Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 468: Con Trai: Tạ Hoài An

Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:34:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Hoài An chỉ truyền tin tình báo là học trò của ông bà Dư ở nước ngoài.

 

Lúc đó thời gian hành động gấp gáp, cố ý tìm hiểu họ tên cụ thể, các báo cáo và kết nối đó cũng chủ yếu do bên Bộ trưởng Lý trực tiếp phụ trách.

 

Lúc , một trùng họ trùng tên với mặt, Tạ Hoài An chỉ cảm thấy kỳ lạ.

 

Anh nhanh ch.óng thu liễm tâm trí, mặt để lộ mảy may sự khác thường.

 

"Đồng chí Tô Uyển Thanh, mời . bà, may mà bà."

 

Tạ Hoài An hiệu về phía chiếc ghế bên cạnh, "Bà lo lắng cho tình hình của ông bà Dư ?"

 

Tô Uyển Thanh gật đầu, vẻ lo âu giữa hai hàng lông mày vẫn tan: " thầy cô đón về Lộc Thành, trong lòng vô cùng mong ngóng. Đến nơi sắp xếp đó thấy , thật sự yên tâm, nên mới tìm đến chỗ Tạ đoàn trưởng. Không ... thể cho gặp thầy cô một lát ? Xác nhận họ chuyện đều , cũng an tâm ."

 

"Đồng chí Tô Uyển Thanh," Giọng Tạ Hoài An dịu , "Xin hãy yên tâm. Hai vị giáo sư hiện đang bảo vệ tuyệt đối nghiêm ngặt. thể đảm bảo với bà, hai ông bà sức khỏe vấn đề gì, trong quá trình hành động chịu bất kỳ tổn thương nào, tổ y tế vẫn luôn theo dõi sát tình trạng sức khỏe của họ."

 

Nghe lời đảm bảo chắc chắn , đặc biệt là mấy chữ "sức khỏe vấn đề gì", trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Tô Uyển Thanh cuối cùng cũng rơi xuống đất.

 

"Còn về việc gặp mặt," Tạ Hoài An tiếp, "Hai ông bà hiện tại vẫn còn việc, tạm thời thể sắp xếp thăm hỏi. Hy vọng bà thể hiểu."

 

Tô Uyển Thanh tuy chút thất vọng, nhưng cũng hiểu mối quan hệ lợi hại. "... hiểu , Tạ đoàn trưởng. Cảm ơn thông báo."

 

Bà gật đầu, "Chỉ cần thầy cô bình an là , thể đợi."

 

Lúc Tiểu Trương bưng nước .

 

Tạ Hoài An nhận lấy tách , giống như thuận miệng nhắc tới: "Nghe đồng chí Tô chuyện, chút giọng điệu bên phía Vân Thành?"

 

"Tạ đoàn trưởng thính tai thật." Tô Uyển Thanh nhận lấy nước , nở một nụ khổ, "Hồi trẻ từng sống ở Vân Thành vài năm, đó... thì nước ngoài."

 

"Thì ." Tạ Hoài An bất động thanh sắc tiếp lời, "Vân Thành là một nơi . Đồng chí Tô ở bên đó còn nhà ? Nếu về thăm, đến Vân Thành việc, thể tiện đường đưa bà một đoạn."

 

Ngón tay Tô Uyển Thanh siết , im lặng một lát.

 

"Cảm ơn ý của Tạ đoàn trưởng, nhưng mà... cần ." Giọng bà nhỏ một chút, "Bên phía Vân Thành... còn vướng bận gì nữa ."

 

Lời khỏi miệng, đáy lòng liền dâng lên sự cay đắng.

 

Sao thể vướng bận chứ?

 

Chỉ là chồng hy sinh, còn con trai của họ... chắc hẳn sớm hận thấu xương tròn trách nhiệm , gặp nữa .

 

Nơi đó... sớm còn là nhà của bà nữa.

 

Bà khựng , giống như giải thích mà bổ sung thêm: "Mẹ lớn tuổi , cần chăm sóc. Lần trở về, chỉ ở bên cạnh bà thật ."

 

Tạ Hoài An chú ý tới lúc bà " còn vướng bận gì nữa", ánh mắt một khoảnh khắc hoảng hốt.

 

Phản ứng tinh vi khiến sự nghi ngờ trong lòng càng sâu hơn.

 

"Hiểu . Người già quả thực cần con cái ở bên cạnh." Anh nương theo chủ đề , "Đồng chí Tô về nước, là định ở lâu dài?"

 

"Xem tổ chức sắp xếp thế nào." Giọng điệu Tô Uyển Thanh khôi phục sự bình tĩnh, "Nếu quốc gia cần, luôn sẵn sàng chờ lệnh."

 

Hai trò chuyện vài câu chuyện nhà, nhưng Tạ Hoài An thể cảm nhận , đối phương đang cố ý lảng tránh về tình hình cụ thể ở Vân Thành.

 

Mỗi khi chủ đề chạm đến cuộc sống ở Vân Thành, bà luôn hời hợt cho qua.

 

Một lát , Tô Uyển Thanh dậy cáo từ: "Tạ đoàn trưởng, cảm ơn . Nếu thầy cô bình an, sẽ phiền thêm nữa."

 

"Đồng chí Tô khách sáo ." Tạ Hoài An dậy tiễn khách, "Đợi thủ tục tất, nhất định sẽ sắp xếp cho bà và hai ông bà gặp mặt trong thời gian sớm nhất."

 

Sau khi tiễn bà , Tạ Hoài An một cửa sổ, cục diện nghi ngờ trong lòng ngày càng lớn.

 

Trùng họ trùng tên, từng sống ở Vân Thành, lảng tránh về quá khứ... những manh mối cứ xoay vòng trong đầu .

 

Còn Tô Uyển Thanh lúc , khi bước khỏi tòa nhà văn phòng, cũng nhịn dừng bước, ngoái đầu một cái.

 

Vị Tạ đoàn trưởng nãy mang đến cho bà một cảm giác gần gũi nên lời.

 

Đặc biệt là góc nghiêng lúc cúi đầu uống , khiến bà nhớ đến bóng dáng mờ nhạt trong ký ức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-468-con-trai-ta-hoai-an.html.]

 

"Hoài An..." Bà thầm gọi cái tên nhiều năm gọi thành tiếng trong lòng, "Con bây giờ đang ở ? Sống ?"

 

Bà chợt nghĩ đến, vị Tạ đoàn trưởng nãy cũng họ Tạ, thật là trùng hợp.

 

Con trai cũng bây giờ thế nào , nếu ở trong quân đội, chắc hẳn cũng sẽ xuất sắc như vị Tạ đoàn trưởng nãy nhỉ.

 

Bà thầm hạ quyết tâm, đợi định , nhất định thông qua tổ chức dò hỏi tin tức của con trai.

 

Đã bao nhiêu năm , ít nhất bà cũng con trai trở thành như thế nào.

 

Còn Trường Thanh... vẫn là đợi tất cả chuyện kết thúc hẵng thăm , cũng thể với chuyện của con trai...

 

Tiễn Tô Uyển Thanh , khoảnh khắc cửa văn phòng đóng , sự ung dung mặt Tạ Hoài An dần phai nhạt, thế bằng một sự suy tư sâu xa.

 

Anh trở bàn việc, lập tức xử lý công vụ, mà lấy một cây b.út máy, chậm rãi xuống ba chữ tờ giấy nhớ: Tô Uyển Thanh.

 

Vết mực khô, ánh mắt trở nên sắc bén.

 

Trùng họ trùng tên, Vân Thành, cảm giác quen thuộc khi đối mặt... quá nhiều sự trùng hợp chỉ hướng về một khả năng kinh .

 

Anh trầm ngâm một lát, đó nhấn nút liên lạc nội bộ: "Tiểu Trương, đây một lát."

 

"Đoàn trưởng?"

 

"Đồng chí Tô nãy, đích đưa bà về, lưu ý một chút phương thức liên lạc và địa chỉ tạm trú mà bà đăng ký."

 

"Ngoài , lấy danh nghĩa xác minh lý lịch nhân sự liên quan, điều tra hồ sơ thông tin cơ bản của đồng chí Tô Uyển Thanh, trọng điểm xác nhận quan hệ gia đình. Chú ý phương thức, đừng gây những đồn đoán cần thiết."

 

"Rõ!"

 

Tiểu Trương tuy chút nghi hoặc, nhưng chút do dự nhận lệnh rời .

 

Trong văn phòng trở sự yên tĩnh.

 

Tạ Hoài An dậy, đến cửa sổ, phóng tầm mắt xa.

 

Anh cần bằng chứng, cần thông tin xác thực thể nghi ngờ để chứng minh, hoặc loại trừ suy đoán táo bạo đến mức gần như hoang đường .

 

Nếu bà thật sự là ... thì, bà tin bố hy sinh ?

 

Năm đó rời ?

 

Còn bố luôn giữ im lặng về chuyện , liệu chuyện ?

 

Từng câu hỏi cứ lượn lờ trong đầu.

 

Ánh mắt Tạ Hoài An dần sâu thẳm, điều tra cho rõ ràng.

 

Hành động của Tiểu Trương nhanh.

 

Chiều hôm , một túi hồ sơ mỏng đặt bàn việc của Tạ Hoài An.

 

"Đoàn trưởng, đây là bộ thông tin hồ sơ công khai thể điều tra về đồng chí Tô Uyển Thanh."

 

Tiểu Trương hạ giọng báo cáo, "Phần chi tiết hơn liên quan đến công tác ở nước ngoài, theo quyền hạn và quy định, chúng thể tra cứu."

 

"Biết ." Tạ Hoài An gật đầu, đợi Tiểu Trương rời , mới cầm túi hồ sơ lên, sức nặng khi cầm nhẹ, điều khiến tim bất giác chìm xuống.

 

Anh cởi sợi chỉ bông quấn quanh, rút vài tờ giấy duy nhất bên trong.

 

Giấy ố vàng, là biểu mẫu đăng ký nhân sự thời kỳ đầu, nét chữ thanh tú và rõ ràng.

 

Ánh mắt lướt nhanh qua họ tên, giới tính, năm sinh... cuối cùng, dừng ở mục "Quan hệ gia đình".

 

“Vợ/Chồng: Tạ Trường Thanh”

 

“Con trai: Tạ Hoài An”

 

Không khí trong khoảnh khắc như đông cứng .

 

 

Loading...