Bây giờ lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, điều cho tất cả , vốn nhà nước cũng thiệt, chẳng qua là đổi từ tay trái sang tay mà thôi.
Sau giá tăng thì mua nổi , cơ hội thì chớp lấy ngay, đừng để rẻ cho đám thương nhân bất động sản tồi tệ mượn cớ găm đất chịu phát triển.
Khu công nghiệp thì đều thể hiểu , tính chất cũng giống như các nhà máy lớn ở Đông Bắc, bên trong cái gì cũng .
“Khu phức hợp thương mại?”
Vân Hoán Hoán giới thiệu sơ lược: “Chính là tập hợp ăn, mặc, ở trong một thể thống nhất. Không cần xa cũng thể giải quyết nhu cầu sinh hoạt của nhân viên trong khu công nghiệp.”
Mắt Kim thị trưởng sáng lên, ông nhạy bén nhận giá trị của khu phức hợp thương mại .
Vân Hoán Hoán chuyện nửa ngày, cổ họng khô khốc, cầm cốc nước lên uống một ngụm: “Chính là xây một trung tâm thương mại quy mô lớn. Tầng một tầng hai bán bách hóa, tầng ba tầng tư bán hàng hiệu, tầng năm tầng sáu mở các loại cửa hàng ăn uống và rạp chiếu phim. Tầng hầm một mở siêu thị, bên trong bán thực phẩm từ khắp nơi cả nước và đồ tươi sống như trứng, sữa... Tầng hầm hai mở một quầy ẩm thực nhỏ.”
“Như , tiết kiệm đất đai và gian, tập trung với , để tiêu dùng tập trung, bớt lo bớt sức.”
Hai vị thị trưởng đều là quản lý mảng kinh tế, cực kỳ nhạy bén, một cái, trong mắt lóe lên một tia sáng khác thường: “Ý tưởng đấy.”
Bọn họ trò chuyện rôm rả ngừng, Tưởng chính ủy nhịn nữa: “Bàn chuyện chính , chuyện của các ông để hẵng , thiếu gì cơ hội.”
Vân Hoán Hoán híp mắt đáp: “Vâng, giai đoạn đầu chủ yếu là giúp điều phối một chút, thuê tạm vài nhà xưởng , kiếm chút tiền để xây dựng khu nhà máy mới.”
“Cái .”
Một khi khởi công, sẽ kéo theo các ngành công nghiệp liên quan, còn thể cung cấp ít cơ hội việc .
Chu thị trưởng : “Chúng sẽ cử qua đó giám sát.”
Vân Hoán Hoán giơ hai tay hoan nghênh: “Đương nhiên , cử vài phụ trách tài chính và nhân sự qua đây ạ.”
Bên , Vân Hoán Hoán đích trấn giữ Dương Thành, chạy đua với thời gian, điều phối công việc, thúc đẩy hợp tác ba bên. Mỗi ngày trăm công nghìn việc, bận tối tăm mặt mũi.
Mặt khác, Tập đoàn Kuroki đầu tư ở khắp nơi, đạt thỏa thuận hợp tác với các bên. Các bên đều vui như mở cờ trong bụng, thành tích chính trị .
Chủ tịch Kuroki đặc biệt coi trọng việc hợp tác với Tập đoàn Vân Long, đích theo dõi, thậm chí còn bày tỏ, ngày Máy tính Vân Long mắt, ông sẽ đích đến chúc mừng.
Ngày mùng một tháng một, Tết Dương lịch, cũng là ngày Máy tính Vân Long mắt. Vì thế, một buổi họp báo hoành tráng tổ chức, mời vô phóng viên báo đài trong và ngoài nước.
Chủ tịch Kuroki dẫn theo một đám đối tác hợp tác cùng đến tham dự, giữ đủ thể diện cho Tập đoàn Vân Long.
Ngồi ở hàng ghế đầu tiên bên là các vị lãnh đạo m.á.u mặt, còn những thương nhân nổi tiếng trong và ngoài nước, bọn họ đều tham gia với tư cách là nhà phân phối.
Trên sân khấu, mười mấy chiếc máy tính xách tay xếp thành một hàng ngang, vẻ ngoài màu bạc cực ngầu thu hút ánh của vô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-272.html.]
Từng vị lãnh đạo lên phát biểu, khí vô cùng náo nhiệt, ánh đèn flash nháy sáng liên tục.
“Bây giờ, xin mời nhà thiết kế của Máy tính Vân Long, đồng chí Đường Minh Huy, lên sân khấu giới thiệu các chức năng của sản phẩm với .”
Bên khán đài, Từ Hưởng và một đám nhân viên kỹ thuật đều kinh ngạc: “Nhà thiết kế của Máy tính Vân Long thành Đường Minh Huy ? Không đúng, rõ ràng là Tổng giám đốc Vân mà.”
“Phó tổng Hứa, chuyện rốt cuộc là ?”
Sắc mặt Hứa Ngọc Vinh khó coi, còn thể là nữa? Hái đào giữa đường chứ , thật buồn nôn.
Đường Minh Huy sân khấu, mặt mày rạng rỡ tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của đời.
“Kính thưa các quý ông quý bà, chào buổi sáng. là nhà thiết kế của Máy tính Vân Long, Đường Minh Huy. Cảm ơn sự hiện diện của quý vị. Tiếp theo đây, xin mời quý vị cùng chiêm ngưỡng thế giới kỳ diệu của máy tính.”
Hắn đắc ý, đây là ngày vẻ vang nhất của , cũng là khởi điểm cho cuộc đời huy hoàng của .
, lúc vạn vạn ngờ tới, nửa giờ , sẽ đón nhận thời khắc tăm tối nhất của cuộc đời...
Dưới sân khấu, các phóng viên truyền thông điên cuồng bấm máy, tay máy một của đài truyền hình đích cầm máy, ghi khoảnh khắc huy hoàng .
Trên sân khấu, Đường Minh Huy chỉ điểm giang sơn, đầu tiên là phác họa một viễn cảnh tươi , khiến tất cả nhiệt huyết sôi trào, đó tự tâng bốc mài gươm mười năm, trải qua muôn vàn cay đắng, mới nghiên cứu chiếc máy tính quan trọng như .
Những sự thật đều với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng khiến những chuyện buồn nôn.
Từ Hưởng tức đến run cả , chỉ lao lên rõ sự thật, đây là đạo văn! Sao thể cướp tâm huyết của khác của ?
Đây còn là Đường Minh Huy mà quen ? Người hiền lành, ít đây, trở thành thế ? Hay là, ngay từ đầu là giả vờ?
Anh đúng là một tên ngốc!
, vị lãnh đạo bên cạnh lạnh lùng nhắc nhở: “Phải lấy đại cục trọng, tất cả đều vì lợi ích quốc gia, nếu trong dịp xảy scandal gì, cả thế giới sẽ nhạo chúng , hình ảnh đất nước chúng cũng sẽ tổn hại nặng nề.”
Điều khiến Từ Hưởng uất ức vô cùng, vô liêm sỉ, tất cả đều vô liêm sỉ, nhưng chỉ thể nuốt giận trong.
Anh thể mất mặt, nhưng tổ quốc của thì .
, tại là loại vô liêm sỉ lên vị trí cao?
Hứa Ngọc Vinh lặng lẽ thở dài, bênh vực cho Vân Hoán Hoán, nhưng thể khuất phục hiện thực.
Chỉ cần mặt dày vô sỉ là thể chiếm hết lợi ích, bọn họ quan tâm gì cả, chỉ quan tâm đến lợi ích của .