Tiễn hai em nhà họ Trâu , trong sân chỉ còn nhà.
Thấy ba ủ rũ gục đầu, Du Uyển Nhi đành lòng.
Do dự một lát, cô bước lên chủ động : “Ba, con cho rằng ba ba ruột vứt bỏ .”
Du Kiến Bình tưởng con gái đang an ủi , xua xua tay, gượng gạo: “Uyển Nhi cần lo lắng, ba con lớn ngần , qua cái tuổi cần ba từ lâu . Cho dù ba cũng , ba chẳng còn các con !”
“Ba, con là suy đoán vô căn cứ, mà là cơ sở đấy!”
“Cơ sở gì? Chẳng lẽ em phát hiện điều gì ?” Du Chính Phong hỏi.
Du Kiến Bình trong mắt lập tức ánh sáng, tha thiết về phía con gái .
“Vâng, con cho chim sẻ ăn, thấy ông nội lén lút về phía đất hoang. Con tò mò nên theo, kết quả liền thấy ông mang theo cuốc đào một rương thư họa đồ cổ.”
Phùng Tú Phân nhíu mày nhớ , nhanh nhớ con gái là nào, vỗ đùi bừng tỉnh đại ngộ: “Con là ngày ông bà nội con, đến nhà chúng lục lọi đồ đạc đó ?”
“ ! Con cảm thấy kỳ lạ, nhà chúng chẳng đều xuất bần nông ? Sao thể những thứ , thế là nhân lúc ông nội khỏi đào rương đồ cổ đó lên.”
“Thảo nào! Mẹ ông bà nội con hôm đó đang tìm cái gì, hóa là đang tìm đồ cổ!”
“Vậy đồ cổ ?” Du Chính Vũ gặng hỏi.
Mấy đều căng thẳng về phía Du Uyển Nhi.
“Con lo lắng mang về sẽ rước lấy rắc rối, nên giấu , bây giờ nghĩ những thứ đó chừng chính là do ba ruột của ba để .”
Du Uyển Nhi về phía ba: “Cho nên, ba , ba mới là trẻ mồ côi ba ruột vứt bỏ. Có lẽ là ba ba vì nguyên nhân gì đó, mới gửi gắm ba cho ông bà nội hiện tại.”
“Em gái sai! Ba, chừng ba là thiếu gia nhà giàu đấy!” Du Chính Vũ .
Du Kiến Bình con gái phân tích một hồi như , mặt cũng ý , vỗ một cái đầu con trai , mắng: “Thiếu gia nhà giàu cái gì! Nói bậy bạ gì đó!”
Thực chỉ cần ba vứt bỏ, nút thắt trong lòng Du Kiến Bình cởi bỏ .
Nếu rương đồ cổ mà con gái thật sự là của ba ruột ông, thể gặp còn quan trọng nữa.
Ít nhất thể chứng minh họ cũng giống như ông, yêu thương đứa con của .
Và ông cũng là ba vứt bỏ.
Bị ba đ.á.n.h một cái, Du Chính Vũ cũng bận tâm, vui vẻ chạy đến bên cạnh Du Uyển Nhi: “Uyển Nhi, đồ cổ giấu ở , chúng mau đào lên, xem thể tìm tin tức về ba ruột của ba .”
“Vâng, đợi trời tối, con sẽ lấy.”
Du Chính Phong gật đầu: “Nhà trải qua chuyện lớn như , trong thôn đều đang chằm chằm chúng , bây giờ ngoài quả thực thích hợp.”
lúc , một tiếng rên rỉ nhỏ xíu truyền đến.
Tai Du Uyển Nhi thính thấy, đầu trong nhà.
Chỉ thấy con sói con mà cô mang về, đang ngóc cổ dùng cả bốn chân bò ngoài.
Trong miệng ngừng phát tiếng “gâu gâu”.
Mấy thấy Du Uyển Nhi trong nhà, cũng theo.
“Chó con Uyển Nhi mang về tỉnh , pha chút bột gạo đút cho nó.”
Phùng Tú Phân xong liền chuẩn trong nhà.
Lúc Du Uyển Nhi mang sói con về là sói, sợ nhà hoảng sợ.
Người nhà liền tưởng là ch.ó con, nghĩ nuôi một con ch.ó trông nhà giữ cửa cũng .
Du Uyển Nhi thấy nhà đều cho là như , cũng thuận nước đẩy thuyền ngầm thừa nhận sự thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bi-duoi-khoi-dai-vien-thien-kim-that-hieu-thu-ngu-dan-ca-nha-bay-cao/chuong-164-manh-moi-than-the-khong-phai-bi-bo-roi.html.]
“Mẹ, để con cho! Con vật nhỏ nhận .”
Du Uyển Nhi bước nhanh tới, trong nhà lấy sữa bột từ trong túi .
Phùng Tú Phân theo , thấy sữa bột trong tay con gái thì ngẩn : “Uyển Nhi, con định cho ch.ó con uống sữa bột chứ?”
Thứ đó quý giá bao!
Cho ch.ó uống cũng quá lãng phí !
Du Uyển Nhi mỉm giải thích: “Đây là lương thực quân đội phó sở trưởng cho, ch.ó con lớn lên cũng góp sức cho đồn công an mà.”
Nghe con gái như , Phùng Tú Phân cho dù xót sữa bột cũng gì nữa.
Dù đây cũng là phó sở trưởng cho ch.ó con, còn xót, đến lượt họ xót.
Những khác trong nhà giải thích, nhanh chấp nhận.
Du Uyển Nhi thấy vô cùng hài lòng.
Bầu khí gia đình như thế cô thích!
Đôi khi sự va chạm về giá trị quan, sẽ nảy sinh nhiều mâu thuẫn và rắc rối đáng .
Nhà tuy giàu , nhưng may mà đều cổ hủ.
Đối với những chuyện hiểu, thể tôn trọng can thiệp vượt xa phần lớn các gia đình .
Du Uyển Nhi lấy bình sữa pha xong sữa bột.
Nhẹ nhàng ôm sói con lên.
Ban đầu sói con còn kháng cự, nhưng khi ngửi mùi của Du Uyển Nhi liền yên tĩnh , rúc trong tay Du Uyển Nhi, ngoan ngoãn uống sữa bột.
Đặt sói con ăn no ngủ trở cái ổ nhỏ tạm thời của nó, rửa sạch tay.
Pha cho mỗi trong nhà một bát sữa bột.
Đồng thời cũng quên Vương Cẩm Xà đang trong ổ.
Người nhà đây là khẩu phần ăn phó sở trưởng cho con vật nhỏ, lúc đầu đều uống.
Sợ họ chiếm tiện nghi của nhà nước, bôi nhọ con gái.
Sau đó vẫn là Du Uyển Nhi giải thích giải thích , con vật nhỏ uống hết nhiều như , hết hạn thì phí, cả nhà lúc mới chịu uống.
Du Chính Vũ bưng bát lên, ngửa đầu uống cạn một , cảm thán : “Ngon thật đấy! Thảo nào thứ bán đắt như , quả nhiên là lý do của nó.”
Nói xong, sang ch.ó con đang ngủ say bên cạnh, mặt lộ một nụ : “Hôm nay cũng là nhờ phúc của tiểu gia hỏa , mới thể nếm thử thứ đồ như .”
“ !”
Hai vợ chồng và Du Chính Phong cũng uống xong, mặt đều là sự thỏa mãn.
“Thích thì uống nhiều một chút.”
Du Uyển Nhi nếm thử một ngụm, mùi vị quả thực tồi!
“Nếm thử mùi vị là , thứ đồ như , thường xuyên uống cũng cần thiết, quá lãng phí .”
Phùng Tú Phân cất bát .
“Sao là lãng phí, thứ uống cũng dinh dưỡng, và ba những năm nay quá lao lực, uống nhiều một chút đối với cơ thể tóm là .”
Thời đại giống như đời , đồ đạc vô cùng nguyên chất, nhiều chất phụ gia linh tinh như .