Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:46:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chuyện …” Vân Hòa Bình chút đau đầu, đối với những thứ ngoại đạo, cách ngành như cách núi, bảo b.ắ.n s.ú.n.g, đ.á.n.h , g.i.ế.c thì giỏi, chứ những chuyện kinh doanh thì một chữ bẻ đôi cũng .

“Ý tưởng thì , nhưng thực tế, tại bán cho em? Có lẽ đập cũng cho em, hơn nữa những dự án của em cần nhiều thời gian, đầu tư một lượng lớn tiền bạc, ai mà chịu nổi?”

“Xem như , ?” Vân Hoán Hoán bất lực thở dài một , đột nhiên, kinh ngạc một tiếng, “Ủa, thực cũng cách, Hương Cảng mệnh danh là công xưởng của thế giới, nâng cấp một chút là thể đối đầu với bọn Nhật .”

Thực , ngành sản xuất của Hương Cảng phát triển những năm 60-70, chiếm 40% của Hương Cảng, nhưng những năm 80, vì nhiều lý do khác dần chuyển sang tài chính và bất động sản, ngành sản xuất suy tàn, ngành công nghiệp chuyển sang Đông Nam Á.

Phải rằng, đây là một điều đáng tiếc, một cục diện suy giảm nhanh ch.óng những năm 80.

Thành phố quốc tế lớn nào mà ngành sản xuất của riêng ? New York Wall Street, nhưng cũng ngành sản xuất mạnh mẽ.

Một thành phố thực nghiệp, chỉ dựa tài chính và bất động sản, khó để duy trì sự huy hoàng.

Sự suy tàn của Hương Cảng trong mấy chục năm, một phần lớn nguyên nhân là thực nghiệp chống đỡ, dân bình thường thấy hy vọng, thấy gian và tương lai để vươn lên.

Cho nên, cô thể hiểu những khẩu hiệu điên cuồng thích phi công nghiệp hóa.

Tài chính là cao cấp, nhưng dân bình thường thể chen chân ngành , thực nghiệp mới là nơi dân bình thường an cư lạc nghiệp.

Bất động sản là lợi nhuận khổng lồ, nhưng tiền đều các nhà tài phiệt kiếm hết, dân bình thường chỉ phận trả nợ mua nhà.

Người giàu càng giàu, nghèo càng nghèo, hai cực phân hóa, mâu thuẫn nổi bật.

Nếu thể, cô hy vọng thể đổi cục diện , kế hoạch chỉ vì tương lai của Hoa Quốc, mà còn vì tương lai của Hương Cảng, vì những dân bình thường đó.

Tim Vân Hòa Bình đập nhanh hơn, cuối cùng cũng chủ đề chính, “Đừng đùa nữa, chuyện trẻ con.”

Trời ạ, tiếp theo thế nào đây? Ít nhất cũng cho chút gợi ý chứ.

Vân Hoán Hoán đột nhiên đầu về phía đối diện, thẳng thắn hỏi: “Ngài MacLehose, hợp tác ?”

Ông MacLehose sâu Vân Hoán Hoán, một chút dò xét, “Hợp tác? Hợp tác thế nào?”

Vân Hoán Hoán nghiêm túc suy nghĩ, “ cung cấp công nghệ, ông cung cấp nhân lực, vật lực, tài lực, xây dựng một vương quốc bán dẫn.”

Cô cũng quá dám nghĩ , hít một lạnh.

Vân Hoán Hoán là bình tĩnh nhất, ngừng cổ vũ, “Như , ông thể lưu danh sử sách của Hương Cảng, ngưỡng mộ tưởng nhớ, công lao vượt qua các đời Thống đốc, Nữ hoàng cũng sẽ ông bằng con mắt khác. Quan trọng nhất là, ông còn thể tạo dựng cơ nghiệp vạn đời cho gia tộc.”

Ông MacLehose rằng, lời dễ , cũng khiến động lòng, nhưng thực tế, quá ngây thơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-219.html.]

Ông chỉ coi như đang đùa với trẻ con, “Cô lợi ích gì?”

Vân Hoán Hoán tủm tỉm : “ kiếm nhiều tiền, còn thể mượn sự che chở của ngài và Anh Quốc, để bọn Nhật dám dễ dàng động đến , bọn Nhật tuy quỳ gối gọi Mỹ là cha, nhưng đối với Anh Quốc chắc cũng chút kiêng dè.”

Ông MacLehose rõ cô là thuận miệng , là cố ý , “Cô là tổng giám đốc kỹ thuật của Tập đoàn Vân Long ?”

bán cho họ, chẳng lẽ thể thêm ?” Vân Hoán Hoán một cách hùng hồn, đôi mắt đen láy thần, “Hơn nữa, cả chuỗi công nghiệp bao nhiêu cụm công nghiệp, trải khắp thế giới, thể ở bất kỳ nơi nào, chỉ là thể ở Nhật Bản.”

Ông MacLehose: … Cũng quá nhỏ mọn .

Thấy thời cơ chín muồi, Vân Hoán Hoán xua tay, “Thôi bỏ , chỉ bừa thôi, đừng coi là thật.”

về nghĩ xem cách nào khác .”

Ông MacLehose chút cạn lời, hóa nãy giờ chỉ là bừa, thiên tài đều suy nghĩ bay bổng như ?

Vân Hoán Hoán nhớ một chuyện, “ , mua một biệt thự độc lập ở núi Kadoorie, sẽ ở đó, hoan nghênh hai vị đến chơi.”

Bà MacLehose khá thích cô, thời gian trò chuyện với cô, tâm trạng cũng sẽ hơn, “Nhanh mua nhà ?”

Vân Hoán Hoán thản nhiên gật đầu, “ , vẫn luôn uống t.h.u.ố.c bắc điều dưỡng cơ thể, ở khách sạn tiện lắm.”

Bà MacLehose sững một chút, “Sức khỏe cô ?”

Vân Hoán Hoán véo cánh tay gầy của , “ , cho nên thể chịu ấm ức, đời ngắn ngủi mấy chục năm, nhất định sống thật thoải mái tự do.”

Quá tùy hứng, nhưng ở tuổi của cô thì bình thường, là thiên tài thiếu nữ, lòng tự trọng cao.

Tuổi trẻ ngông cuồng, thì khi nào mới cuồng?

Khách và chủ đều vui vẻ, khi chia tay, bà MacLehose còn mời Vân Hoán Hoán tham dự tiệc rượu tổ chức tại Phủ Thống đốc tuần , Vân Hoán Hoán vui vẻ nhận lời, thể quen nhiều m.á.u mặt, kế hoạch đều thể dùng đến.

Hai em về phòng, cửa đóng, Vân Hòa Bình vội vàng hỏi: “Những lời của em giống với kế hoạch? Hơn nữa còn chút mâu thuẫn, logic cũng .”

Anh tiếp thế nào.

Vân Hoán Hoán liệt sofa, động não thật mệt, tám trăm cái tâm nhãn của cô đều dùng hết.

“Anh trai của em ơi, chuyện đưa bài tẩy ngay? Trước tiên khơi dậy tham vọng của ông , đó từng bước điều chỉnh, thả dây dài câu cá lớn.”

“Phải để ông cảm thấy, đó là ý tưởng của ông , chứ do chúng thúc đẩy, loại phòng nặng, là tinh hoa trong giới tinh hoa, nếu phát hiện tính kế, thể chịu ?”

Vân Hòa Bình nhíu mày, “Sao là tính kế? Ông cũng lợi mà.”

Loading...