Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 108: Mượn xe.
Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:23:00
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa lúc đến giờ tan học của học sinh, những mua sữa xếp thành hàng dài. Tư Tiểu Huệ bận rộn đến luống cuống tay chân, thấy hai vẫn còn chuyện, ý định giúp đỡ, định mở miệng gọi, nhưng kịp thì thấy Hà Phương tới. Cứ tưởng Hà Phương sẽ đến giúp, ngờ Hà Phương thẳng qua gian hàng, đẩy chiếc xe kéo bên cạnh thẳng.
Thấy Hà Phương ngày càng xa, Tư Tiểu Huệ nhịn gọi một tiếng: “Ủa, chị Phương, chị ?”
Hà Phương cứng đờ một lúc tiếp tục về phía , đầu cũng để ý đến Tư Tiểu Huệ.
Tư Tiểu Huệ chút kỳ lạ, đầu hỏi Đồng Dao đang tới giúp đỡ: “Hai chuyện gì , chị Phương thế?”
“Không gì, Hà Phương đến đây giúp nữa, tối nay đồ đạc để ở chỗ em ở.” Đồng Dao thu tiền bán sữa, thờ ơ trả lời câu hỏi của Tư Tiểu Huệ.
Vốn dĩ thật sự ý định sa thải Hà Phương, nhưng ngờ Hà Phương chút đầu óc nào, A Cường vài câu xúi giục. Nhân viên như giữ sớm muộn cũng xảy chuyện, cũng .
Còn về việc Hà Phương bán sữa để cạnh tranh, Đồng Dao cũng thấy bất ngờ. Trà sữa đơn giản kiếm tiền, ai mà ghen tị với nghề . Hà Phương tăng lương như ý, dù miễn cưỡng ở cũng lâu, sớm muộn cũng sẽ riêng. Xem việc thuê một cửa hàng là chuyện cấp bách.
Theo cách cạnh tranh thông thường, khi Hà Phương mở gian hàng chắc chắn sẽ cuộc chiến về giá. Cô ý định giảm giá, chỉ thể tìm con đường khác.
Mỗi chí hướng riêng, cuộc sống của Hà Phương cô cũng sẽ quan tâm, cũng liên quan gì đến cô.
“Hả?” Tư Tiểu Huệ kinh ngạc, “Đang yên đang lành, chị nữa?”
Công việc như tìm ở ! Hà Phương cũng quá tùy hứng .
Đồng Dao đổ sữa tươi nồi, đầu cũng ngẩng lên, nhẹ nhàng trả lời: “Chị tăng lương lên một trăm đồng một tháng, đồng ý.”
“Chị điên !” Tư Tiểu Huệ kinh ngạc trợn to mắt, còn tức giận hơn cả Đồng Dao, “Thật là hổ, một trăm đồng một tháng, chị cướp luôn ?”
Làm việc trong nhà máy một tháng cũng chỉ hơn hai mươi đồng, Hà Phương ở đây việc năm ngày nghỉ hai ngày, mỗi ngày đến năm giờ về, mà còn dám đòi một trăm đồng tiền lương. Dù dời cả bức tường thành đến đây cũng dày mặt bằng chị !
Thật là hổ, lúc nãy Tư Tiểu Huệ yêu cầu của Hà Phương, nếu chắc chắn đuổi theo mắng Hà Phương vài câu. Sư t.ử ngoạm cũng ngoạm như , trông Hà Phương như mà ngờ độc ác như . Chẳng trách lúc nào cũng chồng đ.á.n.h, cô cũng đuổi theo đ.á.n.h Hà Phương.
Chị dâu em chồng hiếm khi cùng ý kiến, Đồng Dao tinh nghịch, “Trùng hợp thật, cũng nghĩ .”
May mà đưa Tư Tiểu Huệ đến thuê nhà, những thứ tối nay lo chỗ để.
“Hà Phương coi ai là đồ ngốc ?” Tư Tiểu Huệ càng nghĩ càng tức, việc lẩm bẩm: “Thật là tức c.h.ế.t , từng thấy ai hổ như , cũng xem bao nhiêu việc, mở miệng đòi nhiều tiền như , thành phố đúng là nhiều mưu mô tham lam.”
Đồng Dao cất giọng trong trẻo nhắc nhở: “Lạc đề , em Hà Phương thì cứ Hà Phương, đừng lôi cả thành phố .” Cô cũng là thành phố, còn là ở thành phố lớn.
Tư Tiểu Huệ hừ một tiếng, trong lòng bắt đầu tính toán, sắc mặt đổi như trời tháng sáu, nịnh nọt: “Chị dâu, nếu ở đây chị bận xuể, thì gọi và hai đến giúp ! Dù và hai ở nhà cũng việc gì, cả nhà cùng việc còn lo ngoài sư t.ử ngoạm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-108-muon-xe.html.]
Ở quê khổ lắm, xem ở thành phố sống thoải mái bao. Anh cả kiếm tiền, thể đón và hai đến hưởng phúc. Anh hai ở thành phố mạ một lớp vàng, về quê chuyện cưới xin cũng dễ hơn, chừng còn tìm một cô vợ thành phố xinh .
Mảnh đất một mẫu ba phân ở nhà c.h.ế.t mệt cũng kiếm bao nhiêu tiền, hơn nữa, mùa gặt thì bình thường cũng gì bận, chi bằng đều đến thành phố.
Đồng Dao liếc cô một cái, “Đừng đưa ý kiến vớ vẩn.”
Cô từng kinh doanh, cũng xuề xòa tính toán chi li, nhưng cũng ngốc, sẽ gọi Lâm Phượng Anh đến giúp việc.
Tư Tiểu Huệ và Tư Bác Dịch gọi Đồng Dao là chị dâu, cái gọi là chị dâu như , Đồng Dao mang danh chị dâu, là bà chủ, hai em chắc chắn lời cô, nếu cô thể đuổi bất cứ lúc nào.
Lâm Phượng Anh thì khác, quan hệ chồng nàng dâu vốn vi diệu, bây giờ Lâm Phượng Anh đối với cô quả thực tệ, nhưng hai thế hệ quan niệm khác , ở cùng lâu ngày khó tránh khỏi nảy sinh mâu thuẫn.
Chỉ về phương diện tiêu dùng thôi.
Lâm Phượng Anh tiết kiệm, còn cô tiêu tiền hoang phí, lâu ngày Lâm Phượng Anh chắc chắn sẽ mắt, mâu thuẫn chẳng sẽ nảy sinh ?
Muốn duy trì quan hệ chồng nàng dâu, nhất là nên sớm tối gặp , thỉnh thoảng gặp một khen ngợi vài câu cũng , ngày ngày nhẫn nhịn sẽ ngày bùng nổ, cô sẽ ngốc đến mức đưa Lâm Phượng Anh đến đây.
“Lòng báo đáp.” Tư Tiểu Huệ thầm lẩm bẩm một câu, cũng dám nhắc chuyện nữa.
Không Hà Phương giúp, thiếu nước trở thành một vấn đề cấp thiết. Đồng Dao nhân lúc học sinh đang học, gian hàng bận, tìm bà chủ nhà, mượn chiếc xe kéo gỗ. Bà chủ nhà thấy Đồng Dao xinh , ngoan ngoãn nên thích, hai lời, về sân đẩy chiếc xe kéo gỗ .
“Nếu cháu ngại, cứ gọi bác là dì La là . Chiếc xe kéo gỗ là của chồng bác đây dùng để kéo than tổ ong, bây giờ nhà dùng bếp ga , xe kéo vẫn để dùng, để trong sân cũng vướng chỗ. Cháu dùng xong cứ để ở sân bên đó, dùng cũng tiện.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Thực , chiếc xe kéo gỗ đây vẫn để ở sân nhà cháu trai, định cho thuê nhà, sợ thuê chê vướng, bà mới đẩy về sân nhà . Bây giờ Đồng Dao dùng là , còn đỡ vướng ở sân bên đó.
“Dì La, thật sự cảm ơn dì nhiều lắm. Xe kéo gỗ chúng cháu cần dùng thường xuyên, lâu ngày chắc chắn sẽ hư hỏng. Thế , mỗi tháng cháu sẽ trả thêm hai đồng, coi như là tiền thuê.”
Có thể thấy, gia cảnh nhà dì La tệ, cũng dễ chuyện. đồ mượn một hai thì , lâu ngày sẽ , vì đợi dì La lên tiếng, chi bằng chủ động trả chút phí, cũng thể hiện là hào phóng.
“Không cần, cần.” Vừa trả tiền thuê, dì La xua tay liên tục, “Cháu dùng thì cứ dùng thoải mái, cần trả tiền thuê, thứ để dùng cũng hỏng.”
Tuy ý định lấy tiền thuê, nhưng thấy Đồng Dao điều như , dì La trong lòng vẫn vui. Cô bé xinh , lanh lợi, miệng ngọt, dì La càng càng thích. Đợi cháu trai nghỉ phép về, sắp xếp cho hai đứa gặp mặt, chừng cô bé còn trở thành cháu dâu.
Đồng Dao xinh , thông minh, cháu trai cũng trai, tài, nếu thành đôi thì đúng là trai tài gái sắc.
Cháu trai hai mươi bốn tuổi vẫn đối tượng, nếu là khác kết hôn sớm thì con chạy . Em trai còn, bà là bác gái đành lo lắng nhiều hơn một chút.