Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 544: Hướng Nghiên Cứu

Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:35:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường sá bên trong viện nghiên cứu sạch sẽ.

 

Cây cối rợp bóng mát, từng tòa nhà vẻ ngoài mộc mạc rải rác trong đó, thỉnh thoảng thể thấy một hai nghiên cứu viên mặc đồ bảo hộ màu xanh lam hoặc áo blouse trắng vội vã ngang qua.

 

Thư ký dẫn họ về phía một tòa nhà nhỏ treo biển “Phòng Nghiên cứu Vật liệu và Công nghệ Tiền duyên”.

 

“Kỹ sư Dư, Kỹ sư Dương, phòng thí nghiệm và văn phòng của hai vị đều chuẩn theo yêu cầu, thiết cũng cơ bản điều chỉnh xong. Viện trưởng ngài xử lý xong việc gấp trong tay sẽ qua đây.”

 

Bước tòa nhà nhỏ, môi trường lập tức trở nên khác biệt.

 

Trong hành lang tràn ngập mùi kim loại và hóa chất nhàn nhạt.

 

Trên tường treo những bảng biểu đồ và công thức phức tạp, thỉnh thoảng từ khe cửa đóng kín truyền đến tiếng vo ve yếu ớt của máy móc đang hoạt động.

 

Họ xuống văn phòng tạm thời chất đầy tài liệu và bản vẽ của Dư Mưu Tiến bao lâu, ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập và vang dội, kèm theo tiếng gọi bằng tiếng Trung cứng nhắc:

 

“Dư? Dương? Là các bạn trở về ?”

 

Cửa văn phòng đẩy , Giáo sư David Dupont xuất hiện ở cửa.

 

“Haha! Bạn của ! Quả nhiên là ông!”

 

Ông sải bước , tiên là ôm c.h.ặ.t Dư Mưu Tiến một cái, đó nhiệt tình bắt tay với Dương Thải Hà.

 

Mãi đến lúc , ông mới chú ý tới Du Uyển Nhi đang một bên, đôi mắt màu xanh lam nháy mắt trừng lớn,

 

“Oh! God! Uyển Nhi! Tiểu thiên sứ! Cháu cũng ở đây!”

 

Ông kích động đến mức năng chút lộn xộn, tiếng Trung xen lẫn tiếng Anh, bước nhanh đến mặt Du Uyển Nhi.

 

Muốn bắt tay cảm thấy đủ, cuối cùng chỉ dùng sức vung vẩy cánh tay, bày tỏ sự vui mừng của : “Tốt quá ! Có thể gặp cháu, thật sự là quá! Nơi , ! Rất ! Chúng , thể nghiên cứu! Tự do!”

 

Đối với ông, Du Uyển Nhi chỉ là ân nhân cứu mạng, mà còn là dẫn đường đưa ông từ bóng tối đến với mảnh đất khoa học màu mỡ.

 

Động tĩnh thu hút thêm nhiều .

 

Giáo sư Tiêu Triển từ phòng bên cạnh thò đầu , thấy Du Uyển Nhi liền nở nụ ôn hòa: “Đồng chí Uyển Nhi đến đây?”

 

Giáo sư Lev Ivanov cũng tiếng mà đến, dùng tiếng Anh chào hỏi: “Cô Du, vui gặp cô.”

 

Ngay lúc mấy vị giáo sư vây quanh Du Uyển Nhi nhiệt tình trò chuyện, giọng của Viện trưởng Trần từ cửa truyền đến:

 

“Náo nhiệt ? Từ xa thấy giọng của Giáo sư David .”

 

Trần Vi Dân bước , rõ ràng là sự huyên náo ở đây thu hút tới.

 

Khi ông vây ở giữa là Du Uyển Nhi, trong mắt lộ sự kinh hỉ: “Đồng chí Uyển Nhi! Cháu đến...”

 

Nói một nửa đột nhiên khựng .

 

Ông Du Uyển Nhi, vợ chồng Dư Mưu Tiến bên cạnh cô, một ý nghĩ xẹt qua trong đầu, khiến ông khỏi há hốc mồm, “Đồng chí Uyển Nhi? Cháu chính là cháu gái mà Giáo sư Dư và Giáo sư Dương ?”

 

Hôm qua Dư Mưu Tiến và Dương Thải Hà chỉ hôm nay sẽ dẫn cháu gái đến tham quan viện nghiên cứu.

 

Ai thể ngờ cháu gái của họ chính là Du Uyển Nhi cứu họ về chứ!

 

“Cái gì?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-544-huong-nghien-cuu.html.]

Lời , trong văn phòng lập tức yên tĩnh .

 

Giáo sư David đột ngột đầu, qua giữa vợ chồng Dư Mưu Tiến và Du Uyển Nhi, dùng tiếng Trung mang theo khẩu âm kinh hô:

 

“Cháu gái?! Uyển Nhi là... Dư, cháu gái của ông?! Chúa ơi! Thật thể tin nổi!”

 

Giáo sư Tiêu Triển cũng sửng sốt, đỡ lấy gọng kính, bừng tỉnh đại ngộ: “Chà chà! Lão Dư, Thải Hà, hai giấu kỹ thật đấy!”

 

Giáo sư Lev nở nụ ôn hòa: “Đây đúng là một tin . Dư, Dương, hai một cô cháu gái vô cùng xuất sắc.”

 

Giáo sư David kích động vỗ vai Dư Mưu Tiến: “Dư! Ông quá may mắn ! Có cô cháu gái như ! Dũng cảm! Lương thiện! Là thiên sứ!”

 

Dư Mưu Tiến và Dương Thải Hà , giải thích: “Thực ... chúng cũng mới cách đây lâu.”

 

“Năm đó trong thời kỳ biến động, chúng và con trai thất lạc .”

 

Dư Mưu Tiến tiếp lời, “Mãi đến đợt tĩnh dưỡng , mới tình cờ tìm bọn họ. Uyển Nhi chính là cháu gái ruột của chúng , chúng cũng mới nhận lâu.”

 

Lời giải thích khiến những mặt đều sững sờ.

 

Giáo sư David là đầu tiên phản ứng , ông kích động nắm lấy tay Dư Mưu Tiến: “Dư! Thật sự là quá ! Chúa phù hộ! Các bạn chỉ giành tự do, mà còn tìm nhà!”

 

Giáo sư Tiêu Triển vui mừng gật đầu: “Lão Dư, Thải Hà, chúc mừng hai ! Đây đúng là song hỷ lâm môn mà!”

 

Giáo sư Lev dùng tiếng Anh chân thành : “Đây đúng là một câu chuyện . Chúc mừng gia đình các bạn đoàn tụ.”

 

Viện trưởng Trần vô cùng cảm khái: “Hóa ! Thảo nào đây hai từng nhắc tới. Bây giờ thì , chỉ tìm nhà, còn là một cô cháu gái xuất sắc như !”

 

Giáo sư David đột nhiên nghĩ đến điều gì, mắt sáng lên: "Cho nên, lúc đầu Uyển Nhi đến cứu chúng , thực chất là đang cứu ông bà nội của ? Đây quả thực là sự an bài của phận! Thật sự là quá tuyệt vời!"

 

Trong văn phòng lập tức tràn ngập bầu khí ấm áp.

 

Dư Mưu Tiến thấy đều ở đây, vỗ vỗ vai cháu gái, “Uyển Nhi, nếu đều ở đây, chi bằng cháu ý tưởng hôm qua của cháu cho thử xem?”

 

“Ý tưởng gì? Uyển Nhi, cháu ý tưởng thần kỳ gì ? Mau thử xem.”

 

Trong đôi mắt màu xanh lam của David lấp lánh ánh sáng tò mò.

 

Giáo sư Lev cũng tiến gần hơn một chút, dùng tiếng Trung mang theo khẩu âm : “ , chúng đều thử!”

 

Du Uyển Nhi gật đầu, đem sự bối rối mượn động vật tiến hành giám sát, nhưng hạn chế bởi tốc độ truyền tải thông tin và trọng lượng thiết kể chi tiết.

 

“... Cho nên cháu đang nghĩ, nếu thể giải quyết hai vấn đề then chốt , lẽ thật sự thể thực hiện việc giám sát hiệu quả hơn.”

 

Sau khi cô xong, trong văn phòng chìm sự suy tư ngắn ngủi.

 

“Tuyệt diệu!” Giáo sư Lev là đầu tiên vỗ bàn khen ngợi, kích động xoay một vòng tại chỗ, “Lợi dụng phạm vi hoạt động của bản sinh vật để xây dựng mạng lưới giám sát, ý tưởng quá tuyệt vời! Sao nghĩ đến việc nghiên cứu theo hướng nhỉ?”

 

Giáo sư David đỡ lấy gọng kính, dùng tiếng Anh : “Từ góc độ kỹ thuật mà , hướng triển vọng. Chúng bước đột phá nhất định về phương diện năng lượng vi hình, pin thể rắn hiện đang nghiên cứu phát triển, nếu trải qua vài thế hệ tối ưu hóa nữa, về mặt lý thuyết thể nhỏ bằng móng tay, nhưng thể giúp thiết hoạt động liên tục trong một thời gian khá dài.”

 

Giáo sư Tiêu Triển tiếp lời, trong giọng điệu mang theo sự hưng phấn: “Về phương diện cảm biến, công nghệ ‘chấm lượng t.ử’ của lẽ sẽ đất dụng võ. cần rõ là, hiện tại công nghệ vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Nếu nghiên cứu tiếp theo thuận lợi, chúng quả thực thể thử thiết kế cảm biến vi hình nhạy cảm với hình ảnh, âm thanh đặc định, trọng lượng hy vọng kiểm soát trong vòng vài gram.”

 

Dương Thải Hà tiếp lời: “Vật liệu cố định và vỏ bảo vệ thể giao cho chúng nghiên cứu. Vật liệu composite kiểu mới mà chúng đang nghiên cứu phát triển, về mặt lý thuyết thể nhẹ bền, còn thể đảm bảo tính tương thích sinh học, sẽ tổn thương đến động vật.”

 

Giáo sư Lev chờ đợi nữa mà vẽ sơ đồ lên bảng đen: “Việc truyền tải thông tin thể áp dụng mô hình phân cấp. Tín hiệu cảnh báo đơn giản phát thông qua tần đặc định, thông tin hình ảnh phức tạp thể truyền về trong môi trường an . Ý tưởng về mặt lý thuyết là khả thi!”

 

Viện trưởng Trần các giáo sư thảo luận sôi nổi, càng càng kích động: “Đồng chí Uyển Nhi, ý tưởng mà cháu đưa thật sự là quá tuyệt vời! Hướng nghiên cứu vô cùng giá trị! Nếu thể đạt bước đột phá, chỉ trong lĩnh vực giám sát trị an, mà trong khảo sát dã ngoại, cảnh báo thiên tai, trinh sát quân sự v. v. đều sẽ mang những đổi mang tính cách mạng!”

 

 

Loading...