Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao - Chương 432: Không Vội
Cập nhật lúc: 2026-04-01 01:33:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Du Kiến Bình đến đứa con thứ hai, giọng điệu mang theo sự tự hào: “Chính Vũ càng khiến ngờ tới. Thằng nhóc đó từ nhỏ kén ăn, thích quanh quẩn bên bếp lò. Trước đây ở quê bày sạp bán ốc xào, buôn bán đắt khách. Không ngờ vận may đến, gặp quý nhân !”
“Quý nhân gì cơ?”
Hai ông bà hẹn mà cùng rướn về phía .
“Có một vị sư phụ già, là thật sự bản lĩnh, tổ tiên còn là ngự trù, bản ông cũng từng tham gia tiếp đón khách nước ngoài! Người tình cờ nếm thử món ốc Chính Vũ xào, nó thiên phú, nhận nó đồ , truyền hết tay nghề cho nó.”
“Ây da! Đây đúng là cơ duyên tày trời!” Dương Thải Hà thốt lên kinh ngạc, “Mấy đứa cháu của ! Thật đúng là đứa nào đứa nấy đều tiền đồ!”
Bà vui mừng đến phát , nước mắt chảy ròng ròng mặt, nhưng miệng đang .
Dư Mưu Tiến cũng kích động vỗ mạnh đùi một cái: “ mà, con cháu nhà họ Dư chúng , đến cũng là rồng trong loài ! Cứ để chúng nó bận! Việc chính quan trọng hơn! Chuyện tày trời cũng quan trọng bằng tiền đồ !”
Nghe thấy hai đứa cháu trai đều đang ở thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời, chút tiếc nuối vì thể lập tức gặp mặt của Dư Mưu Tiến và Dương Thải Hà, nháy mắt cảm giác tự hào mãnh liệt nuốt chửng.
Dương Thải Hà liên tục gật đầu: “, đúng! Sự nghiệp quan trọng, học nghề càng quan trọng hơn! Cứ để bọn trẻ yên tâm bận rộn, tuyệt đối đừng giục! Chúng đợi !”
Ánh mắt đầy an ủi của Dư Mưu Tiến rơi con trai, “Kiến Bình, con đúng. Chính Phong, Chính Vũ nhất thời qua , cả. Bố và ... đợi bốn mươi năm , kém gì đợi thêm vài ngày nữa.”
Ông chuyển hướng câu chuyện, “Ngược là trong lòng chúng , xem nơi con sinh sống. Muốn xem ngôi nhà con lớn lên, con đường con qua mỗi ngày, những hàng xóm con quen ... Bốn mươi năm nay, bố vắng mặt, nay hận thể bù đắp từng chút một.”
Ông càng càng kích động, vung tay lên: “Đợi bên sắp xếp thỏa, cả nhà chúng , nhất định vẻ vang cùng về quê một chuyến! Vừa , cũng thể đón Chính Phong và Chính Vũ, một cuộc đại đoàn viên thực sự! Một cũng thể thiếu!”
Du Kiến Bình gật đầu thật mạnh, hốc mắt nóng ran, “Vâng! Bố, ! Chúng cùng về! Con sẽ đưa bố xem ngôi nhà ở quê của chúng , cũng giới thiệu Chính Phong, Chính Vũ hai thằng nhóc đó đàng hoàng cho bố mặt!”
Phùng Tú Phân cũng hùa theo: “ ! Bố, , chúng cùng về! Vừa để Chính Phong, Chính Vũ xử lý xong những việc quan trọng nhất trong tay, chúng về đến nhà, chúng nó cũng gần như thể yên tâm theo chúng .”
Dương Thải Hà , mặt lập tức nở nụ tươi rói, kích động vỗ tay: “Ý kiến ! Tốt quá ! Về quê! Về nhà con trai xem thử! Còn thể tiện thể đón hai đứa cháu trai lớn! Một công đôi việc!”
Cả nhà chìm đắm trong niềm vui sướng sắp đoàn tụ.
lúc , Du Uyển Nhi nhẹ nhàng dội một gáo nước lạnh cần thiết, giọng cô tuy nhẹ, nhưng nháy mắt khiến tất cả im lặng.
“Ông nội, bà nội, về quê là chuyện vui tày trời, chúng chắc chắn .”
Cô khẳng định một câu , đó chuyển hướng câu chuyện, “ chuyện quan trọng nhất mắt, là hai ông bà bắt buộc bồi bổ cơ thể cho thật . Hai trải qua chặng đường dài bôn ba, cảm xúc lên xuống thất thường, đang cần tĩnh dưỡng và kiểm tra sức khỏe diện.”
Cô dừng một chút, giọng điệu nhấn mạnh thêm vài phần, “Hơn nữa, phận của ông bà nội đặc biệt, lịch trình tuyệt đối chỉ là chuyện nhà. Chúng bắt buộc báo cáo chi tiết lên cấp , do tổ chức thống nhất sắp xếp xe chuyên dụng và các biện pháp an ninh dọc đường, đảm bảo tuyệt đối sơ suất nào. Chuyện , vội , cũng tuyệt đối thể để xảy bất kỳ sai sót nào.”
Lời khiến mấy đang chìm đắm trong niềm vui sướng nhanh ch.óng bình tĩnh .
Du Kiến Bình hiểu rõ phận và sự suy xét của con gái, lập tức bày tỏ thái độ: “Uyển Nhi suy nghĩ chu ! Bố, , chúng theo tổ chức. An là hết! Bố cứ dưỡng thể cho thật khỏe mạnh , những chuyện khác, giao cho tổ chức sắp xếp, chúng dốc sức phối hợp.”
“Được, ! Nghe theo tổ chức, an là hết.”
Hai ông bà già thấu tình đạt lý, đè nén tâm trạng nôn nóng, liên tục gật đầu.
lúc , Du Kiến Bình chợt nhớ tới bác cả.
Bác vẫn luôn tìm kiếm bố , bây giờ gặp bố , cũng nên với bác một tiếng ?
Do dự một chút :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-432-khong-voi.html.]
“ , bố, . Còn một chuyện nữa... Về bác cả, những năm nay bác vẫn luôn tìm kiếm bố , bây giờ bố trở về , gặp bác một mặt ?”
Dư Mưu Tiến đột ngột sững sờ, gần như nghi ngờ nhầm.
“Ai? Bác cả? Anh cả Mưu Hữu?” Ông lẩm bẩm, “Anh ... vẫn còn sống?”
Dòng suy nghĩ của ông lập tức kéo về mấy chục năm , “Năm đó... Năm đó cùng chị dâu... Sau đó Lộc Thành thất thủ, binh hoang mã loạn, còn chút tin tức nào nữa... ... thậm chí còn tưởng sớm...”
Hai chữ hy sinh, ông nghẹn trong cổ họng, thể thốt nên lời.
Tin tức bất ngờ quá đỗi chấn động, khiến ông nhất thời thể tiêu hóa nổi.
Dương Thải Hà cũng nắm c.h.ặ.t lấy tay chồng, trong mắt cũng tràn ngập sự kinh ngạc.
Du Uyển Nhi ngờ chuyện của ông trẻ sớm như .
Chỉ là bây giờ bố , tình trạng của ông bà nội cũng coi như .
Dứt khoát gật đầu thừa nhận: “ , ông nội. Ông trẻ vẫn còn khỏe mạnh. Hơn nữa, những năm qua, ông từng từ bỏ việc tìm kiếm tung tích của ông bà.”
Cô liếc tình trạng của ông bà nội, vẫn còn khá định.
Tiếp tục tung thêm thông tin: “Ông trẻ trải qua muôn vàn gian khổ mới trở về Lộc Thành, dựa sự nỗ lực mà trở thành một thương nhân thành đạt. trong lòng ông vẫn luôn đè nặng tảng đá , vẫn luôn âm thầm huy động lực lượng để dò hỏi tin tức của ông bà.”
“Cũng là cơ duyên xảo hợp, năm nay liên lạc với bố cháu, vẫn luôn chiếu cố nhà chúng nhiều, ân tình hề nhỏ.”
Du Kiến Bình lập tức đỏ hoe hốc mắt, xác nhận với bố : “Bố, ! Những lời Uyển Nhi là sự thật trăm phần trăm! Bác cả bác ... trong lòng vẫn luôn nhớ mong bố ! Bác đối với con, đối với cả nhà chúng , ân trọng như núi!”
Phùng Tú Phân cũng nhẹ giọng bổ sung: “Bố, , bác cả là trọng tình trọng nghĩa, đối xử với chúng con cực kỳ .”
Sau cơn chấn động, niềm vui sướng to lớn trào dâng trong lòng Dư Mưu Tiến.
Ông cố gắng bình nhịp tim đang đập thình thịch, hốc mắt khống chế mà đỏ lên.
“Vẫn còn sống... Anh cả vẫn còn sống...” Ông lẩm bẩm tự ngữ, giọng nghẹn ngào, “Tốt quá ... Chuyện đúng là... đúng là ngờ tới...”
Ông sang vợ, Dương Thải Hà cũng rưng rưng nước mắt, gật đầu thật mạnh với ông.
“Đó là ruột của ông... Thất lạc bao nhiêu năm nay... Gặp bác cũng yên tâm!”
Dư Mưu Tiến sang cháu gái, “Uyển Nhi, ông gặp ông trẻ của cháu. Càng nhanh càng !”
Du Uyển Nhi thấu hiểu gật đầu, “Ông nội, cháu hiểu tâm trạng của ông. bên phía ông trẻ, chúng cũng cần liên lạc trao đổi , sắp xếp thời gian, chuẩn thứ thật chu . Chuyện , cũng vội , càng thể để xảy bất kỳ sai sót nào.”
Dư Mưu Tiến và Dương Thải Hà , cố đè nén sự nôn nóng gần như phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c mà thoát .
Họ trải qua niềm vui nỗi buồn to lớn, quả thực cần hít thở một .
“Được, Uyển Nhi, ông cháu.” Dư Mưu Tiến thở dài một nặng nề, cố gắng bình tâm trạng, “Mấy chục năm cũng đợi , kém gì vài ngày ... Không kém gì vài ngày ...”
Dương Thải Hà cũng lau nước mắt, liên tục gật đầu: “, dưỡng sức cho thật tinh thần gặp cả!”