Kim Ngọc đối với sắc mặt : “Thôi , kiếm mấy đồng, còn gửi về nhà một nửa.” Tiết kiệm ăn tiêu để giúp đỡ quê nhà, bố chồng một lời .
“Mau xem của .”
Của Vương Tiểu Hổ là một cây b.út máy Anh Hùng, thích, ngừng mân mê.
Vân Hoán Hoán ở nhà một ngày, mùng sáu bắt đầu việc, cầm những transistor silicon và linh kiện điện t.ử đó bắt đầu mày mò, cô sai Vương Tiểu Hổ chạy vòng vòng.
Cô đang việc, Vương Tiểu Hổ chớp mắt: “Sao ngay cả hàn điện cô cũng ?”
“Khó lắm ?” Vân Hoán Hoán tiện miệng hỏi.
Khóe miệng Vương Tiểu Hổ giật giật, suýt nữa quên mất cô chỉ một là nhớ, mà còn học một là , thật .
Kim Ngọc : “Hoán Hoán, em xem, đây là bộ bốn món em ?”
Vân Hoán Hoán đầu , mắt sáng lên: “ đúng, chị Kim Ngọc chị khéo tay quá, giỏi thật.”
“Cái gì , phụ nữ nào cũng .” Tuy , nhưng mặt Kim Ngọc là nụ .
“Em thì .”
Trong mắt Kim Ngọc, cô là cô em gái hảo nhất: “Em giống, em là việc lớn.”
Vân Hoán Hoán lập tức đáp lễ, miệng ngọt như mật. “Chị cũng giống, thể nấu ăn ngon hơn cả nhà hàng, dùng máy khâu, đan áo len, quả thực là năng. Anh Tiểu Hổ lấy chị, là phúc của .”
Kim Ngọc dỗ đến toe toét, Vương Tiểu Hổ mà khóe miệng giật giật, cứ thế , địa vị của sắp còn, đời cô bé dỗ như ?
Kim Ngọc hỏi: “Ngày mai em ăn gì?”
Vân Hoán Hoán nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Bữa sáng ăn hoành thánh thịt tươi, bữa trưa ăn rau xào, thịt lợn chiên xù, canh viên cải chua bắp cải, thêm một cái bánh cuốn, bữa tối ăn lẩu bò.”
“Được.”
“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai ?” Vương Tiểu Hổ mở cửa, Vân Hoán Hoán tiện tay giấu thứ trong tay .
“Vân Hoán Hoán.”
Vân Hoán Hoán bực bội liếc một cái: “Cô đến đây gì?”
Vân Nguyệt Nhi ăn mặc lộng lẫy, mặt đ.á.n.h một lớp phấn: “Ngày mai, và Ngôn Thanh sẽ kết hôn, mời cô đến tham dự.”
Vân Hoán Hoán:...? Họ là quan hệ thể tham dự đám cưới của ? Lại đang tính toán gì?
“Vu Ngôn Thanh tù ?”
“Xin nghỉ một ngày.” Vân Nguyệt Nhi đắc ý khoe khoang: “Đây chính là đặc quyền, là một phần của xã hội thượng lưu .”
Vân Hoán Hoán khinh bỉ: “Cô càng ngày càng thụt lùi, gả cho một tên tù nhân, chậc chậc.”
Trong mắt Vân Nguyệt Nhi lóe lên một tia u ám: “Đó là nhà họ Vu, là một phần của giới thượng lưu, cô còn chen .”
“ gả nhà họ Vu sẽ trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Vu, bao nhiêu ghen tị với , nhà họ Vu cho một nghìn tiền sính lễ, đây là đầu tiên trong đại viện.”
, cô thấy niềm vui của cô dâu mới, đáy mắt chỉ sự hoảng sợ bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-94.html.]
Vân Hoán Hoán liếc đồng hồ: “ bận, thời gian cô khoe khoang.”
Ánh mắt Vân Nguyệt Nhi u ám rõ: “Cô thật sự đến? còn chuẩn cho cô một món quà lớn đó.”
Vân Hoán Hoán nhướng mày: “Cô là kích thích , phá hỏng cuộc hôn nhân chứ?”
Cô vốn quyết tâm, nhưng khi thăm tù một , cô d.a.o động, đàn ông đó đổi.
lúc , một chiếc xe jeep dừng ở cửa, cửa xe mở , một quân nhân bước xuống: “Ai là Vân Hoán Hoán?”
“Là .”
Người đàn ông vội vàng : “Quân trưởng tìm cô, là cảnh vệ của quân trưởng, đặc biệt đến đón cô.”
Vân Hoán Hoán ngẩn : “Cái gì? Quân trưởng? quen ông .”
Cảnh vệ nhẹ giọng thúc giục: “Mau lên, thủ trưởng giục gấp, đều đang đợi cô.”
Vân Hoán Hoán yêu cầu kiểm tra giấy tờ, xác nhận vấn đề, chắc ai dám giả mạo quân nhân trong khu đại viện quân đội chứ, nhưng, cô vẫn đề phòng: “Anh Tiểu Hổ, chúng .”
Vân Nguyệt Nhi ngây bóng lưng cô xa, ánh mắt lấp lánh.
Nửa giờ , Vân Hoán Hoán đưa văn phòng quân trưởng: “Thủ trưởng, đưa đồng chí Vân Hoán Hoán đến.”
Người đàn ông bàn việc vẻ mặt nghiêm nghị, giận mà uy: “Vân Hoán Hoán, đều đang đợi cô, cô gây chuyện gì?”
Một cô bé gầy yếu, đeo một chiếc cặp sách, trông như một học sinh trung học, giống tiểu ma đầu khuấy đảo trời đất chứ.
“ ngoan, gần đây đ.á.n.h ai.” Vân Hoán Hoán phát hiện gặp vị quân nhân họ Dương một , ở nhà ăn của văn phòng đại diện tại Kinh Thành.
Ánh mắt cô quét một vòng trong phòng, ôi, nhiều thế.
Cao sư trưởng, Phó cục trưởng Phương của Bộ Ngoại thương, Bộ trưởng Tăng của Bộ Ngoại sự, giáo sư Hoàng, Trần Trung Quốc, viện trưởng của Viện nghiên cứu 701, cái thế trận sáu bên thẩm vấn .
Ừm? Vân Quốc Đống cũng ở đây?
Ủa, đây là Tướng quân Sở và Tham mưu trưởng Quý gặp ở nhà ăn của văn phòng đại diện tại Kinh Thành ?
Hai vị đại lão cũng ở đây, thế trận chút lớn!
Vân Hoán Hoán hào phóng chào hỏi các vị đại lão một tiếng, xuống chỗ trống duy nhất, yên lặng chờ đợi.
Mọi lời nào, cô cũng lên tiếng, chỉ chống cằm ngẩn ngơ. Cảnh tượng lớn hơn thế cô cũng từng thấy , chẳng gì to tát cả.
Phải kiếm chút tiền thôi, tiền a tiền.
Trong nước chẳng mấy đồng, vẫn hướng tầm mắt nước ngoài, vơ vét một vố thật đậm mới .
Khóe miệng giật giật, cô bé cũng quá đỗi bình tĩnh , đối mặt với bao nhiêu quan chức cấp cao mà chẳng hề lộ nửa điểm sợ sệt.
Dương quân trưởng trầm ngâm một lát: “Vân Hoán Hoán, cháu vì mời cháu đến đây ?”
“Cháu ạ.” Vân Hoán Hoán đáp vô cùng dứt khoát.
Dương quân trưởng nhịn bật nhẹ, sang Trần Trung Quốc đang ở vị trí cùng: “Có tố cáo cháu, lợi dụng phận con gái quân nhân để l.ừ.a đ.ả.o ở đơn vị khoa học công nghệ, đ.á.n.h cắp bản quyền sáng chế của tập thể.”