Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 94: Thuê Nhà
Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:22:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng Dao đang định nhấc chân thì mềm nhũn, suýt chút nữa ngã sấp mặt: “Ơ, em thai.”
Lý Noãn Xuân ha hả, mắt híp chỉ còn một đường chỉ, thịt mặt dồn thành một cục: “Ôi dào! Em gái, chị tuy từng sinh con, nhưng cũng thấy khác sinh ít . Em t.h.a.i là chuyện , cần giấu , bọn chị đều đợi đứa bé đời ăn kẹo hỉ đấy.”
Người trẻ tuổi bây giờ đúng là da mặt mỏng, t.h.a.i cũng ngại , như thế hệ bọn họ, t.h.a.i là họ hàng bạn bè cả làng đều hết. Có t.h.a.i là chuyện vui, nên để dính chút hỉ khí.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Lý Noãn Xuân bày vẻ mặt em đừng hòng giấu chị, hì hì : “Em đến tháng ?”
Đồng Dao: … Cái thì đúng là .
“Em xem, chị em t.h.a.i , em còn thừa nhận. Đến tháng mà giờ vẫn thấy , t.h.a.i thì là gì? Theo chị , em mau nghỉ việc đừng nữa, ở nhà dưỡng t.h.a.i cho , đừng lung tung, đợi t.h.a.i vững hẵng .”
Nghĩ đến cái gì, cô kéo Đồng Dao sang một bên, dùng giọng chỉ hai thấy nhỏ giọng dặn dò: “Em gái, chị với em , m.a.n.g t.h.a.i ba tháng đầu đứa bé bám chắc, em và bác sĩ Tư buổi tối kiềm chế một chút. Chị vợ chồng son các em mới cưới lâu đang nồng nhiệt, nhưng chuyện thể lơ là , nhỡ xảy chuyện gì, nghiêm trọng sẽ dẫn đến m.a.n.g t.h.a.i đấy.”
Em họ đằng ngoại nhà cô chính là trường hợp , bình thường sức khỏe vẻ , khỏe như trâu, ai ngờ trẻ tuổi hiểu chuyện, m.a.n.g t.h.a.i cũng chú ý, cẩn thận con mất, đó mãi m.a.n.g t.h.a.i . Đến bệnh viện kiểm tra là tổn thương cơ thể, đều thể sinh nữa.
Hai tìm khắp các bài t.h.u.ố.c dân gian, lên chùa thắp hương thiếu thứ gì, thế mà mấy năm vẫn thai, đằng trai đều ý định ly hôn lấy vợ khác .
Ví dụ như cô , nếu vì vấn đề của Đái Lập Văn, e là sớm ly hôn với cô .
Phụ nữ sinh con, trong mắt nhà chồng chính là gà mái đẻ trứng, hận thể nuốt sống lột da cô.
Cô là cảm thấy Đồng Dao cũng tệ, mới với Đồng Dao những điều , nếu thì, mới thèm lắm mồm mấy cái .
Đồng Dao: Vừa cô nên thẳng là bà dì đến .
Thấy mặt trời lên cao, cô cũng tiếp tục tán gẫu với Lý Noãn Xuân về những chuyện nữa.
“Em đưa Tiểu Huệ thuê nhà , về chị em chuyện .”
“Hai đứa mau ! Tranh thủ lúc mát mẻ sớm về sớm.” Lý Noãn Xuân nở nụ hiền từ như già theo Đồng Dao rời , còn tưởng là con dâu cô mang thai.
“Chị dâu, chị m.a.n.g t.h.a.i thật chứ?” Tư Tiểu Huệ cứ chằm chằm bụng Đồng Dao, khỏi cổng khu tập thể, thực sự nhịn hỏi miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-94-thue-nha.html.]
Trước đây trong làng lời tiếng cứ đồn đại chuyện Giả Thanh và Đồng Dao, cô cũng từng nghi ngờ, nhưng dù cũng là chị dâu , thật sự xảy chuyện gì với Giả Thanh thì mất mặt nhà , thể hắt nước bẩn lên . Cộng thêm Đồng Dao mỗi ngày ngoài thời gian dài, buổi tối cũng bao giờ ngoài, cho nên cô cảm thấy Đồng Dao chắc chuyện gì quá giới hạn.
Vừa Lý Noãn Xuân , cô khỏi nảy sinh nghi ngờ. Đồng Dao mà m.a.n.g t.h.a.i thật, mười phần thì đến tám chín phần của cả.
Hừ! Nếu Đồng Dao thật sự dám chuyện mất mặt , gì cũng bắt cả ly hôn với Đồng Dao, nhà bọn họ kiên quyết kẻ đổ vỏ, loại giày rách xứng con dâu nhà họ Tư.
“Em cái gì đấy?” Đồng Dao cảm thấy ánh mắt Tư Tiểu Huệ kỳ quái, cô đến thành phố gần một tháng , m.a.n.g t.h.a.i thật cũng là bình thường chứ nhỉ?
Cô và Tư Thần đúng là ở cùng , nhưng đây là bí mật của vợ chồng son bọn họ, khác .
“Chị hung dữ cái gì, em chỉ tò mò hỏi chút thôi, chị thì thôi, em còn chẳng thèm chứ.” Tư Tiểu Huệ hừ một tiếng rảo bước . Chuyện cả chắc chắn , tối về nhất định với cả.
Cân nhắc đến việc gần trường học trị an , thuận tiện, Đồng Dao liền đưa Tư Tiểu Huệ tìm nhà quanh trường học. Thời đại nhà cửa đa đều đủ ở, ít nhà thừa phòng cho thuê. Hai dạo mấy vòng, sự dẫn đường của một bác gái bụng, tìm một nhà đồng ý cho thuê phòng.
Chủ nhà nhà, giao nhà cho bác gái trông coi giúp. Nghe hai đến thuê nhà, bác gái chủ nhà nhiệt tình, dẫn hai mở cửa sân bên cạnh. Ba gian nhà ngói một cái sân nhỏ, trong sân bỏ lâu cỏ mọc um tùm, trong nhà cũng đầy bụi bặm, bề ngoài thì ít nhất năm sáu năm ở.
Trong nhà giường chiếu bàn ghế đầy đủ, đồ đạc trừ việc cũ kỹ một chút thì bới tật nào khác.
Bác gái chủ nhà mở cửa phòng phía tây, bụi bay tứ tung, sặc đến mức Đồng Dao ho liên tục. Bác gái chủ nhà vẻ mặt ngại ngùng giới thiệu: “Nhà sáu năm ở , bẩn thì bẩn một chút, dọn dẹp là . Phòng phía đông là cháu trai bác ở cho thuê, phòng phía tây và nhà chính còn cả sân bếp núc cứ dùng thoải mái. Các cháu nếu thuê thì bác cũng thu nhiều tiền của các cháu, một tháng năm đồng tiền thuê nhà, điện nước tính riêng.”
Đồng Dao từ trong ngoài một lượt, cái giá so với giá nhà nơi khác cũng tính là rẻ, nhưng chỗ rộng rãi, đồ đạc đầy đủ, tính cũng hợp lý. Ở đây cách trường học cũng gần, đường lớn vài bước là đến. Nói tóm , Đồng Dao hài lòng với căn nhà , nhưng cô hề tỏ dáng vẻ thuê.
“Bác ơi, cháu trai bác công việc gì thế ạ?” Đồng Dao do dự : “Bác xem hai đứa con gái bọn cháu ở đây, nhỡ cháu trai bác đột nhiên về, cô nam quả nữ ở cùng cũng tiện ạ!”
“Cái các cháu cứ yên tâm.” Bác gái chủ nhà vẻ mặt tự hào: “Cháu trai bác bộ đội, quanh năm suốt tháng cũng về hai , thỉnh thoảng về cũng đều ở nhà bác, ở mấy ngày là , ở đây.”
Nhắc đến cháu trai, bà tự hào xót xa, cũng mở máy : “Cháu trai bác khổ, còn trẻ mất cả cha lẫn , may mà nó tranh khí, nhập ngũ bộ đội. Thực nhà bác cũng thiếu chút tiền , chỉ là thấy nhà cứ để cũng lắm.”
Nhà bỏ mấy năm, ở trông vô cùng tiêu điều. Cháu trai mỗi về đều sẽ ở trong sân nửa ngày, bà cháu trai nhớ bố khuất. Tuy là cháu trai, nhưng là do một tay bà nuôi lớn, chẳng khác gì con đẻ. Nhìn cháu trai như bà xót, cho nên nghĩ dứt khoát cho thuê nhà, cháu trai về thấy nhà cửa hoang vắng như , trong lòng cũng đỡ khó chịu hơn.
Nghe , Đồng Dao : “Bác ơi, cháu và em gái bàn bạc một chút ạ.”
Nói xong, cô kéo Tư Tiểu Huệ sang một bên nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Huệ, căn nhà em ưng ?”