột nhiên siết c.h.ặ.t, khuôn mặt của ba con Vương Xuân Lan trong mắt Chu Văn Bân đột nhiên thế thành dáng vẻ của Lâm Mãn và Bình Bình An An.

Nếu c.h.ế.t , Tiểu Mãn và các con sẽ chịu sự hành hạ như thế , c.h.ế.t cũng nhắm mắt.

Cùng với giọng của Triệu Tam Ni càng lúc càng lớn, sức lực tay cũng đột ngột tăng lên, chỉ “Xoẹt” một tiếng, cổ áo Vương Xuân Lan che chắn kín mít x.é to.ạc một mảng lớn, làn da trắng nõn n.g.ự.c phơi bày sót chút gì.

Ánh mắt Cố Tranh lạnh lẽo, vươn cánh tay dài ném chiếc chăn giường bệnh về phía Vương Xuân Lan, ánh mắt cảnh cáo quét về phía đám đông đang xem náo nhiệt ở cửa phòng bệnh: “Nam đồng chí, mặt .”

Khí thế cường đại của Cố Tranh khiến các nam đồng chí đang xem náo nhiệt theo bản năng , phát hiện lời như thế lập tức chút tức giận, định đầu thì thấy giọng lạnh đến rớt cặn của Cố Tranh truyền đến.

“Ai dám thêm một cái, tất cả đều lấy tội lưu manh đưa đến Cục Công an.”

Lời , ai còn dám nữa, ai mà gán cho cái tội lưu manh chừng là kéo b.ắ.n bỏ.

Vì chút sắc tâm đó mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống của , đáng.

Nhất cử nhất động của Cố Tranh đều Chu Văn Bân thu mắt, ánh mắt Cố Tranh trở nên khâm phục phức tạp.

Con Cố Tranh dường như giống với trong tưởng tượng của .

Vương Xuân Lan ở bên mặc dù sự giúp đỡ của Cố Tranh, nhưng sự trắng trẻo n.g.ự.c phơi bày mặt khiến Vương Xuân Lan lập tức hổ phẫn nộ, trong đầu chỉ một ý niệm đó là lấy cái c.h.ế.t để chứng minh sự trong sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-44-giup-toi-dieu-tra-mot-nguoi-ten-la-lam-man.html.]

“Mẹ ơi, đừng c.h.ế.t.”

Cùng với tiếng của Đại Nữu vang lên, lúc mới phát hiện Vương Xuân Lan khoác chăn một chân bước khỏi cửa sổ, nếu Cố Tranh phản ứng cực nhanh chạy tới tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay Vương Xuân Lan, chừng Vương Xuân Lan bước ngoài cửa sổ .

Phải rằng đây chính là tầng bốn, nhảy xuống c.h.ế.t cũng tàn phế, cho dù là loại nào cũng là bi kịch mà thấy.

Đám đông vây xem mặc dù thích xem náo nhiệt, nhưng liên quan đến mạng lập tức chĩa mũi dùi vợ chồng Triệu Tam Ni rõ ràng đang chút hoảng loạn.

“Tạo nghiệp mà, cháu trai bà nếu ở suối vàng các ép c.h.ế.t vợ nó e là ma cũng về tìm các đấy.”

“Các là đội sản xuất nào, tố cáo, mờ mắt vì lợi ích bức hại phụ nữ trẻ em.”

Cố Tranh Vương Xuân Lan nước mắt giàn giụa, hiểu trong lòng đột nhiên nghĩ đến Lâm Mãn, giọng nhẹ : “Đồng chí, cô c.h.ế.t chỉ khiến kẻ thù của cô hả hê hơn thôi, cô các con của cô .”

“Mẹ ơi, đừng bỏ chúng con.”

Vương Xuân Lan đầu về phía hai đứa con gái, chỉ thấy Đại Nữu ôm Nhị Nữu quỳ rạp mặt đất, trong ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và nước mắt, dáng vẻ đó khiến trái tim tìm đến cái c.h.ế.t của Vương Xuân Lan lập tức tan biến, mượn sức lực của Cố Tranh trèo từ cửa sổ xuống ôm chầm lấy hai đứa con gái.

Cảnh tượng ba con ôm lóc t.h.ả.m thiết khiến những nữ đồng chí mau nước mắt cúi đầu lau nước mắt, càng cần đến sự xúc động khuôn mặt những khác.

An An từ lúc nào chạy đến bên cạnh Cố Tranh, nhét bàn tay nhỏ bé của trong bàn tay to lớn của Cố Tranh, trong mắt tràn đầy sự sùng bái lấp lánh: “Chú ơi, chú lợi hại quá.”

“Sau An An sẽ còn lợi hại hơn.”

Cố Tranh cúi bế An An lên xốc xốc, cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến An An khẽ kêu lên một tiếng, bàn tay nhỏ theo bản năng ôm lấy cổ Cố Tranh, cảm giác khiến An An vô cùng mới mẻ.

Bởi vì bệnh tim của Chu Văn Bân nên Lâm Mãn bao giờ để Chu Văn Bân mệt nhọc, đừng đến những động tác nguy hiểm như bế trẻ con tung lên cao .

Lúc An An và Bình Bình còn nhỏ vẫn sẽ thèm thuồng bạn nhỏ nhà ba bế tung lên cao, đợi đến khi lớn hơn chút hiểu chuyện thì bao giờ nhắc đến yêu cầu nữa.

Cố Tranh ôm cơ thể nhỏ bé của An An, trong lòng bức thiết An An rốt cuộc là con của .

Chuyện của Vương Xuân Lan cho Cố Tranh lý do đến Cục Công an, trong lòng lưu luyến giao An An cho Chu Văn Bân chăm sóc dẫn theo vài đồng chí nhiệt tình đưa mấy Vương Xuân Lan và Triệu Tam Ni đến Cục Công an báo án.

Đợi đến Cục Công an, Cố Tranh ngắn gọn rõ ràng tình hình và bàn giao đương sự xong liền xoay bước thẳng đến văn phòng khoa hộ tịch của Cục Công an.

Hình Thành Lượng, năm xưa là chiến hữu với Cố Tranh, chuyển ngành từ quân đội sang công an hộ tịch, thấy Cố Tranh đến tìm thì hưng phấn đ.ấ.m một cái lên vai Cố Tranh: “Cố Tranh, bọn họ xuất ngũ còn tin , bây giờ thế nào? Vẫn chứ?”

Trên mặt Cố Tranh hiếm khi thả lỏng: “Đều , chỉ là công việc quá bận rộn, lão Hình, đến là nhờ giúp điều tra chút chuyện.”

“Chuyện gì? Với tình cảm sinh t.ử của hai chúng , chỉ cần , nhất định giúp.”

“Cậu giúp điều tra hai , tên là Lâm Mãn và Chu Văn Bân.”

 

 

Loading...