Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 105: Trong Đầu Em Đang Nghĩ Cái Gì Đen Tối Thế
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:32:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Mãn nghiêng đầu, đôi môi ấm áp của Cố Tranh liền rơi xuống vành tai, mang đến một trận run rẩy.
Lâm Mãn tự nhiên giơ tay sờ sờ tai , bất động thanh sắc kéo giãn cách với Cố Tranh một chút, thẳng cảm xúc trong mắt Cố Tranh, nhẹ giọng : “Ăn cơm , lát nữa cơm canh nguội mất.”
Cố Tranh ghế, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Lâm Mãn, Lâm Mãn quen với ánh mắt như của Cố Tranh, hề để ý mở hộp cơm , may là thức ăn vẫn nguội.
Lâm Mãn cầm một cái màn thầu đưa qua: “Mau ăn , tiệm cơm quốc doanh hết cơm tẻ , em mua màn thầu cho .”
“Không ngờ đồng chí Lâm Mãn của chúng còn nhớ thích ăn cơm tẻ cơ đấy.”
Lời trêu chọc của Cố Tranh lập tức kéo Lâm Mãn về đoạn hồi ức đó, cô cũng là khi kết hôn với Cố Tranh một thời gian mới phát hiện thích ăn màn thầu mà thích ăn cơm tẻ, khổ nỗi doanh trại nơi Cố Tranh đóng quân thuộc vùng Tây Bắc, lương thực chính ở đó là bột mì.
Hơn nữa vẻ kén ăn, ăn cái gì trông cũng ngon miệng.
Cũng là một cô ăn cơm tẻ đặc biệt mua một túi gạo nhỏ về nấu cơm, một ăn hết bốn bát lớn, đó đủ ăn cô vội vàng nấu thêm cơm mới cho ăn no.
Mấy bát cơm tẻ đó cũng khiến Cố Tranh đêm hôm đó càng thêm nhiệt tình và chủ động, giày vò cả đêm.
Hồi ức bất chợt ùa về khiến Lâm Mãn giật , vội vàng chuyển dời suy nghĩ trong đầu, nhưng cái cổ và đôi tai đỏ bừng bán sạch sẽ bí mật nhỏ trong lòng Lâm Mãn.
Cố Tranh đưa tay sờ sờ dái tai Lâm Mãn: “Đồng chí Lâm Mãn, trong đầu em đang nghĩ cái gì đen tối thế?”
“Nói bậy bạ gì đó.”
Lâm Mãn giống như con mèo xù lông, nhe nanh múa vuốt với Cố Tranh, dọa Cố Tranh ngược khiến Cố Tranh khẽ thành tiếng, tâm trạng càng thêm .
Nhìn Cố Tranh như , Lâm Mãn nhắc đến mục đích chuyến của cô: “Cái đó, Cố Tranh, em đưa Văn Bân ca Hải Thị, nhưng em mua vé giường mềm của tàu hỏa, thể giúp em .”
Cố Tranh c.ắ.n một miếng màn thầu, nhanh chậm mở miệng: “Hóa việc mới chịu đến tìm .”
Lâm Mãn mím môi , đưa tay nhéo nhéo tay áo Cố Tranh: “Đồng chí Cố Tranh mặt lạnh tim nóng, chắc chắn sẽ giúp đỡ đúng .”
Tuy Cố Tranh chút khó chịu trong lòng vì Lâm Mãn đến tìm vì chuyện của đàn ông khác, nhưng thái độ của Lâm Mãn vẫn khiến Cố Tranh hưởng thụ.
“Vé mua xong , ngày , ba vé giường mềm, cùng em.”
Lâm Mãn trố mắt, trong mắt tràn đầy sự ngạc nhiên vui mừng, đột nhiên đưa tay ôm lấy Cố Tranh hôn lên má Cố Tranh một cái: “Thật ? Tốt quá , quá , cảm ơn Cố Tranh.”
Sự ấm áp mặt khiến tay Cố Tranh khựng , đây vẫn là đầu tiên Lâm Mãn vui vẻ hôn như .
Cố Tranh Lâm Mãn suýt chút nữa nhảy cẫng lên tại chỗ, ánh mắt càng thêm dịu dàng, lúc lời của Chu Văn Bân bất ngờ xông trong đầu Cố Tranh.
“Cô còn là Lâm Mãn cần che chở nữa .”
Giọng Cố Tranh chút khàn khàn: “Từ Hải Thị về, dạy em lái xe nhé.”
“Hả?”
Từng bất ngờ đến bất ngờ khác ập đến khiến Lâm Mãn chút luống cuống tay chân: “Sao em học lái xe?”
“Hôm đó em ở xe, em tay cầm vô lăng suýt chút nữa thủng một lỗ, cái còn đoán .”
Cố Tranh ngoài mặt vô cùng bình tĩnh gắp thức ăn ăn kèm với màn thầu, đột nhiên mắt xuất hiện một cái đầu xù lông, chủ nhân của cái đầu hai mắt sáng lấp lánh mở miệng.
“Cố Tranh, đột nhiên với em như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-105-trong-dau-em-dang-nghi-cai-gi-den-toi-the.html.]
Cố Tranh nheo mắt, giọng điệu chút nguy hiểm: “Lẽ nào đây đối với em ?”
“Cũng là , chỉ là đây cảm thấy thêm một ba, ba còn ba hơn cả ba em, hận thể em việc, quản em đến mức phiền, là chủ động giúp em việc em .”
Câu trả lời thật lòng của Lâm Mãn khiến trong lòng Cố Tranh chua xót, vẫn là đầu tiên suy nghĩ trong lòng Lâm Mãn.
“Xin , sẽ cố gắng thấu hiểu em, tôn trọng suy nghĩ của em, ủng hộ việc em , nhưng tiền đề là em chuyện nguy hiểm.”
Lâm Mãn thu biểu cảm, Cố Tranh một lúc lâu, xác định lời thật lòng mới nở nụ .
“Cố Tranh, chúng thử nữa .”
“Cạch.”
Tiếng đũa rơi truyền tai Lâm Mãn, theo đó là cái ôm mang theo mùi xà phòng thoang thoảng của Cố Tranh, c.h.ặ.t chẽ khảm Lâm Mãn trong lòng Cố Tranh.
“Được, chúng thử nữa.”
Đợi Lâm Mãn khóe miệng mang theo nụ tắt về đến nhà, đầu tiên phát hiện Lâm Mãn bất thường là Chu Văn Bân, đặc biệt là Lâm Mãn mang theo vẻ mặt vui vẻ và e thẹn của thiếu nữ đang yêu, điều khiến Chu Văn Bân càng thêm chắc chắn.
“Ấy, Tiểu Mãn, con về , con mau đến xem đồ mua .”
Tiếng chào hỏi phấn khích của Triệu Chi Lan khiến Lâm Mãn tới, một tay vớt Bình Bình và An An đang chạy vòng quanh góp vui bàn lên đùi , đ.á.n.h giá đồ đạc bày bàn.
Xem xong trong lòng Lâm Mãn cũng chút tính toán, Triệu Chi Lan trong lòng tính toán riêng, mua đều là đồ ăn thức uống thể thấy ở khắp nơi trong thành phố, món đồ quý giá nhất cũng chính là chiếc áo bông mua cho bà nội cô.
Thể diện, thiết thực, để mấy chi trong nhà họ Lâm chiếm hời mà vẫn kiếm đủ mặt mũi.
Hơn nữa cửa hàng bách hóa mua đồ khiến Triệu Chi Lan dạo đến vui vẻ, vui đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn ít.
“Mẹ, đồ mua lắm, và ba con về thì đạp xe đạp nhé, ngày con đưa Văn Bân ca Hải Thị , để ở nhà cũng ai dùng.”
Lời của Lâm Mãn khiến trong nhà đều dừng công việc trong tay, vội vàng : “Vé mua xong ? Ngày , như gấp quá, còn chuẩn chút đồ gì cho các con , cái nghèo nhà giàu đường, nướng bánh cho các con, luộc thêm ít trứng gà, còn nữa, còn nữa, quần áo cũng mang theo, đến đây, nhiều việc lắm đấy.”
“Mẹ, đừng vội, tự con là , còn cùng ba con về quê ?”
Triệu Chi Lan trừng mắt Lâm Thành Nghĩa một cái: “Trời sập xuống cũng quan trọng bằng chuyện của con gái .”
Lâm Thành Nghĩa Triệu Chi Lan trừng cho rùng một cái, vội vàng : “ đúng đúng, chuyện về quê vội, Tiểu Mãn, con thu dọn của con, những cái khác ba giúp con.”
Nói xong, Triệu Chi Lan kịp thu dọn đồ đạc bàn, vội vàng kéo Lâm Thành Nghĩa bếp.
Mạch Miêu ghé sát Lâm Mãn, mím môi nhịn : “Tiểu Mãn, em phát hiện dì Lan bây giờ càng ngày càng khí thế ?”
Bình Bình giơ cao tay nhỏ: “Mẹ nuôi, nuôi, con , con tại bà ngoại khí thế như .”
Chưa đợi Lâm Mãn và Mạch Miêu mở miệng hỏi, Bình Bình lắc lư cái đầu nhỏ : “Mẹ , tiền chính là sự tự tin của phụ nữ, trong tay lương thực trong lòng hoảng, bà ngoại giàu lắm.”
“Hahahaha.”
Lời của Bình Bình khiến Lâm Mãn và Mạch Miêu đến thẳng nổi lưng, Chu Văn Bân càng là ánh mắt đầy cưng chiều Bình Bình đang dương dương tự đắc.
An An căng khuôn mặt nhỏ như điều suy nghĩ: “Bình Bình, tớ kiếm tiền đều cho tiêu, tớ chính là sự tự tin của .”