Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn trưởng về phía phiên dịch viên nhà , Liễu Mi Nhi: “Bản dịch của cô thực sự vấn đề?”

Liễu Mi Nhi thở dài một thườn thượt: “Từ ngữ chuyên ngành đủ chính xác, một từ dịch, cô trực tiếp lấp l.i.ế.m cho qua, lẽ đó bài tập về nhà .”

Giao tiếp hàng ngày lưu loát, và phiên dịch danh từ chuyên ngành, đó là hai chuyện khác .

Rất nhiều danh từ chuyên ngành thâm sâu lạ lẫm, là khó dịch nhất.

một ly, một dặm.

Phái đoàn đồng loạt trầm mặc.

Tìm một phiên dịch viên như , là coi bọn họ ? Hay là căn bản đàm phán thành công vụ ăn ?

Vân Nguyệt Nhi tức giận đến mức run rẩy, hết đến khác giải thích, cô chuyên nghiệp nhất.

Ai ngờ, Vân Hoán Hoán ung dung buông một câu: “Mù chữ chuyên nghiệp ? Mười hai tuổi lên sân khấu ca hát nhảy múa, lấy đó kế sinh nhai, nước ngoài mới học tiếng Anh, thể chuyên nghiệp đến mức nào?”

Không lính văn công , mà là, chuyên môn của cô là ca hát nhảy múa, là phiên dịch chuyên nghiệp a.

Vân Nguyệt Nhi nhớ tới cảnh tượng Vân Hoán Hoán hành hạ dã man, trong lòng hận thấu xương: “ là tiểu thiên tài ngôn ngữ, học ngôn ngữ nhanh.”

Bình thường, cô vẫn khá là trầm tĩnh, nhưng cứ thấy Vân Hoán Hoán, cô liền kiểm soát cái miệng.

Khóe miệng Vân Hoán Hoán ngậm một nụ nhạt: “OK, đến đây, dạy cô một đoạn tiếng Pháp ngay tại chỗ.”

Cô dạy là quốc ca của Pháp, hai câu đầu tiên của bài La Marseillaise.

, Vân Nguyệt Nhi hung hăng trừng mắt cô: “ cần chứng minh điều gì, học.”

Vân Hoán Hoán trực tiếp nhắm đầu: “Ông Jonathan, ông cũng , vị tiểu thư phiên dịch của ông là tiểu thiên tài ngôn ngữ , đúng ?”

Ông Jonathan thần sắc phức tạp: “Phải.”

Vân Nguyệt Nhi nào a, mở nổi cái miệng .

Vân Hoán Hoán ha hả: “Tiếng Pháp khó quá ? Vậy đổi sang tiếng Nga .”

chọn hai câu đầu quốc ca của nước Nga, biểu cảm của Vân Nguyệt Nhi là tuyệt vọng.

Bị tất cả chằm chằm, mất mặt đám đông đến mức xã t.ử c.h.ế.t lâm sàng vì hổ), tâm lý Vân Nguyệt Nhi sụp đổ .

“Tiếng Nga cũng quá khó? Vậy tiếng Đức .”

“Sao, tiếng Đức khó? Vậy tiếng Nhật , cái đơn giản nhất .”

Cô liên tiếp chuyển đổi mấy loại ngôn ngữ, tú thao tác bay lượn, ánh mắt cô đều khác hẳn, thật lợi hại, đây mới là thiên tài ngôn ngữ thực sự.

Vân Hoán Hoán nụ ngọt ngào, nhưng lời chữ nào chữ nấy đ.â.m thấu tim gan.

“Vẫn ? Không thể nào, loại bình thường gì lạ như còn năm ngoại ngữ, tiểu thiên tài ngôn ngữ như cô kiểu gì cũng mười mấy ngoại ngữ chứ?”

Vân Nguyệt Nhi hành hạ dã man, tức hổ, mặt đỏ bừng, run rẩy.

A a a, cứu mạng a.

Vân Hoán Hoán một chút cũng đồng tình với cô , tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t, ai bảo cô chủ động khiêu khích chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-323.html.]

Liễu Mi Nhi hạ thấp giọng hỏi: “Không cô tinh thông bốn ngoại ngữ ?”

Vân Hoán Hoán trầm mặc một chút: “Đó là của một năm , của hiện tại thêm một môn tiếng Đức .”

Đây là nhịp điệu ép c.h.ế.t mà.

Liễu Mi Nhi chua xót : “Đáng ghét, cô để bình thường sống thế nào đây?”

“Hi hi.”

Đại tá Edward cuối cùng cũng đến, ông chuyên môn, đối với tiếng Trung là tinh thông, nhưng cũng tính là tệ.

Ông đoạn ghi âm, phiên dịch đúng sự thật, của Tập đoàn Haida đều trầm mặc.

Cứ như , tư thế kiêu ngạo của bọn họ liền giữ nữa, thái độ ngoắt 180 độ, thành khẩn hơn nhiều.

Có Edward và Liễu Mi Nhi phiên dịch, giao tiếp coi như suôn sẻ.

Tuy kết luận, nhưng, vẫn chừa đường lùi.

Bữa trưa là ăn cùng , Vân Hoán Hoán yên tĩnh ở một vị trí mấy nổi bật ăn suất bít tết của .

Bỗng nhiên, gọi cô: “Vân tiểu thư, cô là nhân tài phiên dịch hiếm , thành khẩn mời cô gia nhập Tập đoàn Haida chúng , mức lương đảm bảo khiến cô hài lòng.”

Là ông Jonathan, trong mắt ông tràn đầy sự tán thưởng.

Trái tim Vân Nguyệt Nhi thót lên, sinh cảm giác nguy cơ nồng đậm.

Ai ngờ, Vân Hoán Hoán cần suy nghĩ liền từ chối: “Cảm ơn lời mời, bất quá, một cái dày Trung Quốc, mấy món Tây thỉnh thoảng ăn một chút thì , thời gian dài chịu nổi.”

Vân Nguyệt Nhi trong lúc thầm thở phào nhẹ nhõm, vẫn nhịn mỉa mai một câu: “Heo thì ăn đồ ngon.”

Vân Hoán Hoán đầy thâm ý một cái: “Ừm, heo.”

Cô thực sự thể hiểu nổi, Vân Nguyệt Nhi cũng là lớn lên trong thời thái bình thịnh trị, sùng bái ngoại bang như ?

Kiếp khắp thế giới, ngắm những phong cảnh nhất, vẫn cảm thấy quốc gia của nhất.

Lịch sử văn hóa lâu đời rực rỡ, vô vàn món ăn ngon, cái nào mà mạnh hơn nước ngoài?

Đồ Tây ngon bằng đồ Trung chúng ? Tám hệ ẩm thực lớn luân phiên ăn, ăn thế nào cũng ngán.

Vân Nguyệt Nhi tức nổ phổi: “Cô ai là heo?”

Sự nhẫn nại của Vân Hoán Hoán đối với cô đến giới hạn, bây giờ là trường hợp đàm phán, cần thiết nhịn nữa. “Cô! Đồ con heo ngu ngốc!”

Trực tiếp xé xác như , khiến kịp trở tay.

“Vân Hoán Hoán, cô đây là vụ ăn nữa, đúng ?”

Vân Hoán Hoán chút hiểu, Vân Nguyệt Nhi sai sót công việc nghiêm trọng như , thể coi là sự cố , tại sa thải cô ? Còn để cô tiếp tục ăn ngon uống say? Lẽ nào ẩn tình gì ?

“Sao? Cô bám cành cao, trở thành nữ chủ nhân của Tập đoàn Haida ? xem tài liệu, vợ mà.”

“A, đúng , cô là phụ nữ chồng, chồng cô cô ở bên ngoài lăng nhăng ?”

 

 

Loading...