Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:43:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Từ tỏ ý kiến, cũng .

Ăn cơm xong, Vương Tiểu Hổ rửa bát, Kim Ngọc sắc t.h.u.ố.c và chuẩn d.ư.ợ.c liệu tắm t.h.u.ố.c.

Vân Hoán Hoán lấy một nghìn đồng đưa cho Sở Từ: “Đây là tiền t.h.u.ố.c và tiền t.h.u.ố.c men, sinh hoạt phí, lương của chị Kim Ngọc và Tiểu Hổ sẽ trả.”

Phí khám bệnh của quốc y thánh thủ Hoàng Cảnh Bình lão gia t.ử tuy lấy, nhưng Sở Từ luôn sẽ chút biểu thị, đây là tình thế thái.

Đơn t.h.u.ố.c uống kê nửa tháng, mười lăm thang, t.h.u.ố.c tắm kê một tháng, những khoản tiền đều do Sở Từ trả.

Chi tiêu khi ở đây cũng là của Sở Từ, tương đương với việc một nuôi bốn , lương một tháng của chắc cũng đủ.

Sở Từ im lặng một lúc: “Chúng cần tính toán rõ ràng như chứ, cũng ăn cơm mà.”

“Em kiếm nhiều hơn .” Vân Hoán Hoán vỗ n.g.ự.c, vẻ chị đây tiền, chị đây tiêu xài thoải mái.

Kiếm tiền, là để hưởng thụ ?

Sở Từ:... Anh nghèo như cô tưởng.

“Ông ngoại là một thương nhân đỏ, khi mất để cho một phần, đủ cho tiêu cả đời.”

Không chỉ để một khoản tiền lớn, còn chia cho hai căn nhà, một căn tứ hợp viện ở Kinh Thành, một căn biệt thự kiểu cũ ở Thượng Hải.

Tuy nhiên, những căn nhà đều cho các cơ quan nhà nước thuê, hợp đồng thuê ký ba mươi năm, đến năm 85 mới hết hạn.

Vân Hoán Hoán đầu tiên nhắc đến gia đình, vô cùng tò mò: “Ông ảnh hưởng ?”

Ánh mắt Sở Từ thêm một tia ấm áp: “Không , hai con gái đều gả , một con trai là lão cách mạng tham gia Trường Chinh, ông tầm xa, nhà máy và doanh nghiệp đều giao nộp, giúp đỡ đất nước chuyển đổi thuận lợi trong giai đoạn đầu, bất động sản chia đều cho mấy đứa con.”

Điểm nhấn, con gái đều gả , con trai là lão cách mạng, theo lẽ thường suy đoán, nếu còn sống tự nhiên sẽ ở vị trí cao, đủ để che chở cho lão gia t.ử.

“Cậu của nghỉ hưu ?”

“Nghỉ , đây ở hải quân, dì và đều là quân y.”

Hay thật, cả nhà đều là nhân tài, quân y thật, một bản lĩnh, còn thể tích lũy nhân tình.

Vân Hoán Hoán cứng rắn nhét tiền cho : “Anh em ruột còn tính toán rõ ràng, nhận , nếu em dám ở đây ăn uống thỏa thích .”

Cô bây giờ thiếu tiền, trong sổ tiết kiệm còn hơn một vạn, ở thời đại , hộ gia đình vạn tệ là đếm đầu ngón tay.

Sở Từ nhịn cô bằng con mắt khác, cô còn nhỏ tuổi, quân t.ử yêu tiền, lấy đạo.

“Vậy cũng cần nhiều như .”

“Thừa trả thiếu bù.” Cô d.ư.ợ.c liệu tắm t.h.u.ố.c đó đắt.

“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên: “Là , mở cửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-80.html.]

Là giọng của Cao sư trưởng, Vân Hoán Hoán hiệu cho Sở Từ cất tiền , Sở Từ bất đắc dĩ , cất xong liền khoác áo mở cửa: “Cao sư trưởng, muộn thế ngài đến?”

Cao sư trưởng đẩy , thẳng đến chỗ Vân Hoán Hoán đang khoanh chân giường sưởi, vô cùng phấn khích: “Hoán Hoán, báo cáo phê duyệt , cấp cuối cùng cũng đồng ý cho chúng chuẩn dự án , con mau bắt tay .”

Vân Hoán Hoán suy nghĩ một chút: “Qua Tết , dự án bên con đến giai đoạn quan trọng nhất, thể rời .”

Mỗi ngày Vương Tiểu Hổ đưa đón cô , gần đây cô về sớm, năm rưỡi về đến nhà sáu giờ, chậm tiến độ, giáo sư Hoàng còn phàn nàn về cô, nhưng sức khỏe cô , về sớm uống t.h.u.ố.c ngâm t.h.u.ố.c tắm, chỉ thể thông cảm thôi, đợi qua mùa xuân sẽ .

“Yên tâm, nhất định sẽ giúp cô xây dựng dự án , nó liên quan đến sinh kế của nhiều gia đình quân nhân, quan tâm.”

“Vậy ngài giữ lời đó.” Cao sư trưởng vẫn tin tưởng cô, Vân Hoán Hoán tự nhiên là đồng ý ngay.

Cao sư trưởng uống một ngụm , do dự một chút: “Tổ điều tra xuống , Vân Quốc Đống đình chỉ công tác ở nhà, nhân viên thể sẽ tìm cô để tìm hiểu tình hình, cô chuẩn tâm lý .”

Khương San mất tích bí ẩn, tổ chức vẫn từ bỏ điều tra.

Mắt Vân Hoán Hoán hề chớp: “Được.”

Mà, Vân Quốc Đống nhận thông báo đình chỉ công tác ngay lúc đó, suy sụp!

Ông nỗ lực bao nhiêu năm, chức vụ thăng tiến, khó khăn lắm mới hy vọng thăng chức, vấp ngã vì chuyện .

Ông về đến nhà tu một chai rượu trắng lớn, uống say khướt: “Chuyện qua , ? A, xui xẻo như , nào cũng thế.”

Lâm Trân nhíu c.h.ặ.t mày, từ khi Vân Hoán Hoán về, nhà một ngày yên . “Uống ít thôi, tổ điều tra chỉ là điều tra theo thông lệ, họ tra , ông sẽ sớm phục chức thôi.”

Vân Quốc Đống còn tỉnh táo, nồng nặc mùi rượu than thở: “ thật sự chịu nổi cảnh giày vò hết đến khác, sớm thế , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng cưới bà .”

Ánh mắt Lâm Trân lóe lên: “Đừng , chị San sẽ buồn đó.”

“Bà c.h.ế.t , buồn cái rắm.”

Lâm Trân nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ông chuyện t.ử tế với Vân Hoán Hoán , nó cách giữ ông đó.”

Vân Quốc Đống mặt đầy chán ghét: “Hừ, chỉ dựa nó? Cô quá coi trọng nó , một học hành mấy ngày như nó cả đời sẽ tương lai, dựa việc dụ dỗ đàn ông thể lên mặt bàn.”

Lâm Trân thăm dò hỏi: “Nghe , mà đến một viện nghiên cứu việc, cũng gì trong đó.”

Vân Quốc Đống lạnh một tiếng: “Còn thể gì? Dọn nhà vệ sinh chứ .”

Lâm Trân ở bên cạnh an ủi nửa ngày, đột nhiên : “Lão Vân, ông mang đồ dùng cá nhân ở văn phòng về? Cái cốc đó ông ngày nào cũng dùng, thôi, đưa chìa khóa cho , văn phòng lấy giúp ông.”

Lâm Trân gọi mấy tiếng, thấy ông đáp, liền gọi con trai Tiểu Lâm , hai đỡ Vân Quốc Đống phòng.

Cô lấy chìa khóa từ thắt lưng Vân Quốc Đống: “Tiểu Lâm, con ngủ , văn phòng lấy vài món đồ dùng cá nhân của bố con.”

Vân Tiểu Lâm ảnh hưởng bởi gia đình, cả trở nên u uất, gì chỉ gật đầu, lặng lẽ về phòng.

 

 

Loading...