Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 1: Sống Lại

Cập nhật lúc: 2026-01-11 11:20:20
Lượt xem: 4

“Ồ! Tư Lão lúc trẻ trai quá, y thuật cao siêu còn thương vợ, đúng là hình mẫu đàn ông lý tưởng!”

“Vợ ông , Đồng Dao, cũng là một mỹ nhân hiếm . Nghe năm đó đạo diễn lớn mời bà đóng phim mà bà còn từ chối đấy.”

“Thảo nào tổng giám đốc Tập đoàn Hằng Phi vì bà mà cả đời lấy vợ.”

“Giám đốc Tập đoàn Vạn Khoảnh trong một cuộc phỏng vấn cũng đ.á.n.h giá cao về bà.”

Trong lúc chờ sữa, Đồng Dao thấy mấy cô gái bên cạnh lướt Weibo bàn tán, thầm than phận trêu ngươi. Cô cũng tên là Đồng Dao, tiếc là cùng tên mà cùng mệnh.

“Trà sữa của quý khách xong ạ.”

Đồng Dao cầm ly sữa bước khỏi quán, bầu trời bỗng xuất hiện dị tượng. Không khí vốn nóng nực đột nhiên trở lạnh, gió thổi ào ào, mây đen che kín mặt trời.

Đồng Dao ngẩng đầu lên, chỉ thấy một tia sét từ trong tầng mây đ.á.n.h thẳng về phía cô. Bên tai vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, cả cô tê rần ngã thẳng xuống đất.

Trước khi ý thức mơ hồ, cô loáng thoáng thấy tiếng hét thất thanh.

“Trời ơi! Có sét đ.á.n.h .”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

“Đau.”

Đồng Dao khẽ rên, đầu óc ong ong đau như nứt . Một dòng ký ức thuộc về cô ồ ạt tràn não, khiến cô chút ngơ ngác.

Chưa kịp sắp xếp suy nghĩ, bên tai vang lên giọng lo lắng của một phụ nữ.

“Anh hai mày mời bác sĩ lâu thế về? Mày đầu thôn xem thử.”

Ngay đó, một giọng con gái khác vang lên: “Mời bác sĩ gì chứ! Chị giả vờ đấy. Con gọi điện cho cả ngay, bảo ly hôn với chị . Dám trộm tiền bỏ trốn với trai hoang, đúng là mất hết mặt mũi nhà họ Tư chúng .”

“Chuyện còn rõ ràng, con đừng bậy.”

Đồng Dao cuộc đối thoại của hai , ngẩn ngơ một lúc lâu mới tin rằng xuyên về năm 1985.

Chuyện cũng cẩu huyết quá !

Theo ký ức trong đầu, nguyên chủ cũng tên là Đồng Dao, gia cảnh giàu , bố là Đồng Diệu Huy, giám đốc một xí nghiệp nhà nước mới nghỉ hưu.

Vì sinh con gái muộn nên ông hết mực yêu thương cô, khuyết điểm duy nhất là cố chấp. Năm đó, bố của nhà họ Tư vì cứu Đồng Diệu Huy mà mang bệnh mất sớm, Đồng Diệu Huy ghi nhớ ân tình, chỉ chu cấp cho con trai cả nhà họ Tư học trường y thành bác sĩ mà còn nhất quyết gả con gái qua đó.

Nguyên chủ thể cãi bố, lóc gả cho Tư Thần, mà cô từng gặp mặt. Trùng hợp , đúng ngày cưới, khoa của ca cấp cứu gấp, nguyên chủ thậm chí còn thấy mặt chú rể một thành hôn lễ.

Cưới nửa tháng, chú rể trông như thế nào, nguyên chủ vẫn .

Nói cũng thật trùng hợp, chồng danh nghĩa của nguyên chủ và Tư Lão đều tên là Tư Thần và cùng là bác sĩ.

“Ai bậy chứ, chúng bắt tại trận , còn giả ?”

Bên tai vang lên giọng của cô gái trẻ.

Theo ký ức của nguyên chủ, là em chồng Tư Tiểu Huệ, còn chồng Lâm Phượng Anh.

“Mẹ.” Đồng Dao mở mắt , thấy căn nhà bốn bức tường trống trơn, tiêu điều xơ xác, cô suýt nữa kìm mà bật .

Vận may quái quỷ gì thế , khi xuyên là một sinh viên mồ côi cha khổ, xuyên nhà chồng nghèo đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-1-song-lai.html.]

“Dao Dao, con tỉnh !” Không ngờ Đồng Dao đột nhiên tỉnh , Lâm Phượng Anh ngẩn một lúc, cũng thấy cuộc chuyện của họ , vẻ mặt chút khó xử. “Đầu còn đau con?”

“Hơi đau ạ.” Đồng Dao sờ lên đầu, đau đến mức “chậc” một tiếng.

Lâm Phượng Anh vội vàng giữ tay cô , quan tâm : “Con đừng cử động lung tung, hai con mời bác sĩ , sẽ về nhanh thôi.”

Tư Tiểu Huệ liếc xéo một cái, bực bội : “Mời bác sĩ gì chứ! Tiền chị trộm hết , nhà còn tiền mà cho chị chữa thương?”

“Đừng bậy.” Lâm Phượng Anh nghiêm giọng quát một tiếng. “Đi nấu cho chị dâu con một bát canh trứng .”

“Con , trộm tiền còn khác hầu hạ, cứ chiều chị !”

Tư Tiểu Huệ hậm hực lườm Đồng Dao một cái tức giận chạy ngoài, còn đóng sầm cửa . Đồng Dao thậm chí còn ngửi thấy mùi bụi bay lên trong khí.

Tư gia ba gian nhà, gian lớn nhất, lẽ là của Lâm Phượng Anh ở, nhưng bà sợ nguyên chủ tủi nên nhường cho họ phòng tân hôn, còn thì dọn sang gian bên cạnh ở cùng Tư Tiểu Huệ. Con trai thứ hai thì dựng một cái lán nhỏ mái hiên để ở.

Lâm Phượng Anh lo Đồng Dao tức giận, vội vàng an ủi: “Dao Dao, con đừng giận, Tiểu Huệ chiều hư , lát nữa sẽ dạy dỗ nó.”

Đồng Dao vẻ mặt lúng túng: “Con giận ạ.”

Nguyên chủ ngoại hình xinh , là con gái giám đốc nhà máy ở thành phố, còn là một sinh viên nghiệp. Gả về nông thôn vốn là tâm điểm chú ý, cộng thêm chuyện tân hôn ở một , tin đồn lan mấy thôn gần đó, tự nhiên cũng thu hút một vài kẻ đào hoa gì.

Giả Thanh, con trai trưởng thôn bên cạnh, để mắt đến Đồng Dao. Gã đó vẻ thanh niên văn nghệ, thu hút sâu sắc nguyên chủ. Trớ trêu , nguyên chủ là một kẻ lụy tình, trộm tiền định bỏ trốn cùng , kết quả khỏi cửa bắt tại trận. Nguyên chủ sống c.h.ế.t thừa nhận, còn giở trò lóc, loạn, đập đầu tường.

Haiz! Thật mất mặt.

Lâm Phượng Anh lén lút quan sát Đồng Dao, luôn cảm thấy cô gì đó . Theo tính cách thường ngày của Đồng Dao, bây giờ loạn trời đất mới đúng, yên tĩnh như thế đầu tiên.

Hơn nữa, còn gọi bà là ‘’.

“Mẹ, Dao Dao ạ?” Tư Bác Dịch dẫn bác sĩ đẩy cửa bước , vẻ mặt đầy lo lắng.

“Tỉnh .” Lâm Phượng Anh nhường chỗ cho bác sĩ. “Bác sĩ, ông mau xem giúp con dâu với, nó đập trán .”

Tư Bác Dịch mời đến một ông thầy t.h.u.ố.c Đông y ngoài năm mươi tuổi, ở thôn bên cạnh. Bình thường cảm sốt, đau tay đau chân đều tìm ông.

Ông nghiêm túc kiểm tra vết thương trán Đồng Dao, đưa kết luận: “Trầy một chút da thôi, vấn đề gì lớn. bôi t.h.u.ố.c cho cô , hai ngày nay đừng để dính nước.”

Đồng Dao hổ đến mức ngón chân cũng co quắp . Nguyên chủ chỉ cố ý dọa , đúng là dùng sức nhiều, sự xuất hiện của cô là một tai nạn.

Ông thầy t.h.u.ố.c bôi ít t.h.u.ố.c lên đầu Đồng Dao quấn một lớp gạc, chỉ lấy một đồng. Lâm Phượng Anh lục lọi khắp một hồi cũng chỉ tìm một hào năm xu. Thấy sự túng quẫn của gia đình họ, ông thầy t.h.u.ố.c mặt đổi sắc .

“Cô còn gạc một nữa, tiền đưa luôn một thể.”

“Cảm ơn ông.”

Lâm Phượng Anh tiễn ông thầy t.h.u.ố.c đến cổng.

Trong phòng chỉ còn Tư Bác Dịch và Đồng Dao, lúng túng đến mức để tay , mặt đỏ bừng : “Cô đói , nấu cho cô chút gì ăn nhé?”

Đồng Dao xinh , da trắng eo thon, mắt sáng răng trắng. Trước khi gặp Đồng Dao, đời phụ nữ xinh như .

Đặc biệt là khi nghĩ đến việc Đồng Dao suýt nữa trở thành vợ , càng đối mặt với cô như thế nào, bao giờ dám thẳng cô, mỗi thấy cô đều đỏ mặt.

Nói cũng là do chí tiến thủ. Vốn dĩ và Đồng Dao tuổi tác tương đương, hai là hợp nhất. Lâm Phượng Anh cảm thấy học nhiều bằng trai, gả cho sẽ Đồng Dao thiệt thòi, nên mới để cả cưới cô.

 

Loading...