Ánh trăng như nước, rải con đường nhỏ ở làng quê.
Du Uyển Nhi nương theo ánh trăng, đến mảnh ruộng của ông cụ Du.
Những bông lúa ánh trăng ánh lên màu vàng óng.
Cô đưa tay , đặt lên những bông lúa, nhắm mắt .
Một luồng sức mạnh vô hình từ lòng bàn tay cô lan tỏa , như một tấm lưới lớn trong suốt, bao phủ bộ cánh đồng.
Theo một ý niệm của cô, những bông lúa trĩu nặng bắt đầu nhanh ch.óng biến mất.
Một lát , cô mở mắt .
Trước mắt chỉ còn một mảnh ruộng trơ trụi những gốc rạ, khẽ lay động trong gió đêm.
Khóe miệng Du Uyển Nhi khẽ nhếch lên.
như quá lộ liễu.
Phải xử lý dấu vết.
Cô đầu hỏi con chim sẻ nhỏ vai: “Các quen con vật nào lớn hơn ?”
Tiểu Cơ đập cánh: “Quen chứ! Mấy hôm chúng tớ chơi trong núi, gặp một con lợn rừng!”
Lợn rừng?
Du Uyển Nhi mắt sáng lên, “Có thể gọi nó đến ?”
Tiểu Tra nghiêng đầu: “Uyển Uyển gọi nó đến gì? Con ghét nhất động vật phá hoại mùa màng ?”
“Lúa thu , chỉ còn gốc rạ. Để lợn rừng ăn gốc rạ, thể hủy dấu vết, đỡ cho họ cứ mãi nhăm nhe bắt chúng giúp thu hoạch.”
Du Uyển Nhi giải thích, “Lợn rừng ăn gốc rạ ?”
“Ăn chứ! Lợn rừng cái gì cũng ăn!” Tiểu Cơ tranh , “Uyển Uyển, chúng tớ dẫn tìm nó!”
Hai con chim sẻ bay lượn phía dẫn đường.
Du Uyển Nhi theo chúng lên núi, đến một gốc cây lớn.
Trong bụi gai truyền tiếng sột soạt.
Tiểu Tra đậu cành cây, cất cao giọng gọi: “Anh Lợn! Có ở đó ?”
Bụi gai đột nhiên rung chuyển mạnh, một con lợn rừng hình vạm vỡ, mắt một vết sẹo chui .
Nó cảnh giác quanh, khi thấy Du Uyển Nhi thì rõ ràng sững sờ.
“Người? Cô đến đây gì?”
Nó hỏi bằng giọng cục cằn, cặp nanh ánh trăng ánh lên vẻ lạnh lẽo.
“Mời các vị ăn.” Du Uyển Nhi mỉm .
Con lợn rừng hừ một tiếng:
“Loài bụng đến thế ? Nhìn con mắt của ! Chính là loài các mù! Đừng hòng lừa , mau ! Nếu ăn thịt cô!”
Tiểu Cơ và Tiểu Tra lập tức tức giận:
“Lợn ! Uyển Uyển bụng mời ngươi, ngươi còn dọa cô ! Uyển Uyển chúng !”
Chúng mổ áo Du Uyển Nhi, kéo cô .
Du Uyển Nhi vỗ về chúng, về phía con lợn rừng: “Nếu sợ ngươi ăn thịt , một đến đây.”
Cô đưa tay , hướng về phía mắt của con lợn rừng.
Con lợn rừng né, nhưng cơ thể thể cử động.
Nó kinh hãi phát hiện, con trông vẻ yếu đuối thể dễ dàng khống chế nó.
Tay Du Uyển Nhi nhẹ nhàng chạm vết sẹo mắt nó.
Ánh sáng mờ ảo lóe lên, vết thương lành với tốc độ mắt thường thể thấy.
“Mở xem .” Cô .
Con lợn rừng chớp mắt, tầm đột nhiên trở nên rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-88-trieu-hoi-bay-heo-rung-don-sach-ruong-lua.html.]
Nó tin nổi lắc đầu, chớp mắt thêm mấy .
“Mắt của … khỏi ?!”
Nó kích động gầm lên.
Trong hang ổ lập tức một trận xôn xao.
Lại năm con lợn rừng chui , lớn nhỏ đều , tất cả đều căng thẳng vây quanh.
“Sao ? Loài đến đ.á.n.h chúng ?”
“Mắt thương ?”
Ba con lợn rừng con càng hung hăng hơn:
“Ai bắt nạt bố! Chúng húc c.h.ế.t !”
Một trong ba con lợn con thấy Du Uyển Nhi, mắt sáng lên: “Người, cô sờ bố ?”
Du Uyển Nhi ngơ ngác, đang định hỏi.
Con lợn rừng sẹo đao kích động vòng tròn:
“Không ! Mắt khỏi ! Thật sự khỏi !”
Đàn lợn rừng im lặng một lúc, đó bùng nổ những tiếng kêu vui vẻ.
Chúng vây , dùng mũi nhẹ nhàng chạm con mắt lành của con lợn rừng sẹo đao.
Du Uyển Nhi bên cạnh im lặng chờ đợi.
Đàn lợn rừng tổng cộng chín con: con lợn rừng sẹo đao rõ ràng là đầu đàn, còn năm con lợn rừng trưởng thành và ba con lợn con choai choai.
Một lúc lâu , con lợn rừng sẹo đao bình tĩnh , đến mặt Du Uyển Nhi, cúi đầu:
“Người, cảm ơn cô. Cô cần chúng gì, cứ việc .”
Những con lợn rừng khác cũng nhao nhao hùa theo.
“ nhờ các vị giúp ăn hết gốc rạ một mảnh ruộng.” Du Uyển Nhi .
Đàn lợn rừng ngẩn .
“Bảo chúng phá hoại mùa màng?” Con lợn rừng sẹo đao nghi hoặc, “Loài ghét nhất chúng ? Có một em của năm ngoái xuống núi tìm thức ăn, đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Ba con lợn con nhao nhao:
“Bố bao giờ cho chúng con xuống núi!”
“Dưới núi nguy hiểm!”
“Gốc rạ ngon ?”
Du Uyển Nhi giải thích: “Lúa thu , chỉ còn gốc rạ. Hơn nữa chỉ thôi, các vị vẫn sinh sống bình thường núi, phá hoại ruộng của khác.”
Con lợn rừng sẹo đao suy nghĩ một chút, gật đầu: “Được, chúng .”
Du Uyển Nhi thấy , hài lòng gật đầu, “Được, các vị theo . nhỏ tiếng một chút, tuyệt đối đừng kinh động đến khác. Nếu phát hiện, chúng đều sẽ gặp rắc rối đấy!”
“Gặp rắc rối là ?”
“Chắc là bảo chúng ăn hết thì mang một ít về?”
Du Uyển Nhi đám lợn rừng nhỏ giọng bàn tán, mặt liền tối sầm.
Cô vẫn đ.á.n.h giá quá cao đám lợn rừng , ngoài con lợn sẹo đao thông minh một chút, những con khác đều còn ngơ ngác.
“Ngu ngốc! Là bảo các ngươi cẩn thận một chút, yên tĩnh một chút!”
Tiểu Cơ sửa .
Đám lợn rừng cũng khá lời, Tiểu Cơ quả nhiên yên tĩnh hơn nhiều.
Du Uyển Nhi cất bước xuống núi, đám lợn rừng thì theo sát phía cô.
Trên đường , những con lợn rừng tỏ ngoan ngoãn lạ thường, phát một tiếng động nào.
Trở bờ ruộng, Du Uyển Nhi chỉ mảnh ruộng trơ trụi gốc rạ: “Ăn hết những gốc rạ .”