Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 15: Anh Dẫn Em Đi Vệ Sinh

Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:20:34
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“…”

Dư Thi Nhã nghẹn lời, chặn họng gì, trơ mắt Tư Thần bưng chậu đến cửa phơi quần áo, l.ồ.ng n.g.ự.c như ai đó đ.ấ.m một cú, ngột ngạt vô cùng.

Tư Thần phơi quần áo xong trở về phòng, hề nhắc đến chuyện lầu. Mọi việc xong, hai một một , khí trở nên vô cùng lúng túng. Đồng Dao gì, cố gắng tìm chuyện để phá vỡ bầu khí: “Hai tặng bàn là ai ạ? Lần em gặp họ còn chào hỏi.”

Cô thầm nghĩ, căn phòng trống trơn, giả vờ dọn dẹp đồ đạc để ngây cũng gì để dọn. Ngày mai ngoài dạo một vòng, mua một ít đồ dùng hàng ngày về.

“Bác sĩ khoa mắt Đái Lập Văn và vợ là Lý Noãn Xuân. Gặp Đái Lập Văn thì gọi là bác sĩ Đái, gặp Lý Noãn Xuân thì gọi là chị dâu.” Nghĩ Đồng Dao còn nhỏ, một chuyện đối nhân xử thế hiểu, Tư Thần liền thêm vài câu.

“Lý Noãn Xuân?” Đồng Dao kinh ngạc, ngờ phụ nữ chính là Lý Noãn Xuân mà mấy con muỗi hóng hớt, đây đúng là hóng một quả dưa cực lớn.

Tư Thần nhướng mày, chút kỳ lạ hỏi: “Em quen ?”

Quen thì quen, chỉ là tình cờ một vài bí mật.

Nghĩ Tư Thần nhiều chuyện, Đồng Dao hạ thấp giọng: “Chị và Lưu Căn Sinh ở phòng t.h.u.ố.c gian tình.” Quả nhiên lưng khác chột , cô dám lớn.

Tư Thần gì, trong mắt lộ một tia kinh ngạc, dường như đang thắc mắc chuyện , nhưng hỏi thêm, chỉ nhàn nhạt nhắc nhở: “Trong lòng , đừng ngoài lung tung.”

cũng là ngày đầu tiên tiếp xúc với Đồng Dao, Tư Thần hiểu tính cách của cô, lo cô trải sự đời, nên lo lắng thêm một chút.

Đồng Dao ngoan ngoãn gật đầu: “Em .” Thấy còn bình tĩnh hơn cả , nhịn hỏi thêm: “Anh từ lâu ?”

“Ừm.”

Tư Thần đáp một tiếng, nhiều, rõ ràng nhắc đến nữa. Đồng Dao điều hỏi thêm, khí rơi một lặng lúng túng. Vừa Đồng Dao chút nóng, trán đổ một lớp mồ hôi mỏng. Căn phòng kín mít, cửa sổ lớn, cửa thể mở toang, nên chút ngột ngạt, so còn bằng nhà đất.

Đang nghĩ ngợi, Tư Thần lạnh lùng : “Em chịu khó thêm hai ngày nữa, ngày nghỉ, mua một cái quạt máy.”

Đồng Dao vui mừng khôn xiết, gã cũng thật tâm: “Ngày mai em mua ! Vừa em ngoài dạo một vòng.”

Tư Thần nhíu mày suy nghĩ một lúc, : “Em quen Lê Thành, với vợ bác sĩ Đái một tiếng, hai cùng .”

“Cũng .”

Thực Đồng Dao từ chối, nhưng nghĩ Tư Thần thể yên tâm để cô một , cộng thêm cánh tay thương tiện, bèn đồng ý.

Lời cô dứt, Tư Thần đột nhiên một câu: “ đưa em vệ sinh.”

Đồng Dao chủ đề nhảy vọt của cho ngẩn , má lập tức nóng bừng. Từ lúc đến đây, cô vẫn vệ sinh, lúc nhắc, đột nhiên thật sự , thế là dậy theo Tư Thần xuống lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-15-anh-dan-em-di-ve-sinh.html.]

Lúc đều ở trong phòng, hành lang ai. Cô tấm lưng rộng của Tư Thần mà cảm thán, gã lưng thẳng tắp, thẳng thớm như từng lính, rõ ràng trắng trẻo sạch sẽ mà hề vẻ ẻo lả, khí chất nam tính mạnh mẽ, như một bức tranh phong cảnh, cho hành lang loang lổ cũng toát lên một vẻ nghệ thuật, đẳng cấp cũng nâng lên.

Nhà vệ sinh của bệnh viện tuy sạch sẽ hơn ở quê, nhưng Đồng Dao vẫn quen lắm. Bệ xí xổm giống như nhà vệ sinh ở trường tiểu học của cô, một hàng mấy cái, ruồi muỗi một đống hôi hám hun c.h.ế.t . Một đồ dùng của phụ nữ cũng gấp mà vứt trong sọt rác, tỏa một mùi lạ, thu hút ít ruồi. Tiếng hóng hớt vo ve của chúng đau đầu, Đồng Dao giải quyết xong nhanh ch.óng khỏi nhà vệ sinh.

Tư Thần đợi ở cửa, thấy cô bước vội vã, như ma đuổi, đôi môi mỏng khẽ mím đang nghĩ gì. Hai im lặng lên tầng hai, Tư Thần bảo cô về , còn thì lên tầng bốn.

Vài phút , từ ngoài về đưa cho Đồng Dao một trăm đồng: “Số tiền em cứ cầm dùng, mua gì thì mua, cần tiết kiệm.”

Đồng Dao hành động của cho kinh ngạc. Phải rằng, một trăm đồng bây giờ tương đương với hơn mười nghìn đồng ở thế kỷ 21. Thời một gia đình lớn nửa năm cũng chỉ tiêu hết một trăm mấy chục đồng. Lần đầu tiên cho cô tiền dùng, còn bảo tiêu thoải mái, cảm giác thật kỳ lạ.

Thấy cô mãi nhận, Tư Thần suy nghĩ một lát, : “Bây giờ lương của một tháng một trăm, mỗi tháng đưa em tám mươi, giữ mười đồng ăn cơm, gửi về nhà mười đồng. Chúng là một gia đình nhỏ mới thành lập, tuy thế nào là một chồng , nhưng sẽ cố gắng hết sức vai trò của một chồng.”

Đồng Dao: “…”

tưởng tượng khi đến đây, Tư Thần sẽ vì những lời đồn thổi mà nổi trận lôi đình, thậm chí đòi ly hôn, hoặc là lạnh lùng đối xử như khách, duy chỉ ngờ ấm áp như , sống với cô, còn nộp tám mươi phần trăm lương.

Đồng Dao vốn còn đang nghĩ nếu thì ly hôn, trong lòng ngũ vị tạp trần, .

Suy tính , vẫn quyết định nhận tiền , đ.á.n.h một tiếng chuông cảnh báo cho Tư Thần: “Nói cho rõ nhé! Em tiêu tiền hoang, bây giờ đưa tiền cho em, tính toán chi li với em, em tính .”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

Không cô nghĩ nhiều, mà là tư tưởng của hai cách mấy chục năm. Người thời đều từng chịu khổ, khá tiết kiệm, một trăm đồng đủ cho một gia đình lớn ăn nửa năm, đến tay cô chắc chắn .

Nói cũng , lương của Tư Thần cũng thật tệ, cho dù gì, dựa lương của Tư Thần, cuộc sống của hai vợ chồng cũng sung túc.

“Không tính.”

Tư Thần nhàn nhạt .

Không là ảo giác , Đồng Dao cảm thấy trong lời của vài phần ý , nhưng khi ngẩng đầu , thấy mặt lạnh như băng, giống như buổi sáng đầu thu, lạnh lẽo nhưng luôn mang vài phần se lạnh. Lẽ nào cô nhầm?

Ngày mai mang tiền dùng, Đồng Dao cũng lười giấu tiền, tiện tay đặt tiền ngăn kéo, liền Tư Thần : “Nghỉ ngơi sớm !”

Đồng Dao , thì thấy Tư Thần cởi giày, ngay ngắn giường. Quanh năm mặc quần dài, mắt cá chân gầy gò còn trắng hơn cả một cô gái. Anh hỏi: “Em quen ngủ bên trong bên ngoài?”

“Bên trong.”

Đồng Dao dám thẳng , cúi đầu đến bên giường. Lúc lên giường cẩn thận rơi giày xuống gầm giường. Vừa định cúi xuống nhặt, Tư Thần nhanh hơn một bước cúi xuống, nhặt giày của cô lên đặt ngay ngắn, từ đầu đến cuối một lời.

là cởi truồng đẩy cối xay, vòng vo tam quốc mà mất mặt!

Đồng Dao giả c.h.ế.t giường. Tư Thần tắt đèn, một lời xuống bên cạnh cô. Hai ai gì, yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng thở của . Không quạt, trong phòng ngột ngạt khó chịu, bên tai còn tiếng muỗi vo ve. Đồng Dao lúc đầu còn căng thẳng, ngủ một lúc thấy Tư Thần hành động gì khác, cũng yên tâm hơn, muỗi trò chuyện về một chuyện hóng hớt trong khu tập thể, bất tri bất giác ngủ .

 

Loading...