Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 81: Vào Hết Mồm Lợn Rồi À?
Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:22:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Thần nhíu mày, lạnh nhạt đáp một câu: “Nhớ .” Anh hề tỏ vui vẻ chút nào khi nhận Mã Tú Lan.
Nụ mặt Mã Tú Lan càng thêm rạng rỡ: “Anh Tư Thần, chị dâu xinh thật đấy, cứ như tiên nữ hạ phàm , đúng là phúc.”
Tư Thần gật đầu lịch sự với Mã Tú Lan coi như đáp , đó sang với Đồng Dao: “Mẹ mua thịt về , chúng về gói sủi cảo .”
Chưa đợi Đồng Dao trả lời, Mã Tú Lan lên tiếng , hì hì : “Chị dâu, hai mau về gói sủi cảo ! Chiều em sang tìm chị và Tiểu Huệ chơi.”
Nói xong, cô còn lén nháy mắt hiệu với Đồng Dao, một cái nháy mắt mà chỉ hai mới hiểu. Đồng Dao cũng đáp bằng một nụ ngầm hiểu ý, khiến Mã Tú Lan yên tâm hơn hẳn.
Một tháng một trăm đồng, ở nông thôn thì đúng là mức lương trời, Tôn Ngộ Không thấy gậy Như Ý chắc cũng chỉ kích động đến thế là cùng. Chỉ cần Đồng Dao cho Tư Thần thì chuyện coi như chắc chắn thành công.
Lừa một phụ nữ như tiên nữ thế , Hổ Đầu chắc chắn sẽ vui, đến tết chia hoa hồng chắc chắn ít.
Quay đầu cửa nhà, trong lòng Mã Tú Lan bỗng thấy chua xót. Cái nhà cô thể về nữa . Nơi mà đây cô luôn chê bai, giờ nghĩ đến chuyện bao giờ nữa, mà chút lưu luyến. Con đúng là hèn hạ thật.
Lần về cô mang cho gia đình một nghìn năm trăm đồng, đủ để trong nhà xây ba gian nhà ngói mới. Có nhà , cả và hai cưới vợ cũng cần lo lắng nữa. Cô cũng coi như tròn chữ hiếu của phận con, tính là bạc đãi nhà.
Đồng Dao theo Tư Thần về hướng nhà , đến khúc cua ở góc tường, cô đầu liếc , phát hiện Mã Tú Lan vẫn đang chằm chằm bóng lưng hai , cô liền đầu ngay.
Qua khúc cua, xác định Mã Tú Lan theo, cô mới kể phát hiện của cho Tư Thần.
“Cái cô Mã Tú Lan bình thường, em cảm thấy cô là kẻ buôn . Cô bảo em là ở Giang Thành xưởng dệt may tuyển , bao ăn ở, lương một tháng năm mươi đồng. Nếu em thì thể trả đến một trăm đồng, còn bảo em và Tiểu Huệ giấu nhà lén lút . Tuy em từng đến Giang Thành, nhưng xưởng dệt may căn bản thể mức lương cao như . Hơn nữa, cho dù tuyển thì cũng sẽ để một công nhân mới xưởng hai năm tuyển, cho nên cô chắc chắn là kẻ buôn .”
Mấy mánh khóe lừa Tư Tiểu Huệ thì còn , chứ lừa Đồng Dao - quen với đủ loại chiêu trò - thì cửa . Ở thế kỷ 21, những chiêu l.ừ.a đ.ả.o qua mạng cao siêu hơn cô còn từng thấy qua .
Hơn nữa, công nhân xưởng dệt nào mà ăn mặc như con gà mái già lòe loẹt thế ?
Trong mắt làng, cách ăn mặc thể là thời thượng, mắt, nhưng chỉ cần là từng thành phố lớn, thấy kiểu ăn mặc tuyệt đối đều sẽ lắc đầu bĩu môi khinh thường. Người bình thường sẽ ăn mặc như , chỉ một nghề đàng hoàng mới ăn mặc thế để thu hút đàn ông.
Ngay từ cái đầu tiên thấy Mã Tú Lan, cô thấy . Mấy con chim én mái hiên nhà họ Mã càng kiểm chứng cho suy đoán của cô. Mã Tú Lan chính là kẻ buôn , l.ừ.a đ.ả.o ở bên ngoài thì thôi , đằng còn về quê l.ừ.a đ.ả.o, sợ sét đ.á.n.h .
Nếu bây giờ báo công an, cũng công an tin , dù cô cũng bằng chứng xác thực. báo công an cũng , chẳng lẽ trơ mắt nhiều lừa gạt như ?
Tuy cô thánh mẫu, nhưng cũng cách nào thấy một đám rơi hang cọp mà dửng dưng vô tình.
Nghe Đồng Dao kể xong, sắc mặt Tư Thần trở nên nghiêm túc: “Cô còn gì nữa?”
“Cô hiện tại tuyển mười lăm , cộng thêm em và Tiểu Huệ là mười bảy . Bảo bọn em đến thị trấn Lục Thủy tập hợp, cái gì mà xưởng sẽ cho xe đến đón.” Đồng Dao cẩn thận nhớ lời Mã Tú Lan , nhịn mà đắc ý: “Ngoài mặt em đồng ý với cô là sẽ , cô vẻ nghi ngờ gì cả. Hay là bây giờ chúng báo công an luôn ?”
“Không vội.” Tư Thần suy tư một lát khẽ lắc đầu: “Cô hẳn là cẩn trọng, nếu bây giờ cơm cũng ăn mà ngay, dễ bứt dây động rừng.”
Nếu Mã Tú Lan thật sự là kẻ buôn , một lừa bán mười mấy cô gái, chứng tỏ lưng là một băng nhóm lớn, gần thôn chắc chắn tai mắt. Bây giờ mà ngay dễ khiến Mã Tú Lan cảnh giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-81-vao-het-mom-lon-roi-a.html.]
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Thấy hề nghi ngờ lời của , Đồng Dao chút ngạc nhiên: “Anh tin lời em thế , nghi ngờ chút nào ? Nhỡ em đoán sai thì thế nào?”
Tư Thần nhướng mày : “Lời của cô đầy sơ hở.”
Người chút đầu óc đều sẽ tìm điểm đáng ngờ trong lời của Mã Tú Lan.
Đồng Dao “xì” một tiếng: “Càng là loại l.ừ.a đ.ả.o đầy sơ hở thế càng dễ khiến mắc bẫy. Chủ yếu là mức lương năm mươi đồng cô đưa sức cám dỗ quá lớn đối với đại đa . Cũng may đầu óc em linh hoạt nên mới chống cám dỗ.”
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy , phần lớn đều nghề ngỗng gì, chỉ thể dựa vài mẫu ruộng để sống qua ngày. Đột nhiên dạy nghề còn kiếm nhiều tiền, quan trọng là là cùng thôn lớn lên, ai mà chứ?
Thành phố lớn dễ kiếm tiền là thật, nhưng thành phố lớn dễ kiếm tiền cũng trở thành cái cớ để bọn buôn lừa gạt.
“Em thông minh.” Tư Thần gật đầu cô một cái, nghiêm túc : “ gặp chuyện như thế , hy vọng em thể trực tiếp tránh xa nguy hiểm.”
Gặp chuyện sợ hãi, lộ sơ hở mà còn tiếp tục moi tin tức, quả thực cô gái bình thường nào cũng . hy vọng Đồng Dao trở thành dũng sĩ, hy vọng Đồng Dao gì cũng đặt sự an lên hàng đầu.
Vốn dĩ chỉ tự đắc một chút, giờ Tư Thần nghiêm túc khen ngợi như , Đồng Dao thấy ngượng ngùng.
Lâm Phượng Anh đang băm nhân sủi cảo trong bếp, thấy Tư Thần và Đồng Dao về thì : “Bác Dịch vườn hái rau , hai đứa nhà một lát , sắp ăn .”
Thấy Lâm Phượng Anh nóng đến toát mồ hôi đầu, miệng Đồng Dao như bôi mật, híp mắt : “Mẹ, để con phụ nhé?”
Lâm Phượng Anh xua tay, giục Đồng Dao mau nhà: “Trong bếp mùi dầu mỡ, bẩn lắm. Con và Tiểu Thần hiếm khi nghỉ về một chuyến, mau nhà nghỉ ngơi , mua hạt dưa để bàn ở phòng khách đấy.”
Nhà bếp quả thực bẩn, loại bếp lò kiểu cũ Đồng Dao cũng dùng quen. Đã Lâm Phượng Anh cho giúp, cô liền ngoan ngoãn nhà chính.
“Hừ, chỉ cái mồm mép, thật sự thì xắn tay .” Tư Tiểu Huệ từ nhà chính , mặt mũi sưng sỉa lầm bầm vài câu.
Đồng Dao giả vờ như thấy, bê cái ghế xuống cạnh bàn c.ắ.n hạt dưa. Chưa ăn bao lâu, Tư Tiểu Huệ đột nhiên từ bên ngoài , sa sầm mặt mày xách túi hạt dưa bàn cất trong buồng.
Tư Thần từ bên ngoài khéo thấy cảnh , nhíu mày : “Tiểu Huệ, mang hạt dưa đây.”
“Mang hết mồm lợn ?” Giọng Tư Tiểu Huệ từ trong buồng vọng .
Mồm lợn?
Nói cô đấy ?
Đồng Dao định đốp chát , Tư Thần lên tiếng : “Nói năng chú ý chừng mực.”
Trong buồng im lặng một lúc, Tư Tiểu Huệ hậm hực xách túi hạt dưa , đặt mạnh cái túi lên bàn, bực bội : “Ăn ăn ăn, cho ăn c.h.ế.t luôn.”
Tư Thần mím môi thành một đường thẳng, sắc mặt vui : “Nếu em còn vô lễ với Dao Dao như nữa, chuyện em lên thành phố sẽ quản nữa .” Mấy năm nay, đúng là chiều hư Tư Tiểu Huệ .