Cô lảo đảo về, đến cổng đại viện gọi : “Em gái Hoán Hoán, em ở đây?”
Là Vân Vệ Hoa, ăn mặc bảnh bao, lái một chiếc xe máy ba bánh, là phô trương.
Vân Hoán Hoán kỳ lạ hỏi ngược : “Vậy nên ở ?”
Phản ứng của cô ngoài dự liệu của Vân Vệ Hoa: “Ngôn Thanh mời em tham gia tiệc sinh nhật của ?”
Vân Hoán Hoán sớm quên mất chuyện , cũng và việc gì quan trọng, cô thuận miệng bừa: “Ồ, suy nghĩ một chút, và các hợp , thích hợp với cảnh đó, nên nữa.”
Vân Vệ Hoa sững sờ, tính ngàn tính vạn tính đến việc cô . Cô là ham hư vinh nhất, nông cạn nhất ?
“Ngôn Thanh tung tin ngoài, em sẽ đến, em là khiến mất mặt ?”
Vân Hoán Hoán bọn họ ý , lười vòng vo với bọn họ, cớ lãng phí thời gian của : “Liên quan cái rắm gì đến .”
Vân Vệ Hoa nhíu mày: “Mười đồng.”
Vân Hoán Hoán ngáp một cái: “Buồn ngủ quá, về nghỉ ngơi đây, các chơi vui vẻ nhé.”
Cô vẫy vẫy tay trong, phía truyền đến giọng của Vân Vệ Hoa: “Một trăm đồng.”
Cô đầu một cái, trong mắt Vân Vệ Hoa lóe lên ánh sáng quyết tâm đạt , tư thế nếu đồng ý sẽ kéo cô lên xe.
Ha ha, thôi, tìm c.h.ế.t, cô sẽ thành cho .
“Vậy thì buồn ngủ nữa, đưa đây.”
Trong lòng Vân Vệ Hoa khinh bỉ thôi, lúc đưa một xấp tiền cho Vân Hoán Hoán, cảm thấy thật nghẹn khuất, là tiệc sinh nhật của Vu Ngôn Thanh, mắt la mày lém cầu xin tham gia, còn cô thì , cần lấy tiền dỗ dành.
nghĩ đến kế hoạch tối nay, vẫn nhịn! Để cô kiêu ngạo thêm một lát.
Vân Hoán Hoán nhận tiền trong, Vân Vệ Hoa sốt ruột: “Em ?”
“Cất tiền ở nhà, tránh cho rơi.” Vân Hoán Hoán cố ý thăm dò: “ còn trang điểm một chút, mù mắt ch.ó của các , cho các cơ hội chế nhạo .”
Thần sắc Vân Vệ Hoa cứng đờ: “Đã đủ , cần .”
Vân Hoán Hoán thu hết mắt, Hồng Môn Yến : “Mắt của , đợi đấy, nhanh lắm.”
Cô đại viện, liền tìm một cái điện thoại gọi : “ tìm Sở Từ.”
Quá trùng hợp, Vân Hoán Hoán khẽ lắc đầu: “Vậy , đợi về thì một tiếng, , Vân Hoán Hoán đang tham gia tiệc sinh nhật của Vu Ngôn Thanh ở Khách sạn Bắc Môn, bảo lát nữa cũng qua đó.”
“Được.”
Vân Hoán Hoán trầm ngâm nửa ngày, gọi thêm một cuộc điện thoại.
Đợi cô lề mề , Vân Vệ Hoa đợi đến mất kiên nhẫn, bực bội bảo cô lên xe, lập tức khởi động xe máy ba bánh, phóng như bay.
Đêm nay định sẵn sẽ ghi sử sách, khiến vô khắc cốt ghi tâm, cũng khiến vô rơi lệ đầy mặt…
Khách sạn Bắc Môn, là một trong những khách sạn đắt đỏ nhất Kinh Thành, khách phú thì quý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-49.html.]
Vừa bước khách sạn, bức bích họa vàng son lộng lẫy và đèn chùm pha lê rực rỡ sắc màu đập mắt, phảng phất như đến một thế giới mới tươi .
Khách khứa qua ăn mặc lộng lẫy chỉnh tề, văn nhã lịch sự, ăn ôn hòa nhã nhặn.
“Chỗ thế nào?” Vân Vệ Hoa nghiêng đầu Vân Hoán Hoán bên cạnh một cái, nhưng ngoài dự liệu của , cô hề lộ vẻ rụt rè và hoảng sợ như Lưu mỗ mỗ mới Đại Quan Viên, mà là thản nhiên đối mặt.
Cô đông ngó tây, chỉ nhạt nhẽo liếc một cái, dường như quá quen thuộc.
“Cũng tạm.” So với đời thì kém xa.
Cô từng thấy phong cảnh nhất thế gian, những nơi giao tiếp cao cấp nhất, ở những khách sạn sang trọng nhất, thấu sự phồn hoa của thế gian, đây chỉ là trò trẻ con.
Vân Vệ Hoa hiểu, Vân Vệ Hoa mờ mịt, chút hiểu cô, cô thật sự kỳ lạ.
Cậu đẩy cửa sảnh Hoa Sen , tươi rạng rỡ : “Các bạn, đưa em gái Hoán Hoán nhà đến .”
“Hoán Hoán, đến đây, chào hỏi .”
Trong phòng im lặng, tất cả sang, thần sắc khác , đây chính là đứa con gái ruột tìm đến cửa của nhà họ Vân? Nghe tiểu gia t.ử khí, lên mặt bàn, nhà họ Vân cũng chính thức giới thiệu với bên ngoài.
Điều chứng tỏ nhà họ Vân vẫn thừa nhận, sấn tới.
Vân Hoán Hoán quét mắt đám nam nữ trong phòng, mày mắt nhạt nhẽo: “ là Vân Hoán Hoán, chào .”
là, chứ tên là, khác biệt một chữ, toát thông tin giống , cái mạnh mẽ tự tin hơn, cái khiêm tốn lễ phép hơn.
Hiện trường yên tĩnh, một chút phản ứng nào.
Ngay cả Vu Ngôn Thanh - nhiệt tình mời cô cũng chỉ lo liếc mắt đưa tình với Vân Nguyệt Nhi bên cạnh, mười ngón tay đan .
Xấu hổ, vẫn là hổ.
Đây là oai phủ đầu nha, Vân Hoán Hoán coi ai gì giơ cổ tay lên một cái: “ đến , coi như nể mặt Vu Ngôn Thanh, Vu Ngôn Thanh, chính đấy, nợ một ân tình, tạm biệt.”
Bỏ lời , cô đầu bước , tư thế vẫy tay phóng khoáng tự tại.
Cô là , còn nhanh, đợi Vu Ngôn Thanh phản ứng , cô sắp bước khỏi cửa lớn .
Vu Ngôn Thanh sốt ruột vội vàng kéo cô : “Vân Hoán Hoán, đừng , đến , cùng ăn bữa cơm .”
“ giới thiệu cho cô, mấy vị cô quen .”
Là ba gặp ở Cửa hàng Hữu Nghị, La Dục Lâm, Phương Văn Kiệt, Trần Binh.
“Đây là Tiểu Ngư Nhi, đây là Đình Đình, đây là Quả Cam, đây là…” Mấy cô gái đại viện , đều tràn đầy tò mò về cô.
Còn vài là bạn nối khố của Vu Ngôn Thanh, Đông Tử, Bính Tử, Lão Trần, bọn họ đều dẫn theo bạn gái, một phòng đầy náo nhiệt vô cùng.
Vân Hoán Hoán vẻ mặt bất đắc dĩ, , tuy nhiên, lễ nghi của cô thì thể chê , gật đầu chào hỏi, ưu nhã mà ung dung, miểu sát tất cả .
Tiểu Ngư Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đây chính là con gái ruột tiểu gia t.ử khí của nhà họ Vân? Vậy chúng là cái gì? là tin đồn hại mà.”