Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 90: Mấy Cái Này Không Cần Nói

Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:22:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến thành phố, Tư Thần và Đồng Dao thẳng đến đồn công an. Biết họ là báo án ở trấn, công an lấy lời khai một nữa. Lần hỏi chuyện là một công an lão luyện hơn bốn mươi tuổi, giàu kinh nghiệm phá án.

Xem manh mối Đồng Dao cung cấp, ông đưa nghi vấn: “Sao cô bọn họ xuất phát từ trấn Lỗ Truân, định theo đường núi đến Hải Thành?”

Đồng Dao lén liếc Tư Thần một cái, thấy thần sắc bình thản định mở miệng, cô mới lanh lảnh trả lời: “Mã Tú Lan lúc chuyện với lỡ miệng, cẩn thận tiết lộ . Lúc đầu để ý, đó lúc báo công an thì nhớ , nên luôn.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

Trên đường Đồng Dao đoán , thể sẽ công an tinh tường giống như Tư Thần, đưa nghi vấn với lời của cô, cho nên đặc biệt nghĩ một bộ phương án đối phó.

Quả nhiên dùng đến .

Công an trầm ngâm một lát, tiếp tục hỏi: “Cô còn gì nữa?”

Hai má Đồng Dao ửng hồng, ấp a ấp úng : “Cô bảo xinh , dáng như tiên nữ hạ phàm học thức, như đến Giang Thành thể kiếm tiền lớn, văn phòng việc mệt , một tháng nhẹ nhàng kiếm một trăm đồng, một hai năm là thể về xây nhà mới, đến lúc đó nhà là giàu nhất làng…”

“…” Mấy cái là bài lừa gạt con gái, lời dối căn bản giá trị điều tra, công an ho một tiếng, ngắt lời cô: “Được , mấy cái cần .”

“Không cần ạ!” Đồng Dao chớp mắt, ngậm miệng nữa.

Thấy cô ngốc nghếch, dáng vẻ tinh khôn cho lắm, công an xóa bỏ nghi ngờ trong lòng, cũng hỏi thông tin hữu dụng nào khác, bèn : “Đã công an đến trấn Lỗ Truân , hai cần quá lo lắng, chúng nhất định thể bắt kẻ buôn cứu em gái cô về. Hai về đợi tin tức !”

Nếu thông tin Đồng Dao cung cấp thực sự hữu dụng, của họ sẽ nhanh đuổi kịp bọn buôn , cứu bắt cóc .

“Cảm ơn chú công an.” Đồng Dao lễ phép cúi chào cùng Tư Thần khỏi đồn công an.

Tư Thần đến xe đạp: “ đưa em về , tối nay thể về ăn cơm, em…”

Đồng Dao ngắt lời : “Anh định ở đây đợi tin tức đúng ? Em đợi cùng nhé!”

Đồng Dao , Tư Thần ngoài miệng tuy , trong lòng chắc chắn lo lắng cho Tư Tiểu Huệ.

Nể tình Tư Thần vạch trần cô mặt công an, tạm thời cùng đợi ở đây một .

Tư Thần cau mày: “Hiện tại vẫn đợi bao lâu.” Ở đây nóng, cần thiết thêm một đây chịu khổ.

“Em về cũng chẳng việc gì, cứ đợi ! Không chừng lúc Tiểu Huệ về, thấy em đợi ở đây cô sẽ cảm động một chút, sẽ ghét em như thế nữa.” Mấy câu cuối quá trái lòng, ngay cả Đồng Dao cũng tin.

Có điều, Đồng Dao tuy thích Tư Tiểu Huệ, nhưng cũng Tư Tiểu Huệ xảy chuyện. Nhỡ Tư Tiểu Huệ xảy chuyện thật, cho dù Tư Thần trách cô, Lâm Phượng Anh và Tư Bác Dịch chắc chắn cũng sẽ trách cô.

Có một là như , khi hận thù chỗ trút, sẽ chuyển sang khác. Năm xưa bố Tư xảy chuyện liên quan đến nhà họ Đồng, giờ Tư Tiểu Huệ xảy chuyện, e là Lâm Phượng Anh tâm đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng nên.

Chắc chắn cho rằng cô đến để báo thù, chứ báo ân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-90-may-cai-nay-khong-can-noi.html.]

Đã hơn bốn giờ chiều, bên ngoài vẫn nóng. Tư Thần bảo Đồng Dao về, bắt gặp đôi mắt sáng như của cô, lời đến bên miệng biến thành: “Đói , đưa em ăn chút gì đó .”

“Cũng đói, chúng mua về đây ăn !” Không nhắc đến đói thì thôi, đói, bụng Đồng Dao như cá chép nhả bọt kêu ùng ục ngừng, còn tưởng cô chạy nạn về.

Tư Thần: “Em ăn gì mua.”

“Tùy tiện nấu bát mì thịt nạc !”

Mặt trời còn xuống núi, bên ngoài như cái lò lửa. Đồng Dao gốc cây to cửa đồn công an lung tung, thỉnh thoảng cơn gió mát thổi qua, cô đều thoải mái nheo mắt .

Ánh mặt trời nóng rực chiếu lên Tư Thần, giống như dát cho một lớp vàng, Đồng Dao khỏi thầm cảm thán trong lòng Tư Thần đúng là quá trai.

Kể cũng lạ, ba em Tư Thần tuy cùng một sinh , nhưng tướng mạo giống . Tư Bác Dịch giống Lâm Phượng Anh, da đen, ngũ quan tuy đoan chính nhưng do quanh năm việc ngoài ruộng đồng, luôn một luồng khí chất thô kệch, dính dáng gì đến soái ca trong lòng Đồng Dao, cùng lắm chỉ coi là một đàn ông rắn rỏi.

Tư Tiểu Huệ giống Lâm Phượng Anh, cũng giống Tư Thần, tuy cũng xinh xắn nhưng chỉ thể gọi là thanh tú, còn cách đại mỹ nhân một đoạn.

Còn về Tư Thần, Đồng Dao càng giống ai. Khuôn mặt trai nứt vỡ ngân hà rốt cuộc mọc thế nào Đồng Dao , dù cũng giống Lâm Phượng Anh. Nếu Lâm Phượng Anh trông giống kiểu lăng nhăng, Đồng Dao thậm chí sẽ nghi ngờ ba em nhà họ Tư căn bản con cùng một bố sinh .

Đương nhiên , loại lời Đồng Dao căn bản dám khỏi miệng. Người đàn ông tính tình đến , khác như cũng xù lông.

Tư Thần chuyến mất hai mươi phút, lúc về chỉ mua hai phần mì thịt nạc, còn mang theo hai quả trứng gà và hai chai nước khoáng.

Đồng Dao thực sự đói , nhận lấy mì là ăn ngấu nghiến. Tư Thần im lặng bóc cho cô một quả trứng gà, thấy cô ăn quá nhanh, nhướng mày nhắc nhở: “Ăn chậm thôi, ăn nhanh quá cho dày, dễ đầy bụng.”

Đồng Dao cúi đầu húp mì sùm sụp, bận đến mức đầu cũng thời gian ngẩng lên: “Em đói sắp bay lên trời , dinh dưỡng còn đủ cho cơ thể hấp thụ, lấy thức ăn thừa mà tích tụ chứ!”

Chẳng mấy chốc cô tiêu diệt xong một bát mì lớn còn ăn thêm một quả trứng gà, một chai nước ngọt cũng cô uống một hết một nửa.

Cô thỏa mãn ợ một cái, đầu sang, một bát mì của Tư Thần vẫn còn một phần nhỏ. Ặc… so sánh thế , cô giống như con lợn đói mười mấy ngày thế, một bát mì loáng cái ủi xong .

Đồng Dao vươn vai che giấu sự ngại ngùng dậy đá chân đều bước để tiêu cơm.

Nhìn những động tác nhỏ của cô, đáy mắt Tư Thần thoáng qua một tia cưng chiều.

Hai đợi từ lúc mặt trời lặn đến khi trời tối đen, Đồng Dao mệt thì dựa Tư Thần chợp mắt một lát. Buổi tối gió nhẹ thổi qua cũng dễ chịu, chỉ là gốc cây to nhiều muỗi. Tư Thần ở đây, Đồng Dao cũng cách nào giao tiếp với động vật nhỏ, chỉ thể hóng hớt chịu đựng sự tấn công của lũ muỗi.

Đến hơn tám giờ tối, Đồng Dao bắt đầu buồn ngủ, dựa vai Tư Thần gà gật. Một tiếng còi cảnh sát dần rõ ràng khiến cô tỉnh táo : “Công an về , chắc chắn là tìm thấy Tiểu Huệ .”

“Chắc là .” Đôi lông mày nhíu của Tư Thần giãn vài phần.

Tiếng còi cảnh sát từ xa đến gần, nhanh mấy chiếc xe cảnh sát dừng mặt hai . Ánh đèn nhấp nháy chiếu khiến Đồng Dao mở nổi mắt, các công an áp giải mấy đàn ông từ xe bước xuống, cuối cùng áp giải xuống ai khác, chính là Mã Tú Lan lừa Tư Tiểu Huệ .

Lúc Mã Tú Lan như quả cà tím sương muối đ.á.n.h, còn vẻ hào nhoáng của ban ngày.

 

Loading...