Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 120: Cục Trưởng Cố Cũng Có Ngày Phải Cầu Xin Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em, đói ? Chúng ăn cơm hãy đến Tòa nhà bách hóa nhé?"
Khi câu , tay Cố Tranh siết c.h.ặ.t vô lăng, vì dùng sức quá nhiều nên các khớp ngón tay đều trắng bệch, ánh mắt dám liếc qua gương chiếu hậu, sợ thấy sự kháng cự và chán ghét trong mắt Lâm Mãn.
Tư thế của Lâm Mãn đổi, "Về nhà ."
Cố Tranh mấp máy môi, cuối cùng cũng chỉ im lặng đáp một tiếng.
Thấy cảnh , Mạch Miêu nhịn thở dài một nhưng cũng gì, dù chuyện tình cảm thì ngoài thể xen .
Xe vững vàng dừng ở đầu ngõ, Lâm Mãn vội xuống xe, chỉ lấy từ trong túi xách khẩu s.ú.n.g , "Súng để ở ghế ."
Nói xong, cô cho Cố Tranh cơ hội chuyện, kéo tay nắm cửa xe dứt khoát bước xuống, cửa xe đóng , ngăn cách tầm mắt của Cố Tranh.
"Tiểu Mãn, đợi chị với."
Mạch Miêu vội vàng theo , lời cảm ơn với Cố Tranh, đóng cửa xe chạy chậm đuổi theo Lâm Mãn.
Dõi theo bóng lưng Lâm Mãn biến mất trong con ngõ, Cố Tranh mới từ từ buông lỏng tay, ánh mắt di chuyển đến khẩu s.ú.n.g lục trơ trọi ở ghế , lớp vải ở đầu gối quần vò nhàu nhĩ hình thù gì.
Cố Tranh đạp chân ga, kèm theo bụi đất tung bay và khói xe, chiếc xe gầm rú lao .
Đợi đến khi Cố Tranh dừng xe nữa, đến nơi Trần Hổ thuê nhà mới. Cố Tranh nhấc chân bước , con đường đầy ổ gà và nước bùn Cố Tranh cái khí thế như đang đại lộ thênh thang.
Đến một cánh cửa, Cố Tranh gõ cửa, trong nhà truyền đến tiếng trả lời ậm ừ của Tống Minh. Đợi Tống Minh mở cửa , Cố Tranh sừng sững cửa suýt chút nữa dọa nuốt luôn bọt kem đ.á.n.h răng trong miệng xuống.
"Cố... Cố... Cố..."
Giọng Trần Hổ từ phía truyền đến: "Cậu ở đó cúc cu cái gì thế, đẻ trứng ?"
"Cục trưởng Cố!"
Một câu "Cục trưởng Cố" khiến tất cả trong nhà giật nảy . Đợi đến khi Cố Tranh vững vàng xuống bên cạnh bàn, Trần Hổ vẫn còn chút kinh nghi bất định, chứ đừng đến mấy Tống Minh lưng Trần Hổ, run chân chỉ thiếu nước quỳ xuống.
Cứ như thể nơi là sân nhà của Cố Tranh , một sự thắng lợi tuyệt đối về mặt khí thế.
Trần Hổ bực bội gãi đầu, giọng điệu thiện chí: "Sao tìm đến đây?"
"Rất dễ dàng." Cố Tranh nhàn nhạt mở miệng, "Có nước ?"
Trần Hổ liếc Cố Tranh, Cố Tranh chuyện riêng với , "Đi, rót cho Cục trưởng Cố của chúng ly , đừng để đến lúc đó Cục trưởng Cố chê bai chúng ngay cả đạo đãi khách cũng ."
" , , đun nước."
" tìm lá ."
" rửa cốc."
Không cần đối mặt với Cố Tranh khí trường mạnh mẽ, mấy Tống Minh nhao nhao thở phào nhẹ nhõm, mở miệng tìm việc cho , chỉ còn một Trần Thuyên Trụ ngẩn nửa ngày, mới rặn một câu: " giúp bọn họ."
Nhìn dáng vẻ lên mặt bàn của mấy , Trần Hổ ghét bỏ chịu .
Không chỉ là một Cố Tranh thôi , Cố Tranh chỉ là một Cục trưởng Cục Công thương thôi ?
Có gì đáng sợ chứ.
Trần Hổ trong lòng nghĩ như , nhưng sự cảnh giác trong mắt và cơ bắp căng cứng vẫn hề ý định thả lỏng.
" Lâm Đại là Lâm Mãn."
" đm , Cố Tranh, động đại ca thử xem."
Động tĩnh Trần Hổ gây khiến mấy Tống Minh đang trốn trong bếp nhao nhao thò đầu , tay vô thức tìm kiếm những vật dụng tay trong bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-120-cuc-truong-co-cung-co-ngay-phai-cau-xin-nguoi-khac.html.]
"Chúng năm đ.á.n.h một, chắc là cơ thắng chứ nhỉ?"
Tống Minh cầm thanh gỗ, nuốt nước bọt, "Chưa chắc, nhớ Cục trưởng Cố là từ quân đội xuất ngũ đấy."
Đối mặt với Trần Hổ đột nhiên lật bàn, Cố Tranh ngay cả lông mày cũng nhướng lên một cái, " sẽ hại cô , đến đây là việc nhờ giúp."
Trần Hổ chữ "cô " là chỉ Lâm Mãn.
Từ "giúp đỡ" mà thể thốt từ miệng Cố Tranh, cũng khiến Trần Hổ thấy lạ lùng thôi. Xác định Cố Tranh đến ác ý, Trần Hổ cũng thu cơn giận , dựng cái bàn lật lên, lúc mới vị trí cũ.
"Cục trưởng Cố mà cũng ngày cầu xin giúp đỡ, thôi, , xem giúp tính."
Cố Tranh liếc cái chân đang vắt chéo của Trần Hổ, thẳng: " các ý định phương Nam, phương Nam nguy hiểm, chuẩn v.ũ k.h.í cho cô , cứ là mua, giao cho cô ."
"Sao tự giao? Phải cần đến ?"
Nghe thấy Cố Tranh nắm rõ lịch trình của bọn họ như lòng bàn tay, trong lòng Trần Hổ kinh hãi, nhưng kết hợp với lời Cố Tranh định tâm thái, Cố Tranh một cái đầy khó hiểu.
"Đương nhiên là giao nhưng trả chứ ."
Trong bếp là ai nhanh mồm nhanh miệng, tiếp một câu.
Trần Hổ bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi lớn, "Ha ha ha, Cố Tranh Cố Tranh, cũng ngày hôm nay ."
Cố Tranh tiếp tục : " sẽ chuẩn vé tàu phương Nam cho các , đều là giường mềm, nghĩ sẽ từ chối ."
Trần Hổ chép chép miệng, lớn thế còn tàu hỏa đường dài bao giờ, nhưng ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy chứ?
Hắn sớm ngóng , ghế cứng, giường cứng, giường mềm khác biệt một trời một vực, ghế mấy ngày liền, cho dù là m.ô.n.g sắt cũng nứt tám mảnh.
Trần Hổ càng một thứ khác hơn, nghiêng về phía Cố Tranh, "Anh cũng kiếm cho một khẩu , đảm bảo sẽ giúp đưa đồ đến nơi."
Cố Tranh lạnh một tiếng, "Được thôi, nếu thể chấp nhận hậu quả chân cầm s.ú.n.g chân bắt , sẽ cho ."
Mặt Trần Hổ xanh mét, "Mẹ kiếp, Cố Tranh, chút chuyện của con ."
Nói thì , nhưng Trần Hổ cũng Cố Tranh là nguyên tắc, thể nào kiếm s.ú.n.g cho , nhưng Lâm Mãn thể công một khẩu s.ú.n.g, bọn họ còn ké giường mềm cũng tệ.
Có thể sung sướng tội gì chịu khổ?
Trần Hổ vỗ bàn, nhe cái răng lớn , "Được thôi, nể tình Cục trưởng Cố đặc biệt đến nhờ giúp đỡ, sẽ miễn cưỡng giúp cái ."
Tống Minh nhỏ giọng lầm bầm: "Anh Hổ T.ử cũng sợ đ.á.n.h, lời gợi đòn quá."
Những khác tán đồng gật đầu.
"Nếu Hổ T.ử bây giờ đ.á.n.h, chúng sẽ qua giúp ."
Mục đích đạt , Cố Tranh dứt khoát dậy, "Đồ đạc mấy ngày nữa sẽ đưa tới, vé tàu giường mềm mua xong sẽ đưa tới cùng luôn."
Trần Hổ gật đầu, dậy tiễn Cố Tranh, ở cửa cà lơ phất phơ : "Tạm biệt Cục trưởng Cố, rảnh rỗi thường xuyên ghé chơi nhé."
Đáp Trần Hổ là bóng lưng lạnh lùng thèm đầu của Cố Tranh.
Đợi Trần Hổ đóng cửa , nụ mặt lập tức biến mất, đen mặt với bốn trong bếp: "Là ai tiết lộ chuyện chúng phương Nam ngoài?"
Trần Hổ đột nhiên nổi giận khiến mấy Tống Minh ngẩn , , , cuối cùng vẫn là Trần Thuyên Trụ run rẩy giơ tay lên, "Anh, Hổ Tử, là em, hình như là ."
"Là thì là, thì , mày với tao cái gì mà hình như."
Tiếng gầm của Trần Hổ khiến Trần Thuyên Trụ run rẩy càng dữ dội hơn, khổ sở : "Em, em chỉ nghĩ là sắp phương Nam thì cũng báo với nhà một tiếng, nhưng em tuyệt đối em gì, em cũng ngờ nhà em to mồm như ."