Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 332

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:50:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đầu liền lên .

Vân Nguyệt Nhi khỏi sốt ruột, bước lên bậc thềm, một tay tóm lấy cánh tay Vân Hoán Hoán: “Cô chúng ngoài ? Bây giờ lăn lộn phong quang như ?”

Sở Từ tiến lên, dùng sức một cái liền hất tay Vân Nguyệt Nhi , bảo vệ Vân Hoán Hoán ở phía .

“A.” Một tiếng hét ch.ói tai vang lên, Vân Nguyệt Nhi ngã nhào xuống đất: “Sở Từ, tại đẩy ? Đau, đau quá!”

Sở Từ trong lòng rõ ràng, lúc hất cô , dùng bao nhiêu sức.

Là cô thuận thế ngã xuống.

“Cô đây là chạm sứ ăn vạ).”

Nước mắt Vân Nguyệt Nhi lăn dài, vẻ mặt đau đớn: “Sở Từ, Vân Hoán Hoán, các còn mau đưa đến bệnh viện, các bộ hành trình cùng khám vết thương, chịu trách nhiệm bộ viện phí.”

Sở Từ kéo Vân Hoán Hoán nhúc nhích, phân phó một vệ sĩ khác: “Tiểu Trương, đưa cô đến bệnh viện.”

Vệ sĩ tiến lên, Vân Nguyệt Nhi cho gần: “Ông Jonathan, đau sắp c.h.ế.t , giúp báo cảnh sát, bắt hai , kiện bọn họ tội cố ý gây thương tích, mau lên.”

Vân Hoán Hoán càng càng cảm thấy đúng: “Vân Nguyệt Nhi, tối nay cô kỳ lạ, dường như rời khỏi đây, ? Có nào để thấy ?”

Vân Nguyệt Nhi biến sắc: “Cô bậy, cô mới kỳ lạ, cả nhà cô mới kỳ lạ.”

Hai bên giằng co nửa ngày.

lúc , một chiếc xe chạy tới, từ từ dừng , vệ sĩ mở cửa xe, một phụ nữ ưu nhã tri tính bước xuống.

Vân Hoán Hoán rõ khuôn mặt bà , lập tức chấn động, vợ của Trương Hy Việt, phụ nữ nghi ngờ là Khương San!

Bánh răng vận mệnh một nữa bắt đầu chuyển động…

Được lắm, gặp cuối cùng cũng xuất hiện, đỡ mất công cô tốn tâm tư.

định gì đó, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Vân Nguyệt Nhi vang lên: “A, đau quá, ai đến giúp với?”

Vệ sĩ Trương gia vây quanh nữ chủ nhân bước tới, nhíu mày: “Chuyện ?”

Vân Nguyệt Nhi vẻ mặt bất lực: “ đẩy xuống bậc thềm, xin hãy giúp , ?”

Người phụ nữ nhàn nhạt liếc một cái: “Đưa cô đến bệnh viện.”

Vệ sĩ tiến lên đỡ Vân Nguyệt Nhi dậy, ai ngờ, Vân Nguyệt Nhi nhào tới: “Hoán Hoán, cô cùng , ở đây lạ nước lạ cái, sợ.”

Còn đợi cô đến gần, Sở Từ tung một cước đá văng, chạm sứ, thì thành cho cô .

Vân Nguyệt Nhi “bịch” một tiếng ngã nhào xuống đất.

Lần , là ngã thật, đau đến mức dậy nổi, lóc lê hoa đái vũ.

Đáng tiếc, những mặt ở đó một ai tiến lên an ủi.

Vân Hoán Hoán định định Vân Nguyệt Nhi, một nữa khẳng định, cô là thực sự đuổi .

Vậy thì, càng thể để cô như ý .

“Thật đáng thương, như nhà c.h.ế.t .”

Tiếng của Vân Nguyệt Nhi khựng , dám tin cô, giống như đang , m.á.u lạnh vô tình như ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-332.html.]

“Hoán Hoán, trách các , sẽ với bác sĩ và cảnh sát, là tự ngã xuống, tất cả đều là do tự tự chịu.”

Một mùi xanh nồng nặc.

Vân Hoán Hoán từ cao xuống hỏi ngược : “Đây lẽ nào là sự thật ?”

“Cô…” Nước mắt Vân Nguyệt Nhi tuôn rơi lả chả, đáng thương mà bất lực: “ nhớ ba , ba ơi, ba yêu thương Nguyệt Nhi như , nếu bắt nạt Nguyệt Nhi, chắc sẽ buồn lắm.”

Vân Hoán Hoán đoán vài phần, để xem cô giở trò gì.

“Phụ nữ, cứ là cái tội, đều là do trời mưa não úng nước.”

Cô còn hát lên nữa chứ!

Vân Nguyệt Nhi suýt chút nữa sụp đổ, kiếp, nhân tính ?

Người phụ nữ sang: “Cô tên là Nguyệt Nhi? Chữ Nguyệt trong mặt trăng?”

Ánh mắt Vân Nguyệt Nhi lóe lên: “Vâng, vị nữ sĩ bụng, tên là Vân Nguyệt Nhi.”

Vân Hoán Hoán còn hiểu nữa? Mục tiêu của cô phụ nữ mắt .

Cô cố ý : “Vân Nguyệt Nhi, cô đau nữa ?”

Không thì thôi, , Vân Nguyệt Nhi liền kêu la t.h.ả.m thiết liên hồi.

“A, đau, đau quá, nữ sĩ, thấy ngài cảm thấy thật thiết, giống như thấy ruột của , ngài thể cùng đến bệnh viện ? sợ.”

Cái dáng vẻ đáng thương hề hề của cô , ai mà chịu nổi chứ?

, phụ nữ chỉ nhàn nhạt , một chút phản ứng cũng .

Vân Hoán Hoán ha hả: “Đương nhiên là thiết , cô tên là Vân Nguyệt Nhi, bà tên là Giang Nguyệt Nhi, dùng chung một cái tên mà.”

Cơ thể Vân Nguyệt Nhi cứng đờ, cô những gì?

Vân Hoán Hoán vẫn còn lải nhải: “A, đúng , Vân Nguyệt Nhi, trong mắt cô ông Jonathan ? Ông là bạn nam của cô, nên chịu trách nhiệm cho sự an của cô, cô tìm thì tìm một phụ nữ xa lạ, chính là tìm ông , hợp lẽ thường a.”

Trán Vân Nguyệt Nhi rịn mồ hôi, nóng lòng như lửa đốt, kịch bản đều Vân Hoán Hoán phá hỏng hết , đồ khốn kiếp.

Ông trời ơi, tại ông đối xử với như ?

Giọng thanh lãnh của ông Jonathan vang lên: “ quả thực nghĩa vụ chăm sóc cho bạn nữ, Moon, cô cần giúp đỡ gì ?”

…” Vân Nguyệt Nhi cái khó ló cái khôn, cố tỏ kiên cường: “Sếp trăm công nghìn việc, tối nay là buổi tụ tập quan trọng, dám nhờ sếp giúp đỡ, tự thể .”

Ánh mắt phụ nữ rơi Vân Hoán Hoán, thực , bà xuống xe chú ý đến cô gái .

Một bộ váy đen, khí chất thanh lãnh, đặc biệt, còn một loại cảm giác quen thuộc khó hiểu.

“Cô là ai?”

Vân Hoán Hoán chằm chằm mắt bà, , giống ? “Vân Hoán Hoán.”

Người phụ nữ cảm thấy ánh mắt của cô kỳ lạ, dường như đang thăm dò điều gì đó. “Cũng họ Vân? Cô quen ?”

Tâm trạng Vân Hoán Hoán khá phức tạp, vốn tưởng chỉ là xác nhận phận của đối phương một cách đơn giản, nhưng, cùng với sự xuất hiện của Vân Nguyệt Nhi, hướng của sự việc ngày càng đan xen phức tạp.

 

 

Loading...