Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 153: Đá Gãy Chân Ai
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chị Mạch Miêu, chị chuyện gì thì cứ ."
Lâm Mãn tò mò với Mạch Miêu, từ sáng sớm cô với vẻ thôi. thấy Mạch Miêu như , Lâm Mãn cũng đoán chút gì đó, chuyện Mạch Miêu chẳng qua cũng chỉ liên quan đến Trần Hổ.
Trên mặt Mạch Miêu thoáng chút ngại ngùng, nhưng vẫn mở lời: "Tiểu Mãn, vết thương của Trần Hổ đỡ nhiều , trời lạnh thế chị đưa cơm cho đường cũng nguội gần hết, chị nghĩ là bảo đến nhà ăn cơm, ăn xong thì về, sẽ ảnh hưởng đến trong nhà ."
Kể từ chuyện Trần Hổ thương qua mười ngày , trong mười ngày vẫn luôn là Mạch Miêu ngày hai bữa đúng giờ đưa cơm cho Trần Hổ. Còn về việc tại là hai bữa, vì buổi sáng sớm quá Trần Hổ lo Mạch Miêu đường xảy chuyện, cho Mạch Miêu đưa, chỉ bảo buổi tối nhiều cơm thừa một chút Trần Hổ để ở bên ngoài đông lạnh, sáng hôm hâm nóng là ăn .
Lâm Mãn vỡ lẽ: "Chỉ chút chuyện thôi ? Đương nhiên là vấn đề gì, cũng chỉ là thêm đôi đũa thôi mà, chuyện cũng đáng để chị đắn đo cả ngày ?"
Mạch Miêu : "Chị Trần Hổ và Cố Tranh hợp , chị sợ mạo đưa về nhà, sẽ ảnh hưởng đến hai , lỡ như vì chuyện mà cãi , chị thật sự thành tội nhân mất."
Nhắc đến Cố Tranh, Lâm Mãn nhăn mũi: "Không cần quan tâm đến , bao lâu về nhà, e là ngay cả nhà ở chỗ nào cũng quên ."
Mạch Miêu nhịn che miệng khẽ, vì gương, nên chỉ cô mới thấy trạng thái oán trách chồng về nhà của vợ khi kết hôn mặt Lâm Mãn hiện giờ, chỉ là trong cuộc vẫn tự mà thôi.
Trong lòng Mạch Miêu cũng thật lòng cảm thấy vui mừng cho Lâm Mãn, dù cũng ai rõ hơn cô hai trải qua bao nhiêu trắc trở mới đến với .
Có lẽ cảm thấy giọng điệu của chút quá giống "oán phụ", Lâm Mãn vội vàng lắc đầu rũ cái tên Cố Tranh khỏi đầu, vẻ mặt hóng hớt ghé sát Mạch Miêu hỏi: "Chị Mạch Miêu, đừng chỉ em, chị và Hổ T.ử tiến triển thế nào ? Đừng hòng lừa em nhé, hôm đó em thấy chị đỏ mặt về nhà đấy."
Mặt Mạch Miêu bừng đỏ như con tôm luộc, chỉ hận thể cuộn tròn , ngay cả chuyện cũng chút lắp bắp.
"Tiến, tiến triển gì chứ, chuyện đó , Tiểu Mãn, em đừng đoán mò."
Nhìn Lâm Mãn vẻ mặt tin, suy nghĩ của Mạch Miêu cũng nhịn bay về ngày hôm đó. Cô cũng ngờ mặt đất vũng nước đóng băng, cô giẫm trúng ngay ch.óc, nếu Trần Hổ phản ứng nhanh thì lúc đó cô ngã , đợi đến khi hồn thì cô gọn trong lòng Trần Hổ.
Chỉ là cô ngờ cái miệng của Trần Hổ còn nhanh hơn tay của !
Nghĩ đến đây, Mạch Miêu thẹn giận, hận thể trừng mắt thêm cái nữa.
"Hì hì, chị Mạch Miêu, chị đang nghĩ gì thế? Mặt chị đỏ đến tận mang tai kìa, ồ~ nhớ Hổ T.ử hả?"
Tiếng trêu chọc của Lâm Mãn lập tức kéo Mạch Miêu từ trong suy nghĩ về hiện thực, Lâm Mãn càng lúc càng vui vẻ, Mạch Miêu chỉ cảm thấy hổ c.h.ế.t: "Chị, chị gọi Trần Hổ đến ăn cơm, Tiểu Mãn, trong nồi giao cho em đấy."
"Ấy, , chị chạy chậm thôi, đừng để ngã."
Lâm Mãn Mạch Miêu càng ngã thì chạy càng nhanh, chút hiểu , nhưng Mạch Miêu thể bắt đầu cuộc sống mới, điều khiến Lâm Mãn cảm thấy vô cùng vui vẻ, ngay cả đảo cá trong nồi cũng nhịn ngân nga hát.
Đợi Mạch Miêu chạy chậm một mạch khỏi ngõ, độ nóng mặt mới giảm xuống, đưa tay xoa xoa thịt hai bên má để biểu cảm tự nhiên hơn một chút lúc mới rảo bước về phía nơi ở thuê của Trần Hổ.
Còn đến nơi, Mạch Miêu thấy cách cửa nhà Trần Hổ xa tụ tập một đám , trong lòng Mạch Miêu thắt , sợ là Trần Hổ xảy chuyện gì, vội vàng gạt đám đông chui trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-153-da-gay-chan-ai.html.]
"Xin , ơn nhường đường, ơn nhường đường."
"Này, cái cô vội gì chứ, xem náo nhiệt thôi mà, cần thiết vội vàng thế ?"
Đợi Mạch Miêu chen lên phía , cửa lớn sân nhà Trần Hổ đóng c.h.ặ.t, nhưng cửa thêm bốn đang ngừng gõ cửa, là gõ cửa, nhưng với lực đạo , hình dung là đập cửa cũng ngoa chút nào.
Mạch Miêu quan sát kỹ bốn cửa, ba nữ một nam, trong đó đàn ông nét giống Trần Hổ đến năm phần, phụ nữ lớn tuổi vây ở giữa đôi mắt càng giống Trần Hổ như đúc từ một khuôn .
Mạch Miêu lập tức đoán phận của mấy , khỏi nhíu mày, trong lòng kìm lo lắng cho Trần Hổ.
Bà thím xem náo nhiệt chẳng hề để ý Mạch Miêu là gương mặt mới, sang Mạch Miêu thao thao bất tuyệt chia sẻ: "Cô xem, đàn ông là đến tìm em trai, bảo là em trai bỏ nhà đến giờ vẫn về, nhưng cô cái điệu bộ xem, giống đến tìm , giống đến tìm kẻ thù hơn."
Mạch Miêu mím môi, gì, nhưng bên cạnh tiếp lời.
"Chứ còn gì nữa, mặt mày hung thần ác sát, nhất là cái bà lớn tuổi , cái mặt kéo dài như ai nợ tiền bà , nhưng nhớ cái sân nhỏ đó là một con trai ở mà, tuổi cũng lớn, tầm 20 tuổi."
"Ui chao, tuổi tác lớn thế , đều thể bố trẻ con còn gì mà bỏ nhà bụi, cô kìa, bên cạnh cô gái , ăn mặc lòe loẹt, đầu còn cài hoa, e là đến tìm , là đến xem mắt đấy chứ."
Nghe đến đây, trong lòng Mạch Miêu xuất hiện một tia khó chịu, ánh mắt tự chủ rơi nữ đồng chí ăn mặc lòe loẹt mà .
Vị nữ đồng chí đó quả thực là ăn mặc nổi bật nhất trong bốn , khuôn mặt tròn nhỏ mắt to, mặc áo bông hoa nhí, tóc chải gọn gàng, đuôi tóc còn cài một bông hoa nhỏ màu đỏ vểnh lên, giống hoa tươi, giống như tự dùng giấy đỏ cắt , thể thấy là một cô gái khéo tay.
Nhìn đến đây, Mạch Miêu cúi đầu quần áo và giày của , từ bếp xuống, áo còn dính chút tro bụi, quần cũng nửa mới nửa cũ, ngay cả đôi giày chân cũng dính tuyết biến thành màu đen, trông chút nhếch nhác.
Trong lòng Mạch Miêu chút tự ti, theo bản năng xoay bỏ , nhưng tia chịu thua mà Lâm Mãn từng là dựa chính tranh lấy, sự chịu thua tận đáy lòng cứng rắn đóng đinh chân Mạch Miêu tại chỗ.
Bao Tú Mỹ gõ cửa lâu bắt đầu chút mất kiên nhẫn, nhất là hôm nay trời lạnh lạ thường, ở bên ngoài lâu như là giới hạn của bà : "Thằng hai, con trực tiếp đập cửa cho , xem xem cái thằng bất hiếu thể trốn bao lâu."
"Vâng, con ."
Anh hai nhà họ Trần đáp lời đồng thời ở góc độ Bao Tú Mỹ thấy liếc mắt hiệu với vợ , thấy vợ khẽ gật đầu với , trong lòng lập tức nắm chắc, ngay cả sức lực nhấc chân chuẩn đạp cửa cũng thật thà hơn ít.
"Mẹ, xa chút, con đạp cửa đây."
Anh hai nhà họ Trần dứt lời thì thấy cánh cửa mắt soạt một cái kéo , chỉ thấy Trần Hổ mặt hầm hầm cửa chặn kín lối , đôi mắt hổ khiến hai nhà họ Trần lạnh cả sống lưng.
"Ai dám đạp cửa, sẽ đá gãy chân đó."