Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 41: Tình Địch Lần Đầu Chạm Mặt
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:29:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng Tâm Di một bộ quần áo vội vã chạy đến, ngay cả thở cũng kịp bình , phát hiện sự khác thường của Cố Tranh liền theo ánh mắt , ngoài dự đoán cũng khuôn mặt nhỏ nhắn giống Cố Tranh như đúc của Bình Bình cho chấn động tại chỗ.
Đặc biệt Phòng Tâm Di khả năng quan sát đặc trưng của phụ nữ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bình Bình cô dáng dấp của Lâm Mãn, điều khiến Phòng Tâm Di lập tức kinh hãi tột độ.
Nhìn Cố Tranh buông tay Hướng Dương , như mất hồn định bước tới, Phòng Tâm Di lập tức kéo cánh tay Cố Tranh , trong đầu chỉ một ý nghĩ.
Đó là tuyệt đối thể để Cố Tranh tiếp xúc với đứa trẻ đó.
Phòng Tâm Di ngẩng mặt lên, cố nặn một nụ gượng gạo với Cố Tranh: "Cố Tranh, sắp đến giờ , chúng đưa Dương Dương thôi."
"Buông tay."
Cố Tranh cúi đầu bàn tay Phòng Tâm Di đang kéo cánh tay , đôi mắt từ từ ngước lên đầu tiên mang theo sát ý, Phòng Tâm Di lập tức cảm thấy một nỗi sợ hãi to lớn bao trùm lấy , bàn tay đang nắm cánh tay Cố Tranh như điện giật rụt , chân răng bất giác run rẩy.
Cố Tranh Phòng Tâm Di thêm một cái nào nữa, trực tiếp sải bước về phía Bình Bình, bước chân khó giấu sự vội vã.
Hướng Dương xảy chuyện gì, chỉ bàn tay to lớn ấm áp như ba của Cố Tranh còn dắt nữa, lập tức ầm lên: "Ba Cố, ba dắt con nữa, ba thích con nữa ?"
Tiếng lóc ầm ĩ của Hướng Dương đ.á.n.h thức Phòng Tâm Di khỏi nỗi sợ hãi.
, cô còn Hướng Dương, Hướng Dương chính là bùa hộ mệnh của cô .
Phòng Tâm Di cố nén nỗi sợ hãi xổm xuống ôm lấy Hướng Dương, nhỏ tai Hướng Dương một câu ám hiệu mà chỉ hai con mới hiểu, tiếng lóc của Hướng Dương lập tức to lên.
Phòng Tâm Di ôm Hướng Dương, bày vẻ mặt hoảng hốt luống cuống, nước mắt mặt như chuỗi ngọc đứt dây lăn dài xuống: "Dương Dương, Dương Dương, con ? Có con thấy khó chịu ở ? Nếu khó chịu thì với và ba Cố."
Hướng Dương đạp chân trong lòng Phòng Tâm Di, giãy giụa càng lúc càng mạnh: "Con ba Cố bế, con ba Cố bế, con cần , hu hu, con cần ."
"Cố Tranh, em xin đấy, bế Dương Dương , nó còn nhỏ, nó hiểu gì cả."
Người ngoài rõ ràng đây là một màn kịch cãi vã giữa hai vợ chồng, lập tức dừng bước bắt đầu vây xem náo nhiệt, đặc biệt là dáng vẻ yếu đuối của Phòng Tâm Di càng khiến đám đông vây xem thỉnh thoảng chỉ trỏ Cố Tranh.
"Vị nam đồng chí , đối xử với vợ con như , thấy đứa trẻ dữ lắm ? Mau bế đứa trẻ ."
" đấy, đồng chí , đầu giường cãi cuối giường hòa, mâu thuẫn giữa vợ chồng đừng ảnh hưởng đến đứa trẻ chứ, xem kìa, ái chà, tội nghiệp quá."
Đợi Bình Bình và Tống Minh âm thanh ồn ào thu hút sang thì chỉ thấy bên ngoài vây quanh một vòng , rõ tình hình bên trong, Bình Bình còn nhỏ, sức hấp dẫn của trường mầm non lớn hơn nhiều so với việc xem náo nhiệt, kéo Tống Minh chạy về phía trường mầm non.
"Chú Tống Minh, thôi, thôi, học mầm non thôi."
Tống Minh chút tiếc nuối liếc đám đông, giữa việc xem náo nhiệt và dỗ trẻ con quả quyết chọn đưa Bình Bình học mầm non: "Bình Bình, đừng gọi chú là chú Tống Minh, gọi là ba."
"Không, chú ba ruột của cháu ."
"Có , cháu cứ cho chú ba một ngày xem cảm giác thế nào , cháu xem đến giờ chú vẫn ba, đáng thương bao."
Bình Bình tuy hiểu ba thì tại đáng thương, nhưng vẻ mặt đáng thương giả tạo của Tống Minh đành miễn cưỡng : "Ây da, , , nhưng chỉ hôm nay thôi đấy nhé."
"Chú Bình Bình đáng yêu nhất mà, đợi chiều ba đón con tan học sẽ mua kẹo cho con ăn."
Cố Tranh vây ở giữa lạnh lùng Phòng Tâm Di một lời, đám đông vây xem khí thế của Cố Tranh chấn nhiếp, tiếng bàn tán bất giác nhỏ , nhưng ý vị hóng hớt trong ánh mắt hề giảm sút.
Phòng Tâm Di Cố Tranh đến mức tim đập thình thịch, chỉ thể cúi đầu né tránh ánh mắt của Cố Tranh, cố gắng ôm c.h.ặ.t Hướng Dương trong lòng, giống như c.h.ế.t đuối ôm lấy khúc gỗ cứu mạng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-41-tinh-dich-lan-dau-cham-mat.html.]
"Phòng Tâm Di, sẽ thông báo cho nhà họ Hướng đến đón Hướng Dương , cô, tự giải quyết cho ."
Giọng điệu của Cố Tranh một tia gợn sóng, nhưng lọt tai Phòng Tâm Di chẳng khác nào sự tuyệt vọng khi Cố Tranh khoét một miếng thịt lớn từ n.g.ự.c cô .
"Không, đừng mà."
Giọng của Phòng Tâm Di mang theo tiếng nức nở và sự tuyệt vọng sắp sụp đổ, ôm Hướng Dương định nhào tới ôm lấy chân Cố Tranh nhưng vồ hụt.
Cô , cô thể cướp Hướng Dương từ tay nhà họ Hướng là dựa thể diện của Cố Tranh, chỉ vì Cố Tranh xót xa cho Hướng Dương, nỡ để Hướng Dương còn nhỏ tuổi mất ba mất .
Nếu Cố Tranh thực sự cướp Hướng Dương khỏi tay cô , ba cô tuyệt đối sẽ giúp cô .
Không Hướng Dương, trong mắt Cố Tranh cô chẳng là cái thá gì cả.
"Cố Tranh, em xin đừng , em hứa sẽ chăm sóc Dương Dương thật , đừng mang nó rời khỏi em." Phòng Tâm Di ôm Hướng Dương ánh mắt lộ vẻ cầu xin, hạ thấp tư thế của xuống tận bùn đất, ngón tay bấu c.h.ặ.t lòng bàn tay để những vết hằn sâu.
"Mẹ ơi, con sợ." Hướng Dương túm c.h.ặ.t áo n.g.ự.c Phòng Tâm Di, trong giọng mang theo tiếng nức nở khe khẽ.
Mặc cho hai con Phòng Tâm Di cầu xin thế nào, Cố Tranh cũng ban phát thêm một ánh mắt thừa thãi nào nữa, trong ánh mắt hưng phấn và hóng hớt của về phía Bình Bình.
Bình Bình kéo Tống Minh nhiệt tình chào hỏi cô giáo trường mầm non, dáng vẻ cởi mở hào phóng miệng ngọt ngào đó khiến mặt cô giáo cũng mang theo nụ .
Cô Trương cúi ôn tồn : "Bạn nhỏ Chu Tĩnh Dao, chào mừng con gia nhập Trường mầm non Hồng Tinh của chúng , vị là ai của con ?"
Bình Bình liếc Tống Minh, ưỡn n.g.ự.c nhỏ lớn tiếng : "Thưa cô, đây là ba con ạ."
"Chào cô giáo, tên là Tống Minh, Bình Bình nhờ cô chăm sóc giúp."
Một tiếng ba của Bình Bình khiến Tống Minh lập tức thẳng lưng, cảm giác phiền muộn vì ruột cằn nhằn lập tức tan biến, đột nhiên cảm thấy kết hôn sinh một cô con gái cũng mà.
Tống Minh?
Không Chu Văn Bân?
Chẳng lẽ tất cả đều là hiểu lầm?
Bước chân đang tiến lên của Cố Tranh chợt khựng , ánh mắt dò xét di chuyển Tống Minh và Bình Bình, cố gắng tìm một tia sơ hở Tống Minh.
dù Cố Tranh thế nào, Tống Minh cũng một điểm nào khớp với thông tin của Chu Văn Bân ghi tài liệu, đặc biệt là dáng vẻ thiết giữa Bình Bình và Tống Minh cũng giống như giả vờ.
Nhìn Bình Bình vẫy tay chào Tống Minh nắm tay cô giáo trường mầm non, Cố Tranh tiến thêm một bước nào nữa, bóng lưng Tống Minh rời ánh mắt tối sầm , ngay đó rời về phía Cục Công an.
Cùng lúc đó, An An đang Chu Văn Bân dỗ ngủ đột nhiên sốt cao, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trong miệng phát tiếng rên rỉ khó chịu.
Nhìn An An khó chịu, Chu Văn Bân sốt ruột như kiến bò chảo nóng, chiếc xe đạp dựng trong sân vẫn quyết định bế An An chạy đến bệnh viện.
Chu Văn Bân An An sốt đến mơ màng trong lòng, Chu Văn Bân rảo bước nhanh hơn cũng quên an ủi đứa trẻ: "An An, con đừng sợ, ba đưa con bệnh viện, chúng khám bác sĩ xong là khỏi thôi."
Vận động mạnh đột ngột khiến n.g.ự.c Chu Văn Bân như một tảng đá lớn đè nặng, cảm giác tức n.g.ự.c khó hiểu nhanh ch.óng chuyển hóa thành một cơn đau thực sự và bắt đầu lan như dòng điện, trán bắt đầu rịn những giọt mồ hôi lấm tấm.
Chu Văn Bân thầm kêu , một tay bế An An, một tay sờ về phía lọ t.h.u.ố.c để trong túi áo nhưng mắt tối sầm , khi cơ thể ôm An An ngã về phía thì một đôi bàn tay to lớn nhanh ch.óng đỡ lấy cơ thể .