Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 11: Em Không Xem Ảnh Của Anh À?

Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:20:30
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng Dao quan sát căn phòng. Tư Thần xin nhà ở cho vợ chồng, đây chắc là nơi ở cùng đồng nghiệp. Trong phòng ngoài một chiếc giường tầng thì chỉ một cái ghế và một chiếc bàn gỗ sơn vàng loang lổ cũ. Trên bàn đặt hai chiếc cốc tráng men khắc chữ “Vì nhân dân phục vụ” và vài cuốn sách y học.

Dưới gầm giường hai chiếc rương gỗ, chăn màn giường gấp gọn gàng, sàn nhà sạch bong một mẩu giấy. Đàn ông bác sĩ quả nhiên chú ý vệ sinh. Về điểm , ấn tượng của Đồng Dao đối với Tư Thần tệ, chỉ là tính cách đàn ông lạnh lùng.

Không trong hai chiếc giường , chiếc nào là của , Đồng Dao bèn xuống ghế nghỉ ngơi. Cánh tay đau nhói từng cơn khiến cô khó chịu. Không tivi để xem, cũng điện thoại để chơi, cô liếc thấy một tờ báo gấp chồng sách, định rút xem thì ngoài cửa đột nhiên tiếng gõ cửa.

Đồng Dao giật , vội vàng rụt tay . Cửa phòng mở từ bên ngoài, Tư Thần tay bưng một hộp cơm bước .

Anh giọng nhàn nhạt: “Tùy tiện lấy ít cơm canh, em ăn tạm , tối nay nhà ăn thịt kho tàu.”

Nghe đến thịt kho tàu, Đồng Dao khỏi nuốt nước bọt. Cô thề tuyệt đối cô thèm ăn, mà là cơ thể quá thiếu dầu mỡ, đến thịt kho tàu là thèm chảy nước miếng.

Có lẽ thấy cánh tay cô thương tiện, Tư Thần tiện tay mở hộp cơm đặt lên bàn. Đồng Dao quả thực đói, cũng khách sáo, cầm đũa lên ăn ngay.

Thấy cô kén chọn, ăn chăm chú, Tư Thần mím môi mỏng : “Em cứ ăn , ăn xong để hộp cơm ở đó, lát nữa qua lấy.”

Trong hộp cơm cả thịt cả rau, mùi vị tệ, chỉ là vị cay. Đối với một cay vui như Đồng Dao, luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Ăn nửa chừng, Đồng Dao mới để ý hộp cơm cọ rửa sáng bóng, ít nhất cũng dùng hơn nửa năm, đây là hộp cơm của Tư Thần?

Trước thì dùng cốc nước của , giờ dùng hộp cơm của , Đồng Dao từng qua với khác giới, luôn cảm thấy gì đó kỳ quái.

Thôi, ăn , còn đỏng đảnh gì.

Vừa ăn thêm vài miếng cơm, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa mở cửa. Đồng Dao cũng để ý, cửa phòng ‘két’ một tiếng mở từ bên ngoài. Đồng Dao đầu , định ăn xong thì ngẩn .

Không ngờ trong phòng thêm một phụ nữ, Tư Tuấn cũng ngẩn . Chợt nhớ vợ của Tư Thần đến, bận rộn hơn một tiếng đồng hồ, quên mất chuyện . Nghĩ chuyện Đồng Dao nhận nhầm , mặt nóng bừng lên, cũng trở nên tự nhiên.

“Em dâu, xin , quên mất em đến.” Tư Tuấn theo bản năng đóng cửa lùi ngoài. Nam nữ đơn độc trong căn phòng mười mấy mét vuông quá lúng túng, huống hồ cô gái còn là vợ mới cưới của Tư Thần.

“Không , về lấy đồ ?” Đồng Dao nhanh ch.óng ăn hết thức ăn trong hộp cơm, dậy. Dù cũng là từng lăn lộn ở thế kỷ 21, Đồng Dao chút “hướng ngoại”, bỏ qua chuyện nhận nhầm lúng túng, cô cũng cảm thấy gì ngại ngùng.

Thấy Đồng Dao cũng thẳng thắn, Tư Tuấn cũng cảm thấy e dè, bèn bước thẳng . Anh vốn định về nghỉ ngơi một lát, Đồng Dao ở đây, giường chắc chắn hợp, đành giả vờ về lấy đồ. Anh tùy tiện lấy một cuốn sách y học bàn, tiện thể rút tờ báo : “Nếu em thấy chán thể xem báo.”

“Vâng ạ.” Đồng Dao tươi nhận lấy, lúc xem mà dám lục lọi đồ của khác.

“Vậy em nghỉ , đến khoa .”

Tư Tuấn đến cửa, gặp Tư Thần lấy hộp cơm. Hai , vỗ vai Tư Thần: “Em dâu khó khăn lắm mới đến một chuyến, tranh thủ giờ ăn trưa ở bên cô nhiều hơn .”

Tiễn Tư Tuấn , Tư Thần tiện tay đóng cửa phòng . Căn phòng nhỏ, nhỏ đến mức Đồng Dao cảm thấy chỉ cần cử động một chút là thể chạm Tư Thần. Bình thường cô cũng là một cô gái hoạt bát, nhưng khi đối mặt với Tư Thần, cảm thấy tự nhiên.

*Nguyên chủ xinh như , lỡ như Tư Thần nổi thú tính, sờ mó cô thì cô nên thuận theo giả vờ chống cự một chút, nửa đẩy nửa đưa mà thuận theo đây?*

*Phì phì phì, trong đầu đang nghĩ cái gì thế ?*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-11-em-khong-xem-anh-cua-anh-a.html.]

*Nhìn Tư Thần vẻ chính trực, nếu suy nghĩ của cô, chừng sẽ xách cô ngoài mất.*

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

Đã ở thành phố, còn chung một giường sớm tối bên , cứ e e dè dè thế .

Tự an ủi một hồi, Đồng Dao cuối cùng cũng cảm thấy gượng gạo nữa.

Tư Thần đến bàn ăn, thấy hộp cơm ăn sạch, giọng điệu bình thản một câu: “Ăn đấy.”

Đây là cô ăn nhiều?

Đồng Dao thầm bĩu môi: “Cơm canh ở nhà ăn của các khá ngon, chỉ là vị cay.”

Tư Thần liếc cô một cái: “Cánh tay em thương thể ăn cay.” Ý là, nhà ăn món cay, lấy.

Đồng Dao: Hóa nhà ăn oan.

Cứ tưởng Tư Thần lấy hộp cơm xong sẽ , ngờ những mà còn xuống giường, tư thế ngay ngắn, thẳng tắp như quân nhân, tạo một cảm giác áp bức vô hình.

“Ngồi .”

Anh hiệu cho Đồng Dao xuống ghế.

Haiz!

Tám phần là sắp tra hỏi chuyện trộm bỏ trốn .

Đồng Dao ghế, hai tay ngoan ngoãn đặt đùi, giống như học sinh tiểu học chờ giáo viên khiển trách. Chịu đựng áp lực đối mặt với , cô : “Nói ! Chuyện của cô và Giả Thanh là thế nào?”

Đôi mắt đen thẳm, như viên đá vỏ chai lạnh lẽo, bình tĩnh nhưng toát vẻ lạnh lùng. Anh rõ ràng nổi giận, nhưng Đồng Dao chút sợ hãi.

“Em trộm .” Đồng Dao câu chút chột . Nguyên chủ tuy hành vi dan díu gì với Giả Thanh, nhưng cùng thị trấn dạo chơi hai , còn trong thôn thấy, nếu cũng tin đồn cô và Giả Thanh.

Tư Thần mím môi, mặt biểu cảm cô một lúc: “ trộm .” Nếu cô trộm , sẽ xuất hiện ở đây. Tư Thần chỉ tìm hiểu sự việc từ cô.

“Hả?” Cứ tưởng giải thích một hồi, ngờ Tư Thần còn chắc chắn hơn cả cô. Chuyện đến nước , cô bèn suy nghĩ trong lòng của nguyên chủ: “Chúng đây từng gặp , là hôn nhân sắp đặt, còn về bệnh viện việc ngay ngày cưới, một mạch nửa tháng, em tức giận, chỉ cố ý chọc tức và bố em thôi.”

Dừng một chút, cô đặc biệt nhấn mạnh: “, em thật sự gì với Giả Thanh, cũng ý định bỏ trốn với . Tuy em hài lòng với hôn nhân sắp đặt, nhưng lễ nghĩa liêm sỉ vẫn hiểu.”

Có lẽ mang theo vài phần cảm xúc của nguyên chủ, giọng điệu của cô uất ức nũng nịu, miệng phồng lên như một cái bánh bao, trông vài phần đáng yêu.

Nghĩ đến việc cô nhận nhầm ở phòng khám, đôi mày kiếm đẽ của Tư Thần khẽ nhướng lên: “Em xem ảnh của ?”

 

Loading...