Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 534: Câu Trả Lời Của Điêu Già

Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:35:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Du Uyển Nhi và Đội trưởng Vương lập tức bám theo.

 

Cái mũi nhỏ của sói con dán c.h.ặ.t xuống mặt đất, dẫn dắt băng qua đám cỏ dại rậm rạp cao đến đầu gối.

 

Cuối cùng, khi băng qua một vạt cỏ đổ rạp, nó dừng một con đường đá lởm chởm, đầu sủa với Du Uyển Nhi:

 

“Mẹ ơi, chính là chỗ ! Mùi nồng nhất!”

 

Đội trưởng Vương và mấy đồng chí công an rõ địa điểm, trong mắt là sự kinh ngạc!

 

Đây chẳng là vị trí Du Chính Phong phát hiện bàn tay đứt lìa ?!

 

“Sao là chỗ ?!”

 

Một công an trẻ tuổi buột miệng thốt lên.

 

Đội trưởng Vương xổm xuống, ánh mắt quét qua giữa vòng tròn vôi và hướng họ tới, lông mày xoắn xuýt : “Từ vết m.á.u ở góc tường ... truy tung đến đây? Nói cách khác, một chút m.á.u trong vết m.á.u ở góc tường, và bàn tay đứt lìa , là của cùng một ?!”

 

Nhớ tới lông chim và phân chim mà Du Chính Phong nhắc đến.

 

Chỉ trong nháy mắt, Đội trưởng Vương suy đoán, “Lẽ nào, vị trí ban đầu của bàn tay là ở chân tường , chỉ là đó chim tha đến đây?”

 

Ngay lúc Đội trưởng Vương đang suy đoán, Du Uyển Nhi hành động.

 

Lập tức thông qua ý niệm lệnh cho Tiểu Tra và Tiểu Cơ:

 

“Tiểu Tra, huy động chim ch.óc gần đây, treo thưởng hỏi thăm, là ai đem thứ trong vòng tròn tới đây!”

 

Tiểu Tra nhận lệnh, lập tức tinh thần phấn chấn hòa đám chim ch.óc xung quanh.

 

“Này ! Các em gần đây! Giúp một tay với! Nhìn thấy chỗ khoanh tròn mặt đất ? Có ai miếng thịt trong vòng tròn là ai đem tới đây ? Cung cấp thông tin thưởng!”

 

Tiểu Cơ tuy kêu, nhưng cũng bay lên chỗ cao, ánh mắt sắc bén quét bốn phía, dường như đang đ.á.n.h giá xem con chim nào thể là kẻ chuyện.

 

Tiếng gọi mang theo “phúc lợi” của Tiểu Tra nhanh hiệu quả.

 

Không bao lâu , một con chim khách xám với bộ lông rối bù thò đầu từ bụi cây gần đó, to gan hỏi:

 

“Thứ mà các là thứ gì?! Là sâu béo ? Có bao nhiêu?”

 

“Có , tất nhiên là , bao nhiêu bấy nhiêu. Chỉ cần mày cung cấp thông tin hữu ích cho bọn tao.”

 

Tiểu Tra thấy chim ló đầu , vội vàng đáp .

 

Chim ch.óc xung quanh đồ ăn đều bay tới,

 

“Miếng thịt mày tao là ai mang tới, bọn tao cũng đồ ăn ?”

 

“Ây, đám chim các chẳng hiểu quy củ gì thế? Không đến đến ?”

 

“Ai thèm quan tâm mày đến đến . Tao ! Là tên ‘Đại Trảo Tử’ đấy! Mấy hôm moi từ kẽ tường nào , tưởng là thịt ngon gì, định tha về tổ, kết quả nửa đường thấy mùi vị đúng, liền vứt ở đó! Làm nó buồn nôn c.h.ế.t , về nhà còn c.h.ử.i bới nửa ngày trời!”

 

Đại Trảo Tử?!

 

“Hỏi nó Đại Trảo T.ử là ai? Ở ?”

 

Du Uyển Nhi truyền âm .

 

Tiểu Tra lập tức theo chỉ thị của Du Uyển Nhi, gân cổ lên truy hỏi:

 

“Người em, chơi đấy! Sâu béo bao no! Mau xem, ‘Đại Trảo Tử’ là ai? Bây giờ đang dừng chân ở ?”

 

Con chim khách xám còn kịp trả lời, một con chim sẻ hóng hớt bên cạnh nhịn giành đáp:

 

“Tao tao ! ‘Đại Trảo Tử’ chính là con điêu già ngốc nghếch đậu ống khói bỏ hoang của xưởng Hồng Tinh! Sức thì lớn, não thì ngu! Lần còn cướp thóc tao tìm nữa!”

 

đúng đúng, chính là nó!”

 

“Tổ của nó ở ngay trong cái lỗ thủng đỉnh ống khói đó!”

 

Bầy chim mồm năm miệng mười, chớp mắt bán sạch sành sanh gốc gác của “Đại Trảo Tử”.

 

Tiểu Tra nhanh ch.óng tổng hợp tình báo, bay về vai Du Uyển Nhi:

 

“Uyển Uyển! Hỏi rõ ! ‘Đại Trảo Tử’ là một con điêu sống ống khói lớn bỏ hoang của xưởng cơ khí Hồng Tinh! Sức lớn, nhân phẩm chim hình như gì, còn từng cướp đồ ăn của chim khác!”

 

Du Uyển Nhi lập tức chuyển đạt thông tin cho Đội trưởng Vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-534-cau-tra-loi-cua-dieu-gia.html.]

 

Trong mắt Đội trưởng Vương lóe lên tia sáng, “Đồng chí Du, thể nhờ bạn chim nhỏ của cô... dẫn đường, hoặc nghĩ cách giao tiếp với con điêu đó ? Chúng cần thấy gì!”

 

Chỉ cần tìm đặt bàn tay đứt lìa, về cơ bản cũng còn xa hung thủ nữa.

 

Điều tất nhiên là chắc chắn .

 

Không cần Đội trưởng Vương đặc biệt dặn dò, Du Uyển Nhi để Tiểu Tra và bầy chim bàn bạc xong chuyện dẫn đường.

 

Mọi sự dẫn dắt của bầy chim, đến khu vực xưởng cơ khí Hồng Tinh.

 

Tiểu Tra và Tiểu Cơ lượn lờ ở đoạn giữa ống khói, nhưng dám quá gần.

 

“Uyển Uyển! Tên ngốc to xác đó đang ở ! Hình như nó ăn no, đang ngủ gật!”

 

Tiểu Tra báo cáo, “Bọn dám quá gần, tính khí nó hình như lắm!”

 

Du Uyển Nhi ngẩng đầu lên đỉnh ống khói, trực tiếp khóa c.h.ặ.t luồng khí tức kiêu ngạo .

 

“‘Đại Trảo Tử’, tao là Du Uyển Nhi. Thứ mấy hôm mày tha từ góc tường xưởng dệt, liên quan đến một vụ án. Nói cho tao , lúc đó mày thấy gì ở đó.”

 

Giọng đỉnh ống khói mang theo sự khó chịu vì quấy rầy truyền đến:

 

“Mày miếng thịt thối đó hả? Hừ! Ông đây rảnh quản chuyện bao đồng của đám thú hai chân chúng mày!”

 

Du Uyển Nhi thời gian đôi co với nó, trực tiếp sử dụng dị năng thi triển uy áp lên nó.

 

“Chuyện quan trọng, cho tao , mày thấy ai?”

 

Giọng già nua khựng một chút.

 

Nhận sự khác thường của Du Uyển Nhi, tuy để ý, nhưng áp lực vẫn mất kiên nhẫn đáp :

 

“Nhìn thấy ! Một con thú hai chân, lén lút ở chân tường ! Đợi nó ông đây mới xuống!”

 

“Là nam nữ? Tướng mạo thế nào?”

 

Du Uyển Nhi lập tức truy hỏi, nắm bắt điểm mấu chốt.

 

“Nữ!” Giọng con điêu chắc chắn, “Mặc bộ quần áo xám xịt, trùm đầu, gầy nhom, chỉ thấy bóng lưng, thấy mặt! Động tác ngược nhanh, đặt đồ xuống là chạy!”

 

Nữ?

 

Chỉ một bóng lưng?

 

Manh mối đến đây trở nên mơ hồ, nhưng tính định hướng vô cùng rõ ràng.

 

Du Uyển Nhi nhanh ch.óng chuyển đạt thông tin cho Đội trưởng Vương và nghi ngờ của , “ nghi ngờ phụ nữ chắc chắn thù oán với của xưởng dệt, nếu cũng sẽ tốn công sức dẫn dắt tầm của chúng đến xưởng dệt như .”

 

Đội trưởng Vương đồng tình gật đầu: “Ừm, cố ý đặt bàn tay đứt lìa ở chân tường xưởng dệt, còn tạo vết m.á.u giả dẫn chúng qua đó... Rất rõ ràng, mục tiêu của cô chính là xưởng dệt!”

 

Ngay lúc họ chuẩn điều tra xưởng dệt, sói con bỗng nhiên c.ắ.n lấy ống quần Du Uyển Nhi,

 

“Mẹ ơi, sói con ở đây cũng ngửi thấy mùi của nãy.”

 

Bước chân Du Uyển Nhi khựng .

 

“Đội trưởng Vương, đợi !” Cô lập tức gọi Đội trưởng Vương , “Có phát hiện mới! Ở đây cũng mùi của nạn nhân!”

 

Đội trưởng Vương đột ngột đầu, mặt đầy sự khiếp sợ và ngỡ ngàng: “Cái gì?! Ở đây cũng ?!”

 

“Lập tức lục soát khu vực xung quanh đáy ống khói!” Đội trưởng Vương lập tức lệnh.

 

Ngay lúc các đồng chí công an hành động, đỉnh ống khói, con điêu già nua lên tiếng.

 

“Hừ! Ồn ào c.h.ế.t ! Đám thú hai chân ngu ngốc chúng mày, cứ xoay quanh chút thịt thối đó cái gì! Thứ đó vốn dĩ là ông đây tha từ chỗ khác về!”

 

“Chỗ khác”?!

 

Trong lòng Du Uyển Nhi giật thót, lập tức dùng ý niệm truy hỏi:

 

“Chỗ khác là ở ?”

 

“Còn thể là ở ?” Giọng con điêu tràn đầy sự ghét bỏ, “Chính là bên cạnh cái nhà chất đầy giá sắt, ống sắt, đống sắt vụn ở phía bắc đó! Hai hôm ông đây tìm đồ ăn ở đó, thấy thứ bọc bằng vải rách vứt trong cỏ, còn tưởng nhặt bảo bối, tha về nếm thử, phi! Vừa cứng thối! Căn bản thể nuốt nổi!”

 

“Tức đến mức ông đây vứt thẳng bên cạnh tổ luôn! Không ngờ hôm nay ngoài lượn một vòng, vất vả lắm mới tìm đồ ăn, kết quả là thứ ! Thật sự là xui xẻo mở cửa cho xui xẻo, xui xẻo đến tận nhà! Sớm là thứ phiền phức , ông đây chạm cũng thèm chạm!”

 

 

Loading...