Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 18: Quạt điện tôi không cần nữa.
Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:20:37
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối mặt với lời lẽ cay nghiệt của phụ nữ, bà chủ chỉ gượng một tiếng, đáp lời, chỉ mong phụ nữ trút giận xong thì mau , đừng ở đây gây chuyện ảnh hưởng đến việc kinh doanh.
Đồng Dao vô tình liếc thấy tiền trong tay phụ nữ, ánh mắt lóe lên, đột nhiên : “Chị chủ, nếu chị đây mua như , chắc là nhà đang cần gấp, chị cứ bán quạt cho chị , em vội dùng, mai mua cũng .”
“Hả?”
Không ngờ Đồng Dao đột nhiên nhượng bộ, cả bà chủ và phụ nữ đều sững sờ. Bà chủ cảm thấy áy náy, trả tiền cho Đồng Dao liên tục xin .
“Cô gái, xin nhé, nếu ngày mai cô đến mua, sẽ bớt cho cô năm đồng.”
Đồng Dao nhận tiền lắc đầu, “Không ạ, cùng lắm chỉ là dùng quạt điện muộn một ngày thôi, vấn đề gì lớn.”
Hành động nhường quạt điện của Đồng Dao những phụ nữ vui, ngược còn khiến cô càng vui hơn. Cô cảm thấy Đồng Dao cố ý tỏ rộng lượng để chế giễu sự vô lý của , đồng thời cũng bắt đầu đ.á.n.h giá Đồng Dao. Từ lúc bước cửa, cô tinh mắt chú ý đến Đồng Dao, trông như một tiểu yêu tinh còn cách ăn mặc, còn dáng thành phố hơn cả thành phố. Là một giáo viên, cô ghét nhất là loại con gái yêu ma quỷ quái . Vốn dĩ chỉ là ưa, cũng gì, nhưng khi hai tranh giành một chiếc quạt điện, cô nảy sinh tâm lý hiếu thắng.
Nếu chiếc quạt là do cô giành , giành thứ mà khác mua, cô sẽ cảm thấy vui. khác nhường cho cô thì giống như cô đang nhặt món đồ rác rưởi khác cần, lập tức vui.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Bà chủ để ý đến sắc mặt của phụ nữ, ăn thể thực sự thù dai với khách hàng. Dù Lê Thành lớn lớn, nhỏ nhỏ, dân cũng chỉ bấy nhiêu, thành thì còn , huống hồ thật lòng mua đồ. Bà hì hì với phụ nữ: “Quạt điện một trăm năm mươi tám đồng, bán cho cô gái là một trăm năm mươi lăm, cũng lấy thêm của chị, chị cứ trả bằng giá đó là .”
“Cái gì?” Đang định đếm tiền đưa cho bà chủ, giá , sắc mặt phụ nữ lập tức dài , nắm c.h.ặ.t tiền trong tay : “Quạt gì mà đắt thế?”
Cứ tưởng loại quạt nhiều nhất cũng chỉ một trăm hai mươi đồng, đắt hơn cũng bao nhiêu. Lúc ngoài chỉ mang theo một trăm ba mươi đồng, bây giờ tự dưng đắt thêm mấy chục đồng, cô lấy ?
Lương một tháng của cô cũng chỉ ba mươi lăm đồng, mua một chiếc quạt điện tốn hơn nửa năm lương. Loại một trăm hai mươi đồng c.ắ.n răng mua , nhà mỏ, ai mà mua loại một trăm năm mươi.
Bà chủ chút vui, giá cả còn rõ đến giành mua, chẳng lẽ là trong ngành đến gây sự?
Trước khi xác định, bà vẫn kiên nhẫn : “Đây là quạt thương hiệu, bảo hành bảo trì.”
“Thế cũng cần nhiều tiền như , các cửa hàng khác quạt chỉ một trăm hai, cửa hàng của chị đúng là c.h.ặ.t c.h.é.m quá, chi bằng cướp luôn .” Liếc Đồng Dao một cái, cô sa sầm mặt : “Cô cũng là chị thuê đến mồi nhử đúng ? Quạt điện cần nữa.”
Có lẽ phụ nữ cũng cảm thấy việc mất mặt, chột đợi bà chủ gì bỏ .
Bà chủ chọc tức, cơn giận nén nãy giờ bùng phát như hồng thủy mãnh thú, nếu chồng cản , bà đuổi theo c.h.ử.i . Bà ăn hòa khí, nhưng cũng là thể để khác tùy tiện trèo lên đầu lên cổ.
“Người gì ! Toàn nghĩ mấy chuyện xa, đuổi theo hỏi xem đắc tội gì với cô mà chạy đến phá việc ăn của .”
Bà chủ vốn tròn trịa, ông chủ ôm bà cũng chút vất vả, đặc biệt là lúc bà chỉ tay cửa nhảy tưng tưng như một con lừa bướng bỉnh.
“Thôi bỏ .” Đồng Dao cất giọng trong trẻo gọi bà chủ đang kích động , “Đừng chấp nhặt với cô gì, nếu cô cần nữa thì mua !”
Bà chủ lúc mới nhớ trong cửa hàng còn một vị khách, lập tức cảm thấy ngại ngùng, vội vàng đẩy chồng , sửa sang quần áo, giống như một bậc thầy quản lý biểu cảm, trong nháy mắt đổi sang một khuôn mặt tươi , “Cô gái, thật xin , thế , cô cứ đưa một trăm năm mươi, bớt cho cô thêm năm đồng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-18-quat-dien-toi-khong-can-nua.html.]
Bà chủ cũng là sảng khoái, thấy Đồng Dao dễ chuyện hiểu lễ nghĩa, liền bớt thêm năm đồng. Đồng Dao chút thụ sủng nhược kinh, ngay cả đàn ông cũng kinh ngạc há hốc miệng. Năm đồng bớt là bớt, xót, nhưng vợ thì cũng đành chịu, ai bảo ở nhà vợ là nóc nhà chứ.
“Chị chủ, em chuyện bàn với chị.” Trả tiền xong, Đồng Dao chỉ đống đồ đất, “Đây là đồ em mua, lúc giao quạt điện thể giúp em chở cùng ạ?”
“Được chứ!” Bà chủ đồng ý sảng khoái, thấy cánh tay Đồng Dao quấn băng gạc, liền hỏi: “Cô gái, cô còn mua gì nữa , thể giao cùng cho cô .”
Đồng Dao vui vẻ đồng ý, “Vậy thì phiền chị quá.”
Vừa lúc thấy Lý Noãn Xuân từ nhà vệ sinh , cô : “Chị dâu, quạt điện mua xong , bà chủ còn bao giao hàng tận nơi, chị cùng em mua nồi niêu bếp núc nữa nhé!”
“Mua xong ?” Lý Noãn Xuân ngờ chỉ vệ sinh một lúc mà Đồng Dao mua xong quạt điện. Nhìn thấy ông chủ cửa hàng đóng gói quạt thùng, khóe miệng cô giật giật.
Trời đất ơi!
Đồng Dao mua chiếc quạt đắt nhất trong cửa hàng về nhà !
Về nhà ăn với Tư Thần đây!
Ở cửa hàng , cô cũng tiện gì. Hai khỏi cửa hàng, Lý Noãn Xuân liền kéo Đồng Dao hỏi: “Em gái, cái quạt đó bao nhiêu tiền ?”
Đồng Dao thật: “Một trăm năm mươi.”
“Cái gì?” Lý Noãn Xuân suýt nữa thì ngất , “Cái bằng vàng ? Sao mà đắt thế?”
Cái quạt trần treo tường cũng chỉ hơn một trăm, cái quạt cây rách mà đòi một trăm năm mươi, cướp luôn .
Đồng Dao : “Tiền nào của nấy mà chị.”
“…” Nghe những lời nhẹ như của Đồng Dao, Lý Noãn Xuân nuốt những lời định bụng. Thôi , gì cô gái cũng , cô vẫn nên nhiều lời nữa.
Đến lúc mua nồi, Lý Noãn Xuân dáng vẻ dứt khoát, sảng khoái và hào phóng của Đồng Dao cũng còn thấy lạ nữa. đến lúc mua bếp, Lý Noãn Xuân thật sự nhịn nữa, ở bệnh viện đều dùng than tổ ong, Đồng Dao mua bình ga.
Thứ để đun lửa! Đây là đang đốt tiền. Cô hết lời khuyên giải, nhưng Đồng Dao cho là đúng, còn gì mà ‘tiền là để tiêu’, dùng thì chỉ là một đống giấy lộn. Lời coi tiền như giấy lộn, cô vẫn là đầu tiên thấy.
Lý Noãn Xuân vô cùng hối hận vì cùng Đồng Dao. Về nhà nếu hai vợ chồng cãi , Tư Thần chẳng sẽ trách cô cản Đồng Dao !
Càng nghĩ Lý Noãn Xuân càng lo lắng, mặt mày rầu rĩ, suốt đường cũng tâm trạng chuyện. Mãi đến khu tập thể, thấy ông chủ cửa hàng giúp chuyển đồ nhà, cô mới hồn, cũng giúp chuyển một vài món đồ nhỏ.
Sắp đến giờ cơm, đều bận rộn nấu nướng, hành lang mấy . Lý Noãn Xuân cũng chuẩn về nhà nấu cơm, Đồng Dao cảm ơn xong liền bận rộn dọn dẹp nhà bếp. Lâu năm dùng, nhà bếp đầy bụi bặm, mạng nhện giăng khắp nơi, mỗi bước là một dấu chân, tay chạm cũng là một lớp bụi, bẩn.