Tống xưởng trưởng kéo Vân Hoán Hoán qua: “Tiểu Vân, chú giới thiệu cho cháu.”
Một nhóm là lãnh đạo, một nhóm là chuyên gia trong ngành, đều khen ngợi cô ngớt lời.
Trước khi đến, ai cũng cảm thấy nhà máy máy công cụ giả, thiếu nữ thiên tài xuất thế cái gì chứ, lừa ai đấy.
nể mặt mũi, đành một chuyến cho lệ.
Sau khi đến, chỉ hận đến quá muộn, bỏ lỡ bao nhiêu khóa học .
Đây đều là những chuyên gia m.á.u mặt trong ngành, đến cũng tâng bốc kính trọng, lúc bộ vây quanh Vân Hoán Hoán, tranh giành vị trí nhất.
Vì chuyện , suýt chút nữa đ.á.n.h .
“Tiểu Vân, cháu mau cho chú , cái lập trình của cháu và hướng nghiên cứu của chú là giống , kết quả là gì?”
“Nói với chú , hướng nghiên cứu của chú là…”
“ , , lớn tuổi nhất.”
“ trẻ tuổi nhất, tiếng chung với Tiểu Vân, chúng dễ chuyện nhất, chúng giao tiếp , các ông xếp hàng .”
“Tiểu Vân, đến viện nghiên cứu của chúng , chúng liên thủ đẩy ngành máy công cụ lên đỉnh cao.”
“Tiểu Vân, cháu quá thích hợp để dạy dỗ ươm mầm nhân tài , cháu đến trường đại học của chúng lên lớp, đặc biệt mở một chuyên ngành cho cháu.”
“Tiểu Vân, đến công ty nghiên cứu phát triển của chúng , lương cao phúc lợi , cho cháu mức độ tự do cao nhất, phối hợp công việc của cháu.”
Tống xưởng trưởng mà trợn mắt há hốc mồm, , là để các đến tham quan, để các đào .
Thật là đủ .
“Giáo sư Tiền, đó ông còn , Tiểu Vân của chúng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o…”
Giáo sư Tiền sốt ruột, nhào tới bịt miệng: “ từng , ông bậy, Tiểu Vân, cháu đừng tin lời quỷ sứ của ông .”
Tống xưởng trưởng trợn trắng mắt, những văn hóa các là hổ nhất.
Cô ngay cả lập trình cũng hiểu, dây chuyền sản xuất TV màu chắc thành vấn đề chứ.
“Được.” Vân Hoán Hoán cũng nẫng tay vụ ăn của bọn Nhật Bản, nghĩ thôi thấy sướng.
Các chuyên gia lập tức hứng thú: “Chúng cũng thử.”
“Chúng thể giúp đỡ mà, một Tiểu Vân bận xuể .” Nhân tiện học trộm, hì hì.
“ đúng, chúng lao động công ích, lấy một đồng.”
Thẩm Quốc Khánh khá cạn lời, những bận rộn góp vui cái gì chứ.
Tròng mắt Vân Hoán Hoán đảo một vòng, đám lao động miễn phí kỹ thuật, cũng khả năng thực hành, thể bỏ lỡ .
“Được thôi, cùng cùng .”
Canh ngân ti cồi sò điệp, trứng xào tôm nõn, rau tươi xào, khoai tây thái lát xào ớt chuông, thịt kho tàu, đều là những món Vân Hoán Hoán thích ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-46.html.]
Một đám ăn trò chuyện, càng trò chuyện càng hăng, ai chịu rời .
Phòng họp, Vân Hoán Hoán tiễn học sinh cuối cùng giải đáp thắc mắc , liền chủ đề chính: “Nào, hợp tác ?”
Thẩm Quốc Khánh chỉ thích loại sảng khoái : “Cháu đưa một bản vẽ chỉnh và bản kế hoạch dự án chi tiết , để chúng một đ.á.n.h giá.”
“Có.” Vân Hoán Hoán chuẩn từ sớm, lấy vài bản vẽ đưa qua.
Những ngày cô bận, vẫn luôn ở thư viện công tác chuẩn ban đầu, bận từ sáng đến tối, về đến nhà họ Vân đóng cửa vẫn còn bận.
Chưa từng thành công nào là tùy tiện cả.
“Tuy nhiên, nhớ bảo mật, cái còn tiên tiến hơn kỹ thuật của bọn Nhật Bản đấy.”
“Được .” Thẩm Quốc Khánh kịp chờ đợi nhận lấy, bản vẽ đưa cho kỹ thuật viên của đơn vị, tự cầm bản kế hoạch dự án lên xem.
Ấn tượng đầu tiên, độ dài súc tích, logic rõ ràng, dùng từ chuẩn xác.
Ấn tượng thứ hai, khung sườn chỉnh, xuất sắc.
Kỹ thuật viên xem đến hai mắt phát sáng, càng xem càng hưng phấn: “Lãnh đạo, chúng thật sự đào bảo bối , dám khẳng định, kỹ thuật kém gì bọn Nhật Bản, chúng tự thể , chúng cần chịu ấm ức nữa.”
Bọn Nhật Bản đó quá hành hạ khác, cả ngày quát tháo, hống hách kiêu ngạo, lỗ mũi hếch lên trời, đủ kiểu bắt bẻ khó dễ, coi bọn họ là con , nghĩ thôi thấy buồn nôn.
Thẩm Quốc Khánh cũng phiền c.h.ế.t đám Nhật Bản đó , vì để định bọn chúng mà chịu ít tội: “Cậu chắc chắn chứ?”
Kỹ thuật viên định gì đó, cửa đẩy mạnh , thư ký Lý vẻ mặt hoảng hốt xông . “Lãnh đạo, , đám Nhật Bản đó ầm lên Bộ Thương mại , chúng tinh thần hợp tác, vi phạm hợp đồng, yêu cầu bồi thường.”
Hiện trường im lặng, Thẩm Quốc Khánh nhíu c.h.ặ.t mày: “Cái gì? Cậu nữa xem, rõ.”
Thư ký Lý tức bực sốt ruột: “Bắt chúng bồi thường một ngàn vạn đô la Mỹ.”
Hiện trường nổ tung, Thẩm Quốc Khánh tức đến bật , cái quái gì ? “Bảo bọn chúng c.h.ế.t .”
Thư ký Lý gấp đến giậm chân: “ mà, bọn chúng lấy bản thỏa thuận hợp tác sơ bộ của hai bên, chúng ký tên.”
Thẩm Quốc Khánh vẫn ý thức tính nghiêm trọng của sự việc, cho là đúng: “Cũng là thỏa thuận hợp tác cuối cùng, tác dụng gì?”
Thư ký Lý tức giận gào thét: “Người của Bộ Thương mại , hợp đồng cạm bẫy, chúng trúng kế của .”
Thẩm Quốc Khánh biến sắc, mãnh liệt lên.
Vân Hoán Hoán ngẩng đầu lên, nhíu nhíu mày, hợp đồng cạm bẫy nhiều chiêu trò, cẩn thận một chút sẽ trúng chiêu.
Đời thấy mãi lạ, thời đại mới cải cách mở cửa, mô hình thương mại đang ở giai đoạn mày mò, nhiều hiểu.
Cô nhớ, thời kỳ đầu cải cách mở cửa, doanh nghiệp trong nước chịu nhiều thiệt thòi, giẫm nhiều hố, trả nhiều học phí, là trong vô cái giá thê t.h.ả.m mới dần dần trưởng thành lên.
Lần , bọn Nhật Bản chơi một vố, kiếp, là thứ gì.
“Có hợp đồng ? Cháu thể giúp các chú xem thử.” Về phương diện cô là chuyên nghiệp.
Hợp đồng ba phiên bản, ba ngôn ngữ Trung Anh Nhật, Vân Hoán Hoán xem từng bản một, thần sắc ngưng trọng.